Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Lộ Hoài buổi tối lúc chuẩn bị đi ngủ, khi thay quần áo đã quên đóng cửa. Anh vừa mới cởi áo ra thì Niên Niên đã đẩy cửa bước vào, khiến anh chẳng kịp che chắn chỗ nào. May mà còn chưa cởi quần.
Chẳng đợi Lộ Hoài kịp nói câu nào, mèo nhỏ đã "bạch bạch bạch" chạy vài bước tới, ánh mắt trông mong nhón chân nhìn lên vai anh: "Vai của anh bị thương rồi."
"Hửm?" Lộ Hoài liếc nhìn một cái. Đó là vết trầy do lúc bốc vác các thùng hàng bị cọ sát vào, anh không quá để ý: "Không sao đâu."
Nhưng mèo nhỏ lại cuống quýt cả lên. Cậu nhích lại gần, kiễng chân, đột ngột kề sát vào vai Lộ Hoài. Ban đầu Lộ Hoài còn tưởng cậu muốn ôm, nhưng khi một xúc cảm ấm áp, mềm mại và ướt át truyền đến, anh lập tức sững sờ.
Niên Niên đang thè chiếc lưỡi nhỏ liếm lên vết thương của anh.
Lộ Hoài đột nhiên bừng tỉnh, lập tức đẩy Niên Niên ra. Anh dùng lực không lớn nhưng mèo nhỏ không hề phòng bị, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống đất. Lộ Hoài vừa thẹn vừa giận quát khẽ: "Em đang làm cái gì thế!"
Niên Niên thấy Lộ Hoài nổi giận thì có chút ủ rũ. Cậu nghĩ mình lại làm sai chuyện gì rồi nên mới khiến anh không vui. Cậu cúi đầu, giọng lí nhí: "Chỗ bị thương... liếm liếm... là sẽ khỏi mà."
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Lộ Hoài khựng lại, trong lòng dâng lên cảm giác xót xa xen lẫn hối hận. Mình còn nổi nóng với chú mèo nhỏ này làm gì chứ? Anh giơ tay xoa nhẹ mái tóc của Niên Niên: "Bây giờ em không phải là mèo nữa, liếm liếm cũng không khỏi được đâu."
Mèo nhỏ im lặng không nói gì. Lộ Hoài cảm thấy trong lòng có chút bứt rứt, anh biết mình vừa rồi không nên mắng cậu, muốn xin lỗi nhưng lại nghĩ có lẽ mèo nhỏ chẳng để bụng đâu.
"Được rồi." Anh gượng ép chuyển chủ đề: "Đi rửa mặt đánh răng rồi ngủ đi."
Bây giờ không còn cái đuôi nữa, thủ tục "sờ đuôi" trước khi ngủ mỗi ngày cũng bị hủy bỏ. Niên Niên lại một lần nữa bị quấn thành một chiếc "bánh cuốn", chỉ lộ ra cái đầu nhỏ ở bên ngoài.
Hôm nay cậu không đòi ngủ chung chăn với Lộ Hoài nữa, chỉ là trong lòng cảm thấy rất hụt hẫng: Té ra làm người cũng chẳng tốt lắm. Làm người rồi, Lộ Hoài chẳng muốn ôm hay hôn cậu nữa....
Vốn dĩ cuối tuần này Lộ Hoài định đi bốc vác tiếp, nhưng thấy Niên Niên đã thu lại được đuôi, anh lại nghĩ nên xin nghỉ một ngày để đưa cậu đi mua quần áo và dạo chơi một chút. Dù sao thì Niên Niên cũng đã bị nhốt ở nhà quá lâu rồi.
Cảm xúc của mèo nhỏ đến nhanh mà đi cũng nhanh, vừa nghe nói được ra ngoài là đã vui sướng khôn xiết, cứ như một cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau Lộ Hoài: "Em có thể đi tìm Cầu Cầu không?"
