Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Sắp tới kỳ thi đại học, nhà trường tăng cường thêm các tiết tự học buổi tối, mỗi ngày phải đến 9 giờ tối mới được tan học. Đám học sinh than ngắn thở dài.
Kẻ gào to nhất chắc chắn là Lộ Niên, ở phòng 301, đơn nguyên 2, tòa nhà số 5, khu tập thể Hòa Bình, số 372 phố Tây.
Cậu đỏ hoe mắt, dáng vẻ đáng thương vô cùng: "Anh không thể nói với giáo viên một tiếng sao? Mèo ở nhà thật sự không dám ngủ một mình đâu."
Lộ Hoài không nỡ nhìn cậu khóc, cầm khăn ấm lau nước mắt cho cậu, dỗ dành: "Ngoan nào, chỉ tuần này thôi, tuần sau anh không tham gia nữa. Dù sao cũng phải làm bộ làm tịch một chút chứ?"
Mèo nhỏ chẳng thèm nghe, cứ thế ôm chặt lấy hắn, quệt nước mắt lên người hắn: "Anh dẫn em đi cùng đi, em cũng muốn học tập, em cũng muốn tiến bộ."
Lộ Hoài vỗ nhẹ vào mông cậu một cái: "Anh có thấy em muốn học đâu, một bài khóa mà học ba ngày không xong, hôm qua kiểm tra em vẫn không biết gì đấy thôi."
Mèo nhỏ dẩu môi không thèm nói nữa. Cậu không bao giờ to tiếng cãi nhau với Lộ Hoài, chỉ biết quay đầu dỗi hờn. Cậu xoay người, nhìn thấy chiếc đệm nhỏ dưới chân cây cào móng cho mèo, liền hầm hừ ngồi phịch xuống đó.
Đây là chiếc đệm nhỏ Niên Niên thường nằm lúc trước. Lộ Hoài nhếch môi, cố ý hỏi: "Sao thế? Tối nay định ngồi đây ngủ luôn à?"
Cậu cụp mắt không đáp lời.
"Được thôi." Lộ Hoài đứng dậy, ngáp một cái, "Vậy anh đi ngủ trước đây, nếu em không vào thì anh khóa cửa phòng đấy." Website TruyenLau.com
Một bước, hai bước, vừa mới đi đến cửa phòng ngủ, mèo nhỏ đã vọt đứng lên, giống như một quả pháo nhỏ lao vút vào trong phòng.
Lộ Hoài suýt thì cười ch·ết vì cậu. Hắn vẫn ra vẻ bình thản hỏi: "Sao thế? Lại đổi ý rồi à?"
TruyenLau
Cậu chui tọt vào trong chăn, dõng dạc nói: "Đêm nay em không thèm nói chuyện với anh nữa."
Lộ Hoài "ồ" một tiếng rồi cũng leo lên giường nằm xuống. Im lặng vài giây, hắn bỗng nói: "Chiều nay anh giặt tất cho em, sao đôi tất gấu nhỏ màu vàng nhạt lại thiếu mất một chiếc?"
Niên Niên ló đầu ra khỏi chăn, tóc tai rối bù. Lộ Hoài nhìn chằm chằm cậu: "Em đem nó treo lên camera làm gì?"
Cậu nhắm mắt lại: "Anh trai tốt ơi, lúc ngủ không được nói chuyện." TruyenLau
"..."
Ai bảo con mèo này không thông minh cơ chứ, tiếp thu nhanh đấy chứ bộ.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Vì buổi tối không về nấu cơm được, Lộ Hoài gọi điện dặn dò cậu phải nhớ ăn uống đầy đủ, buổi tối đừng đợi hắn, buồn ngủ thì đi ngủ sớm.
Mèo nhỏ vâng dạ rất ngoan, nhưng vừa cúp điện thoại xong đã xuất hiện ngay tại cổng trường. Và rồi chẳng có gì bất ngờ khi cậu bị bác bảo vệ chặn lại.
"Cháu là học sinh à?" Bác bảo vệ liếc nhìn cậu, "Lấy thẻ học sinh ra xem nào."
Niên Niên ngập ngừng một lát: "Cháu là... phụ huynh ạ."
Bác bảo vệ ngạc nhiên nhướng mày: "Được rồi, thế cháu tìm bạn nào? Phụ huynh không được vào, để bác gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm bảo bạn đó ra ngoài."
"Không cần đâu ạ." Cậu vội vàng ngăn lại, "Cháu có thể lẻn vào nhìn anh ấy một chút không ạ, đừng để anh ấy biết cháu tới." Nếu không sẽ bị ăn đòn mất.
Bác bảo vệ khựng lại, hừ lạnh một tiếng: "Lại là học sinh trường khác muốn trà trộn vào tìm bạn chứ gì? Đi mau đi, không vào được đâu, hai ngày này lãnh đạo trường kiểm tra gắt lắm."
Niên Niên nấn ná một hồi, từ trong túi lôi ra 5 tệ lén lút đưa qua: "Cháu xin bác đấy."
"..."
Cuối cùng cậu vẫn bị bác bảo vệ đuổi ra ngoài. Bác cảm thấy bị xúc phạm bởi tờ 5 tệ đó, tức đến đỏ mặt tía tai: "Cháu định dùng cái này để thử thách cán bộ đấy à?"
Trời dần tối, mèo nhỏ ngồi xổm bên lề đường không nỡ rời đi. Cuối cùng cậu đi quanh trường hai vòng, phát hiện ra một đoạn tường thấp ở góc khuất. Cậu liếm môi, híp mắt lại.
Mèo bò sữa, khởi động!
