MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 39: CHÚ MÈO NHỎ QUẬY TƯNG BỪNG VÌ SAY RƯỢU

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Ngày đầu tiên đi làm, Niên Niên đã phải viết bản kiểm điểm vì tội... ngồi lên mông đồng nghiệp. Nghe nói đại ca mèo đen bị bóng ma tâm lý nặng nề, cả buổi chiều cứ đen mặt không nói câu nào.
Lúc tan tầm, Thẩm Hoài đến đón, thấy chú mèo nhỏ dẩu môi vẻ mặt không vui liền hỏi có chuyện gì. Niên Niên ngượng ngùng đáp: "Em ngồi hỏng đồng nghiệp rồi."
"..." Thẩm Hoài cạn lời hồi lâu. Quả nhiên mấy chuyện kỳ quặc cứ đặt lên người mèo bò sữa là trở nên hợp lý lạ thường. Hắn lẳng lặng đưa Niên Niên đi siêu thị mua rất nhiều hộp quà, định bụng sáng mai đưa cậu đi làm sẽ tặng cho đại ca mèo đen tạ lỗi.
Về đến nhà, Niên Niên cầm bút hì hục viết kiểm điểm. Cúi đầu viết nửa ngày trời mới được hai câu, cuối cùng lại lạch bạch chạy đi tìm "thư ký Thẩm" giúp đỡ.
Thẩm Hoài làm học thần bao nhiêu năm, viết cảm nghĩ đoạt giải hay tâm đắc học tập thì nhiều chứ kiểm điểm thì chưa bao giờ động tới. Hắn cầm tờ giấy của Niên Niên lên, cố gắng dịch mớ chữ "chân mèo" trên đó:
【 Em tên là Niên Niên, hôm nay em đi làm, em coi đồng nghiệp mèo đen là nệm lót mông, em sai rồi, lần sau em không thế nữa. 】
Niên Niên mong chờ hỏi: "Anh ơi, em viết thế nào?"
Thẩm Hoài trầm ngâm một lát: "Ừm, rất tốt, lời lẽ rất khẩn thiết."
Niên Niên hừ một tiếng: "Cái con mèo trắng lớn kia bắt em viết tận 800 chữ, chắc chắn là anh ta cố ý làm khó em! Đợi mai đi làm em lại đấm anh ta tiếp!"
"Thôi thôi." Thẩm Hoài vội khuyên, "Đấm anh ta mãi em không đau tay à?"
Niên Niên nhân cơ hội ngồi lên đùi Thẩm Hoài, ôm cổ nũng nịu: "Thế anh viết hộ em đi."
Thẩm Hoài cúi đầu hôn lên môi cậu. Chú mèo nhỏ lúc có việc nhờ vả thì ngoan lắm, không hề né tránh mà còn ngửa đầu đón nhận nụ hôn, thậm chí chủ động đưa lưỡi cho anh ăn.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Hôn đến mức môi Niên Niên sưng đỏ cả lên, kết quả Thẩm Hoài lại vỗ mông cậu một cái: "Tự đi mà viết, anh đi gọt hoa quả cho."
Niên Niên trợn tròn mắt: "Chẳng phải anh bảo viết hộ em sao!"
Thẩm Hoài nhướng mày: "Anh đồng ý bao giờ?" TruyenLau
"Nhưng anh ăn miệng em rồi còn gì!"
"Ồ." Thẩm Hoài thản nhiên, "Thế em ăn lại đi!"
"!!!" Mèo bò sữa bị đả kích nặng nề, rưng rưng nắm chặt tay, thề không bao giờ tin loài người nữa!
Trêu mèo một hồi, Thẩm Hoài vui vẻ vào bếp gọt hoa quả bày biện đẹp mắt. Lúc bưng vào thư phòng lại thấy Niên Niên đã bắt đầu thu dọn ba lô nhỏ.
"Em viết xong rồi?" Thẩm Hoài ngẩn ra. Nhanh thế? Chưa đầy nửa tiếng. Website TruyenLau.com
Niên Niên hừ một tiếng không thèm nhìn hắn. Hắn mặt dày sấn lại gần: "Cho anh xem tí nào? Có lỗi chính tả anh sửa cho."