Lộ Hoài tìm cho cậu bộ quần áo mặc tạm vừa người, cúi đầu cài cúc áo cho cậu: "Không được, bây giờ em là người rồi, 'người và mèo khác biệt', biết chưa?"
Niên Niên "ồ" một tiếng, rồi lại ngượng nghịu hỏi: "Khác biệt là cái gì ạ?" Đọc truyện tại TruyenLau.com
"..." Thôi bỏ đi, nói lý lẽ với chú mèo thất học này chẳng thông được đâu.
"Chữ anhdạy em đã thuộc chưa?"
Mèo nhỏ lập tức căng thẳng: "Thuộc rồi ạ... Chúng ta... không đi ra ngoài sao?"
Sợ khảo bài lúc này sẽ khiến mèo nhỏ khóc nhè, Lộ Hoài cười hừ một tiếng, không nói thêm gì nữa: "Đi thôi, ra ngoài." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lộ Hoài tra cứu lộ trình rồi dẫn mèo nhỏ đi xe buýt. Cuối tuần xe rất đông, Niên Niên suýt bị ép thành "mứt mèo", Lộ Hoài chỉ còn cách ôm chặt cậu vào lòng để bảo vệ.
Niên Niên dán mặt vào ngực Lộ Hoài, không nhịn được mà cọ cọ vài cái. Lúc xuống xe, cậu vẫn còn vẻ luyến tiếc, mắt mở tròn xoe: "Anh ơi, em thích ngồi xe buýt lắm."
Ngồi xe buýt là có thể được anh ôm.
Lộ Hoài cạn lời. Sở thích quái quỷ gì vậy? Chẳng khác nào sở thích ngửi khói xe cả.
(Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Wattpad @sereindreaming) TruyenLau
"Trung tâm thương mại đông người lắm." Anh hù dọa mèo nhỏ: "Em phải nắm chặt tay tôi, ở đây có nhiều 'mèo tặc' lắm đấy."
Niên Niên lập tức trở nên nghiêm túc, cậu vội vàng luồn tay mình vào lòng bàn tay anh, còn không quên dặn dò: "Anh cũng phải nắm thật chặt em nhé, đừng để em bị lạc."
Lộ Hoài khẽ nắm lấy bàn tay thiếu niên. Dù đã biến thành người nhưng Niên Niên vẫn giống hệt như một chú mèo, chỗ nào cũng mềm mại, mịn màng. Vốn dĩ chỉ định lừa cậu chút thôi, nhưng giờ đây chính Lộ Hoài cũng thấy lo lắng. Mèo nhỏ ngốc nghếch thế này, lỡ sơ sẩy bị người ta lừa đi thật thì biết làm sao.
Anh suy nghĩ hồi lâu vẫn không yên tâm, bèn mua một sợi dây dắt trẻ em chống lạc ở ven đường, đeo vào cổ tay mình và Niên Niên.
"Anh ơi, cái này để làm gì ạ?"
"Sợ em lạc."
Niên Niên nghe vậy liền sốt sắng: "Thế anh thắt chặt thêm chút nữa đi!"
Mèo nhỏ cũng sợ bị lạc lắm chứ!
Thế là một lớn một nhỏ cứ thế dắt nhau bằng sợi dây màu hồng bước vào trung tâm thương mại. Lộ Hoài chưa bao giờ vào đây mua đồ cho mình, quần áo anh mặc toàn là đồng phục hoặc đồ giảm giá trên mạng không quá 30 tệ. Nhưng Niên Niên thì khác, mèo nhỏ của anh phải được mặc đồ tốt nhất.
Vừa bước ra khỏi phòng thay đồ, mấy cô nhân viên bán hàng đã vây lấy khen ngợi. Niên Niên thực sự quá đỗi xinh đẹp với đôi mắt to tròn, làn da trắng sứ như phát sáng cùng mái tóc đen hơi xoăn tự nhiên, trông chẳng khác nào một cậu búp bê Tây Dương cả.