(Vui lòng đọc tại trang chính chủ Wattpad @sereindreaming để ủng hộ dịch giả)
Dưới ánh đèn đường, lãnh đạo nhà trường đang đứng đợi ở cổng. Hiệu trưởng vừa nhận điện thoại xong, gương mặt tươi cười hớn hở. Thấy một chiếc xe hơi màu đen dừng lại, ông vội vàng đón tiếp.
Tập đoàn Thẩm thị đột nhiên gọi điện báo muốn quyên tặng cho trường một thư viện cùng một lô bàn ghế thiết bị, đồng thời tối nay sẽ tiến hành khảo sát trường học ngay trong đêm.
Một miếng bánh từ trên trời rơi xuống đầu, hiệu trưởng hớn hở vô cùng, thiếu điều muốn khen trường mình nở hoa luôn. Điều không ai ngờ tới là đích thân vợ chồng chủ tịch tập đoàn Thẩm thị lại trực tiếp tới đây.
Hiệu trưởng thầm nghĩ, có lẽ không chỉ là thư viện đâu, nếu kết quả khảo sát tốt, được tặng thêm hai tòa nhà nữa cũng không chừng. Ông cười tươi đến tận mang tai: "Trường chúng tôi luôn chú trọng kỷ cương học đường, bắt đầu từ tuần này sẽ thực hiện quản lý khép kín để đảm bảo môi trường tự học yên tĩnh tuyệt đối cho học sinh. Người ngoài không được phép vào..."
"Bịch!"
Một tiếng động lớn như vật nặng rơi tự do vang lên. Mọi người đồng loạt nhìn sang. Ngay dưới chân tường, một thiếu niên đang nằm bò dưới đất, hai tay còn ôm đầu.
Mặt hiệu trưởng tái mét. Ông gượng cười "ha ha" hai tiếng: "Vẫn có một vài học sinh nghịch ngợm sôi nổi, bản tính tuổi trẻ mà, ha ha ha..."
Hiệu trưởng nhanh chóng ra hiệu cho chủ nhiệm giáo dục, sau đó lật mặt nhanh như lật bánh tráng, cười với vợ chồng Thẩm đổng: "Chúng ta vào khu giảng đường tham quan thôi."
Thẩm Nhung và Lâm Mân thì không bận tâm lắm. Vốn dĩ họ chỉ mượn cớ để tới xem con trai, chứ có khảo sát thật đâu. Chỉ là trước khi đi, Lâm Mân bỗng ngoái đầu nhìn lại, đúng lúc thấy thiếu niên kia được người ta kéo đứng dậy, trên đầu còn dính chút cỏ khô và lá rụng. Cậu cúi đầu, liên tục lấy tay phủi chỗ vạt áo bị bùn làm bẩn.
Nhìn qua chắc cũng cỡ tuổi con trai bà. Chỉ một cái liếc nhìn đó thôi cũng khiến lòng Lâm Mân trào dâng một cảm giác nôn nóng. Cuối cùng bà cũng sắp được gặp lại con trai rồi!
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Tại văn phòng hiệu trưởng, sau vài vòng xã giao, Thẩm Nhung đặt chén trà xuống, cuối cùng cũng đi vào chủ đề chính: "Mấy ngày trước có mấy em học sinh tới thành phố S tham dự lễ cắt băng, nghe nói có một em là quán quân cuộc thi toán học vừa rồi. Tiếc là hôm đó tôi bị bệnh không gặp được, không biết hôm nay có cơ hội gặp 'Tiểu Trạng Nguyên' đó không?"
Mắt hiệu trưởng sáng lên: "Tất nhiên là được rồi ạ." Lộ Hoài chính là gương mặt vàng của trường ông mà. Ông vội bảo giáo viên đi cùng đến lớp gọi Lộ Hoài lên.
Hiệu trưởng định bụng nói chuyện thêm một lúc để xem có "vòi" thêm được tòa nhà nào không. Thế nhưng khi quay đầu lại, ông bỗng sững sờ.
Thẩm phu nhân đang ngồi đó, cầm gương bắt đầu dặm lại lớp trang điểm, thậm chí còn lôi cả son môi ra tô lại cho đậm. Thẩm Nhung bên cạnh thì liên tục huých nhẹ vào người bà, hạ thấp giọng: "Cho anh soi ké với, xem tóc anh có bị bùn không."
Lâm Mân lườm ông một cái, nhanh chóng hướng gương về phía ông một giây rồi rụt lại: "Xong rồi đấy."
Thẩm Nhung: "..."
Kết quả là giáo viên đi ra ngoài vài phút đã lủi thủi quay lại: "Lộ Hoài đến chỗ chủ nhiệm giáo dục để nhận người rồi ạ. Em đi tìm nhưng em ấy bảo không tới được, phải đưa em trai đi bệnh viện khám đầu."
"..."
Hiệu trưởng đờ người ra: "Em trai?"
Giáo viên khẽ ho một tiếng: "Chính là cái cậu vừa mới từ trên tường rớt xuống lúc nãy đấy ạ."
Đầu óc hiệu trưởng quay cuồng, hai tòa nhà như mọc thêm cánh mà bay mất khỏi tầm mắt ông. Trên ghế sofa, Lâm Mân thất kinh hồn vía, nói nhỏ: "Lão công, mình bị lạc tận hai đứa con trai lận à!"
Thẩm Nhung im lặng vài giây: "Thế em sinh mấy đứa?"
"Một đứa... nhỉ?"
HẾT CHƯƠNG 22
[Lời của tác giả]
Niên Niên: Lần này thì ngã thành đồ ngốc thật rồi (đáng thương).
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.