Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Thẩm Hoài cảm thấy có chút vui mừng trong lòng. Xem ra Niên Niên vẫn còn "tiền đồ", ít nhất là không thực sự đuổi mình ra gầm cầu ngủ.
Hắn không nhịn được quay sang nhéo mặt chú mèo nhỏ: "Nói xem nào, anh ngoại tình hồi nào hả? Cả ngày chỉ giỏi chụp mũ cho anh."
Chú mèo nhỏ phẫn nộ: "Anh sờ con mèo khác!"
Thẩm Hoài ngẩn ra: "Anh không có."
Ngay sau đó hắn nhíu mày: "Hàn Thành nói với em à?"
"Anh đừng có dám làm không dám nhận!" Niên Niên trừng mắt nhìn hắn, "Chúng ta hảo tụ hảo tán đi!"
Chỗ nào mà học được mấy cái từ này không biết. Thẩm Hoài vừa bực vừa buồn cười, bỗng nhiên bế thốc cậu lên, vị trí hai người nháy mắt đảo ngược.
Hắn cúi đầu cắn nhẹ môi cậu: "Đồ mèo vô ơn, cái gì mà hảo tụ hảo tán, còn dám nói câu này xem anh thu thập em thế nào."
Nhìn đôi mắt Niên Niên bắt đầu đỏ lên, Thẩm Hoài lại nhận mệnh thở dài, hôn lên cái mũi nhỏ của cậu dỗ dành: "Lát nữa anh điều camera cho em xem, trời đất chứng giám, anh thật sự không sờ. Con mèo đó tự động chạy lại cọ anh một cái, anh né ra ngay lập tức."
Hắn thành khẩn nói: "Anh biết mà, người đã có mèo như anh là không thể ở bên ngoài sờ mấy con mèo không đứng đắn."
Sắc mặt Niên Niên hòa hoãn hơn một chút, hừ nhẹ: "Coi như trong lòng anh còn có em."
Thẩm Hoài nhịn không được bật cười, chạm khẽ vào môi cậu: "Bảo bối, sao em lại đáng yêu thế này chứ. Thật muốn ăn sạch em luôn."
Niên Niên khiếp sợ: "Thuốc bổ ăn thịt mèo rồi!!!"
Vì Niên Niên đã đến công ty nên Thẩm Hoài không tăng ca nữa, xử lý xong việc liền đưa cậu về. Dạo này Niên Niên rất giỏi tìm các quán ăn ngon trên mạng rồi đòi Thẩm Hoài dẫn đi. Cậu còn chụp ảnh đăng lên mạng kèm vài lời bình luận, nhận được phản hồi khá tốt.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Ảnh chụp thì đẹp lung linh, nhưng lời bình luận lại cực kỳ "trừu tượng":
"Tôm viên có mùi rất lạ, giống như đang ăn phân của bọ hung."
"Cá hồi cắt lát dày siêu siêu ngon, mèo nhỏ một hơi có thể ăn hết năm đĩa."
Phía dưới bình luận: "Nhà giàu thế nào mà để mèo ăn cá hồi vậy?" TruyenLau
Niên Niên cầm điện thoại nghiêm túc trả lời: "Nhà bốn người nha, có ba mẹ, anh trai và mèo nhỏ."
"Ăn cơm không được chơi điện thoại." Thẩm Hoài miệng thì nhắc nhở nhưng tay lại rất thành thật, gắp miếng cá đưa tận miệng cậu.
"Chơi điện thoại nhiều sẽ bị mù đấy."
TruyenLau
"Sẽ không đâu!"
Niên Niên ngẩng đầu trừng mắt, "Anh toàn lừa em, mọi người ai cũng chơi điện thoại, có thấy ai mù đâu."
Đêm đó, Thẩm Hoài gửi cho Niên Niên một loạt link bài viết:
[Kinh hãi: Chơi điện thoại kiểu này sẽ bị...] TruyenLau.com
[Thiếu niên 18 tuổi đột ngột mù lòa, kết quả kiểm tra tại bệnh viện khiến ai cũng sốc!!]
[Thị lực của mèo khác con người thế nào?]
