Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Thần sắc Niên Niên vẫn còn vẻ mờ mịt, cậu không hiểu hết ý tứ trong lời nói của anh trai, nhưng cơ thể vẫn thuận theo bản năng của một chú mèo nhỏ, ngoan ngoãn vươn chiếc đầu lưỡi mềm mại, liếm lên ngón tay anh.
Đối với một chú mèo, đây là động tác hết sức bình thường, nhưng cậu đâu biết rằng cảnh tượng này trong mắt Thẩm Hoài lại mê người đến nhường nào. Ánh mắt anh tối sầm lại, yết hầu khẽ lăn.
Thực lòng mà nói, anh dành tất cả sự dịu dàng cho Niên Niên, nhưng đồng thời, anh cũng muốn trút mọi sự âm u vặn vẹo của mình lên người cậu. Không ít lần anh muốn nhốt chú mèo nhỏ của mình lại, không cho cậu cười với ai, thậm chí chẳng muốn cậu nói chuyện với bất kỳ người nào khác.
"Bảo bối."
Anh thì thầm, bế cậu ngồi lên đùi mình, trán tựa vào trán cậu, chóp mũi khẽ cọ xát đầy thân mật. Cùng lúc đó, ngón tay anh cũng tiến sâu vào hơn.
Thẩm Hoài rũ mắt quan sát biểu cảm của Niên Niên, nhìn đôi mắt phủ sương mờ hơi nước, đôi môi khẽ mở vì khó nhịn và những đầu ngón tay đang siết chặt lấy vạt áo anh của cậu.
Anh thu hết thảy vào đáy mắt, lòng dâng lên một sự thỏa mãn có phần vặn vẹo. Niềm vui hay nỗi đau của Niên Niên đều phải từ anh mà ra.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Chú mèo nhỏ không biết mình bị làm sao, chỉ biết nức nở gọi anh trai. Nhưng người khởi xướng lại chính là Thẩm Hoài. Cậu muốn anh cứu mình, nhưng Thẩm Hoài chỉ càng lấn tới, vừa tăng tốc đồng thời bóp chặt cổ tay ngay khi cậu định đưa tay xuống chạm vào chính mình.
Niên Niên uất ức ngẩng đầu nhìn anh, nhưng rồi lại bị ánh mắt của Thẩm Hoài làm cho sợ đến mức quên cả khóc. Anh chưa bao giờ nhìn cậu bằng ánh mắt ấy. Đen kịt, không một tia ấm áp, nặng nề như một con dã thú đã mài sắc nanh vuốt, chỉ chờ chực nuốt chửng con mồi.
Sức chịu đựng của cậu quá mỏng manh, Thẩm Hoài dễ dàng khiến cậu run rẩy, khóc lóc thảm thiết. Hai người dán sát đến mức ngay cả ngực áo của Thẩm Hoài cũng bị dây bẩn.
Niên Niên khóc đến mức suýt ngất, cậu không ngờ chỉ bằng ngón tay mà anh cũng có thể khiến mình ra nông nỗi này. Thẩm Hoài lúc này mới dịu dàng trở lại, hôn lên bờ mi đỏ mọng vì khóc của cậu: "Bảo bối ngoan."
Cậu mềm nhũn nằm bò trên người anh như một món đồ trang sức. Rõ ràng vừa bị bắt nạt đến thê thảm, nhưng chỉ một giây sau cậu lại ôm chặt lấy cổ anh không buông, sụt sùi mắng: "Anh hư lắm."
Thẩm Hoài hôn nhẹ lên tai cậu: "Vậy em ghét anh sao?"
Niên Niên sụt sịt, vùi đầu vào cổ anh, giọng lí nhí: "Em thích anh." Nguồn copy từ TruyenLau.com
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Ngày hôm sau, Thẩm Hoài lại trở về với dáng vẻ chỉnh tề, thái độ ôn hòa.
Dưới lầu, Lâm Mân thấy con trai dậy sớm xuống bếp làm bánh cho Niên Niên thì bật cười. Nhưng khi thấy những vết đỏ mờ ám trên cổ áo rộng của cậu, bà đột nhiên hiểu ra mọi chuyện. Bà thầm nghĩ: Thẩm Hoài bình thường lầm lì, hóa ra buổi tối lại "hăng hái" giống hệt bố nó ngày xưa. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lâm Mân sực nhớ ra điều gì đó, liền hỏi: "Các con có thấy chú mèo bò sữa nhà mình dạo này cứ thoắt ẩn thoắt hiện không?"
Niên Niên im lặng nuốt miếng bánh táo. Để đánh lạc hướng, Thẩm Hoài nhắc đến việc gia đình chú út sắp đến. Con trai chú út là Thẩm Ngô vừa đến nơi đã bám dính lấy Niên Niên, đòi chụp ảnh và còn gọi cậu là "Năm ca".
Thẩm Hoài âm thầm bày kế, xúi Thẩm Ngô nhờ Niên Niên "trợ giúp" bài tập vật lý. Niên Niên vốn mù tịt nhưng vì lòng tự tôn nên đã mạnh dạn khoanh bừa ABCD vào tờ đề. Thẩm Ngô cảm động: "Năm ca, anh đúng là anh ruột của em!"
Buổi tối, khi cả nhà cùng xem pháo hoa, Niên Niên lại biến thành mèo bò sữa để Thẩm Hoài bế. Khi Thẩm Ngô lẩm bẩm: "Mèo bò sữa không phải đều là lũ tâm thần sao?", chú mèo trong lòng Thẩm Hoài lập tức nhảy dựng lên vả cho cậu ta mấy phát vào mặt khiến Thẩm Ngô sợ đến mức hồn xiêu phách lạc. Website TruyenLau.com
Tối hôm đó, Niên Niên ở trên giường chống tay tập hít đất, nắm đấm nhỏ siết chặt: "Em phải quyết chiến với nó. Khinh mèo quá đáng!"
Thẩm Hoài bật cười hôn lên tay cậu: "Được rồi, đừng để tâm đến kẻ không liên quan. Cả ngày nay em chưa nói chuyện hẳn hoi với anh rồi đấy. Bảo bối, miệng mở ra một chút, ngoan ngoãn vươn lưỡi ra nào."
Sáng hôm sau, Niên Niên dậy muộn trong trạng thái mơ màng. Thẩm Ngô ngồi bên cạnh than thở về việc bị mèo "hành". Niên Niên lạnh lùng đáp: "Em so đo với một kẻ tâm thần làm gì?"
Cậu quyết định rồi, từ nay sẽ làm một chú mèo lạnh lùng, không thèm cười với ai nữa!
Nhưng khi Thẩm Hoài bưng khay bánh táo thơm phức đến hỏi: "Bảo bối, sáng nay ăn bánh táo hay bánh dứa nào?", cậu liền ngẩng phắt đầu dậy: "Bánh táo ạ!"
Thẩm Hoài mỉm cười nhìn Thẩm Ngô: "Nhường chỗ một chút được không?"
Thẩm Ngô vội vàng bưng chén chạy mất. Cả nhà này, đúng là chẳng ai bình thường cả!
Hết chương 31.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.