"Em không bao giờ viết sai chính tả nhé!!"
"Rồi rồi, thế cho anh tham khảo tí." TruyenLau.com
"Tham khảo cái gì!" Niên Niên gào lên, "Anh chỉ biết sờ thôi, sờ đuôi rồi lại sờ mông, đồ biến thái già! Tối nay anh đừng hòng lên giường ngủ!"
Thẩm Hoài: "..." Từ "chồng" thì chẳng thấy gọi mấy lần, mà "biến thái già" thì gọi thuận miệng thế không biết.
Đêm đến, đợi Niên Niên ngủ say, Thẩm Hoài tò mò lén dậy lục ba lô của cậu. Một túi kẹo mút? Thu giữ. Bánh quy mềm? Hàm lượng đường quá cao, thu giữ... Hắn lấy sạch đống đồ ăn vặt cậu giấu đi, cuối cùng mới thấy bản kiểm điểm nằm ở ngăn bí mật.
Ngoài hai câu mở đầu, hai trang giấy còn lại đặc kín chữ: Em sai rồi em sai rồi em sai rồi em sai rồi em sai rồi...
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Thẩm Hoài im lặng hồi lâu, tâm trạng phức tạp nhét nó lại vào bao. Trở về phòng, thấy Niên Niên nằm ngủ kiểu chữ X cực kỳ say sưa, Thẩm Hoài ưu sầu nằm xuống. Hắn vừa sợ mai Hách Bách đuổi việc Niên Niên, vừa lo Niên Niên lại đánh nhau với đại ca mèo đen. Mai chắc phải xuống dưới lầu canh chừng thôi.
Sáng hôm sau Niên Niên dậy rất sớm, hào hứng đi làm. Lúc đeo ba lô lên, cậu ngạc nhiên: "Ơ, ba lô nhẹ thế nhỉ?"
Thẩm Hoài chột dạ: "Chắc do bảo bối của anh khỏe lên đấy. Nào, để anh đeo hộ cho."
"Không sao đâu ạ." Niên Niên nghiêm túc nói, "Ba lô em tự đeo, anh cõng em là được rồi."
"..." Đúng là thông minh hết phần thiên hạ.
Thẩm Hoài vừa cõng mèo vừa đeo bao lên tầng 7, tay còn xách hộp quà, cảm giác như phụ huynh có con gây họa ở trường phải đi dọn dẹp hậu quả.
Hách Bách ban đầu mặt thối lắm, nhưng thấy quà là đổi sắc mặt ngay, nhiệt tình đón tiếp. Thẩm Hoài né anh ta ra: "Đại ca mèo đen đâu ạ? Niên Niên nhà tôi lỡ tay làm đau anh ấy, thật ngại quá."
Hách Bách chỉ tay: "Đằng kia kìa, nhưng anh Hắc không thích biến thành người đâu."
Mèo đen đang nằm trên bàn, dưới thân lót hai tờ giấy A4 chụm lại.
Thẩm Hoài: "..." Xem ra bóng ma tâm lý lớn thật. Hắn vội đặt quà xuống, ngượng nghịu xin lỗi.
Niên Niên đứng bên cạnh lầm bầm: "Em đâu có nặng thế đâu!"
Thẩm Hoài véo tai cậu: "Em im miệng."
Buổi chiều, Hách Bách giao cho Niên Niên và Đại Quất đi phát thức ăn cho mèo hoang. Hách Bách dặn kỹ: "CẤM! ĐƯỢC! ĂN! VỤNG!"
Niên Niên khinh khỉnh: "Em mà thèm ăn cái này á? Đói chết em cũng không ăn!"
Nhưng thực tế là... hai đứa vừa đi vừa bốc ăn loàm cộp.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
"Ồ! Cái này vị cá thịt này!"
"Cho em nếm thử với!"
"Cái vị thịt bò này ngon này!"