[Mèo bò sữa sau khi mù bị các con mèo khác hội đồng đánh tơi tả.]
Lớp nhiếp ảnh của Niên Niên tổ chức dã ngoại tại trang trại. Thẩm Hoài định bụng trêu cậu nên cố ý bảo bận không đi được.
Ai ngờ Niên Niên mừng rỡ chạy đi rủ mẹ: "Mẹ ơi! Anh trai không đi, mẹ đi với con nhé!"
Thẩm Hoài nghiến răng: "Đi! Anh đi!"
Trong phòng ngủ, hắn bật một bài hát trên mạng cho cậu nghe:
"Mèo hư mèo hư! Mỗi ngày rụng một cân lông! Mèo hư mèo hư! Béo tròn như cái bánh mì!"
Niên Niên tức đến nổ mắt: "Em không có rụng lông! Anh thả rắm mới thối ấy!"
Cậu ôm gối đuổi Thẩm Hoài ra khỏi phòng.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Mười phút sau, Thẩm Hoài ôm gối đi xuống lầu gặp ông bố Thẩm Nhung cũng đang bị đuổi khỏi phòng. Hai cha con mặt lạnh như tiền, mỗi người chia nhau một phòng khách.
Thẩm Hoài không ngủ được, gọi video cho Niên Niên. Đầu dây bên kia, Niên Niên đang tắm. Nhìn thấy cơ thể trắng trẻo của cậu qua màn hình,
Thẩm Hoài giọng khàn hẳn đi: "Bảo bối, cho anh về ngủ đi, cầu xin em đấy."
Niên Niên ngáp một cái: "Để mai tính nha, chúc anh ngủ ngon."
Cạch.
Tắt máy.
2 giờ sáng, Thẩm Hoài lén lút vặn tay nắm cửa phòng ngủ. May quá, chú mèo nhỏ này không bao giờ nhớ khóa cửa. Hắn rón ra rón rén leo lên giường, ôm lấy chú mèo đang ngủ say sưa vào lòng.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Thẩm Hoài hứa: "Ngày kia khai giảng, anh đưa em đi học cùng. Cho em vào cặp xách mang đến lớp."
Niên Niên đỏ mặt: "Anh đừng có nói bậy bạ!"
Tại trang trại dã ngoại, Thẩm Hoài vất vả cả buổi sáng chỉ để đi tìm con mèo của mình. Niên Niên bảo muốn cưỡi ngựa, nhưng ý của cậu là đứng trên đầu con ngựa.
Thẩm Hoài can ngăn: "Làm vậy là cả trang trại cấm mèo bò sữa vào cửa luôn đấy!"
Cuối cùng, hắn thấy một con chó vàng chạy tới, trên đầu nó là Niên Niên đang hiên ngang "tọa lạc", phía sau là một đàn gà con chạy theo.
Kết quả: Thẩm Hoài phải đi xin lỗi quản lý trang trại. Một tấm biển báo mới được dán ngay cổng: MÈO BÒ SỮA CẤM ĐI VÀO!!!
Tối hôm đó về nhà, Niên Niên ngồi lên đùi Thẩm Hoài khi hắn đang tắm: "Em có nặng không anh?"
Dòng nước làm cơ thể cậu trơn trượt, Thẩm Hoài lập tức có phản ứng. Niên Niên tò mò chạm thử một cái.
Thẩm Hoài nổi gân xanh: "Đó không phải đồ chơi cho mèo đâu."
Nhìn thấy ánh mắt nguy hiểm của anh, cậu vội vàng chạy mất: "Cứu mạng! Có người muốn ăn thịt mèo!"
Sáng hôm sau, Niên Niên biến thành mèo nằm ngủ trong cặp sách của Thẩm Hoài để đến trường.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Vào tiết tiếng Anh, cả phòng học đang im phăng phắc làm bài kiểm tra, bỗng nhiên có tiếng "khò khò" vang lên đều đặn.
Bạn phía trước dừng bút, ngơ ngác hỏi: "Ai lái máy kéo vào lớp vậy?"
Hết chương 35.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.