"Trời ơi, đẹp quá đi mất!"
"Da dẻ gì mà mịn màng thế không biết!"
Lộ Hoài khẽ nhíu mày, anh bước tới đứng sát bên cạnh Niên Niên, vô tình che chắn đi những ánh mắt đang dồn dập đó, giọng trầm xuống: "Em mặc bộ này rất đẹp."
Niên Niên nhìn anh cười rạng rỡ, đôi mắt cong tít lại như vầng trăng khuyết. Nụ cười thuần khiết ấy khiến Lộ Hoài nảy ra thôi thúc muốn mua hết cả cửa hiệu này cho cậu. Nhưng ngặt nỗi, túi tiền chẳng cho phép anh hào phóng đến vậy. Cuối cùng, anh chỉ chọn lấy hai bộ, dù thế cũng đã tiêu sạch một nửa số tiền dành dụm trong thẻ.
Niên Niên ngoan ngoãn nhận lấy túi đồ: "Em cảm ơn chị ạ."
"Đây là anh trai em à?" Nhân viên cười hỏi, "Anh ấy tốt với em quá, còn đưa em đi mua quần áo đẹp, mấy món này chẳng rẻ chút nào đâu đấy."
Niên Niên vốn mù mờ về chuyện tiền nong. Cậu chớp mắt, quay sang phía Lộ Hoài, nhỏ giọng hỏi: "Anh ơi, mấy thứ này quý lắm ạ? Tốn nhiều tiền lắm sao?"
Lộ Hoài nhận lấy túi đồ từ tay cậu, bình thản đáp: "Có sao đâu, anh kiếm tiền là để cho em tiêu mà."
Niên Niên nghe xong thì lòng vui rạo rực: "Vâng ạ! Anh là nhất!"
Trang điểm cho mèo nhỏ xong xuôi, đến một chai nước Lộ Hoài cũng chẳng nỡ mua cho mình. Lúc đi về, ngang qua cửa hàng KFC đông đúc, thấy Niên Niên đứng nhìn qua lớp kính đầy tò mò, Lộ Hoài chần chừ vài giây rồi dắt cậu vào.
Anh chỉ gọi duy nhất một phần ăn trẻ em. Nhân viên thấy vậy liền nhắc anh có thể gọi thêm combo cho tiết kiệm nhưng anh khéo léo từ chối: "Dạ thôi, chỉ phần này thôi ạ."
Món ăn được bưng lên, Lộ Hoài đưa ống hút Coca tới sát miệng Niên Niên: "Uống thử xem."
Mèo nhỏ nhấp một ngụm rồi lập tức thè lưỡi: "Cay quá!"
Lộ Hoài bật cười: "Uống thêm hai ngụm nữa là hết cay ngay."
Món gì ngon Niên Niên cũng muốn đút cho Lộ Hoài, nhưng anh đều khéo léo từ chối: "Em ngồi xuống ăn ngoan đi, anh không thích ăn thịt gà, em quên rồi à?"
Lộ Hoài vừa cầm khăn giấy lau đi vết dầu mỡ bên khóe miệng cho cậu, vừa dịu dàng hỏi: "Ngon không? Nếu thích, lần sau anh lại đưa em tới nhé."
Niên Niên miệng vẫn còn bóng nhẫy dầu mỡ, gật đầu lia lịa: "Ngon lắm ạ!"
Cậu còn không quên ra vẻ nghiêm túc mà "phê bình" ngược lại: "Nhưng mà anh này, anh đừng có kén ăn như thế nhé, không tốt đâu."
Hoắc! Đúng là một chú mèo nghiêm khắc mà.
HẾT CHƯƠNG 5
Nếu bạn yêu thích hành trình của Lộ Hoài và Niên Niên, đừng quên nhấn Follow và Vote cho mình tại Wattpad @sereindreaming nhé! Sự ủng hộ của các bạn là động lực để mình ra chương mới nhanh hơn.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.