Đến điểm phát đầu tiên, Niên Niên đổ túi thức ăn vào bát rồi ngơ ngác: "Ơ sao túi em hết sạch rồi? Ợ."
"Túi anh cũng hết rồi!" Đại Quất hoảng hốt, "Hay là túi bị lủng?"
"Chắc chắn là bị lủng rồi! Giờ làm sao đây? Ợ."
Niên Niên cuống cuồng gọi cho Thẩm Hoài. Thẩm Hoài nghe điện thoại chỉ thấy tiếng nấc cụt "Ợ... Ợ... Ợ", sợ Niên Niên bị đuổi việc nên vội vã xin nghỉ lái xe đến ngay.
Đến nơi, thấy hai con mèo nằm phơi bụng hưởng nắng bên cái bát không. Thẩm Hoài chọc bụng Niên Niên: "Bảo bối, nỗi buồn của em tròn vo thế này cơ à?"
Hắn đành phải đưa hai đứa đi mua thêm thức ăn để "lấp liếm". Niên Niên còn hỏi: "Thế này là làm giả hồ sơ hả anh?"
Thẩm Hoài tức cười: "Chứ sao? Hay em muốn nôn đống kia ra?" Niên Niên lập tức ngậm chặt miệng.
Tối đó, Hách Bách tổ chức buổi xem phim tại văn phòng. Các nhân viên đều biến thành mèo nằm trên đệm.
Thẩm Hoài là con người duy nhất, ngồi giữa đống mèo, trong lòng ôm Niên Niên. Hách Bách chọn trúng phim kinh dị, cả phòng vang lên tiếng "meo meo" sợ hãi. Thẩm Hoài cũng sợ, mỗi lần có mặt quỷ hiện lên là hắn lại bế thốc Niên Niên lên che mặt mình.
Niên Niên: "...Meo?"
Mấy ngày sau, Thẩm Hoài đi liên hoan nhóm nghiên cứu. Hắn gọi điện bảo Niên Niên về nhà ba mẹ ở, nhưng Niên Niên đòi đi cùng. Cậu mặc áo hoodie xanh, trông trắng trẻo đáng yêu vô cùng.
Tại quán thịt nướng, mọi người đều ngỡ ngàng vì "nam thần" trường mình lại có bạn trai dễ thương thế này. Niên Niên ngồi ngoan ngoãn, nhưng lúc khát nước lại tiện tay cầm cốc của Thẩm Hoài uống cạn một hơi.
Sắc mặt Thẩm Hoài biến đổi: "Bảo bối, đó là cốc rượu của anh!"
Hắn hoảng loạn bế thốc Niên Niên chạy ra xe. "Đi bệnh viện! Nhanh lên!"
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Hắn gọi cho Hách Bách, Hách Bách ngáp ngắn ngáp dài bảo: "Đưa nó về ngủ là được, nhưng nhớ khóa cửa cho kỹ vào."
Về đến nhà, Niên Niên bắt đầu "phát rượu điên". Thẩm Hoài vừa tắm xong ra đã thấy mất dấu người. Triệu bá hớt hải chạy lên: "Thiếu gia, cậu Niên... cậu ấy đang chạy bộ dưới nhà."
Thẩm Hoài chạy xuống, chỉ thấy một đạo "chớp đen trắng" vút qua.
Ba Thẩm cũng chạy ra: "Mau quản con mèo của con đi! Ba đang tắm mà nó nhảy vào bơi lội cùng ba luôn!"
Hóa ra Niên Niên say rượu nên bắt đầu chơi Parkour khắp biệt thự. Cậu chạy nhanh đến mức húc thẳng vào người Thẩm Hoài rồi ngã "bạch" xuống sàn.
Thẩm Hoài dở khóc dở cười bế cậu lên phòng, dùng chiêu "bắn súng giả" bằng tay: "Pằng!"
Niên Niên đang quậy tưng bừng lập tức đổ gục xuống giường nằm im bất động. Thẩm Hoài nhanh tay tắt đèn, ôm chặt lấy cậu.
Tít! Mèo bò sữa đã cưỡng chế tắt máy!
Hết chương 39.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu