MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 9: CẢNH SÁT TRƯỞNG NIÊN NIÊN

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Mãi cho đến tận buổi tối, mèo nhỏ vẫn cứ ôm khư khư cái điện thoại không rời tay. Lộ Hoài bắt đầu thấy không ổn, anh nghiêm mặt nói: "Em không được chơi điện thoại kiểu đó đâu, một ngày mà dùng quá năm tiếng là nó bị hỏng đấy."
Mèo nhỏ hoảng sợ, theo bản năng nhìn Lộ Hoài. Lộ Hoài hất cằm về phía chiếc điện thoại: "Có phải điện thoại đang nóng lên rồi không?"
Đúng là máy đang rất nóng.
Mèo nhỏ bắt đầu quýnh quáng cả lên, đây là điện thoại mới tinh anh vừa mới mua cho cậu mà, vẫn còn mới cáu luôn đó. "Thế... thế giờ phải làm sao hả anh?"
Lộ Hoài thản nhiên cầm lấy điện thoại, đặt sang một bên bàn rồi phán: "Cũng may là máy mới nên mới trụ được đấy, chứ không là hỏng mất rồi. Cứ để nó nằm yên đó cho 'hạ hỏa' đi, còn em thì mau nhắm mắt ngủ đi thôi."
Niên Niên nhìn theo cái điện thoại với ánh mắt đầy luyến tiếc: "Thế nó sẽ không bị hỏng thật chứ anh?"
"Tạm thời thì chưa đâu."
Sáng sớm hôm sau, Lộ Hoài bị đánh thức bởi những tiếng sột soạt khe khẽ. Anh vừa mở mắt ra đã thấy chú mèo nhỏ đang rón rén, lén lút tiến về phía cạnh bàn. Cứ đi được hai bước, cậu lại quay đầu lại liếc nhìn anh một cái xem anh đã tỉnh chưa. Đột nhiên, chẳng kịp chuẩn bị gì mà đối diện thẳng với ánh mắt của Lộ Hoài, mèo nhỏ lập tức đứng hình tại chỗ.
Lộ Hoài thản nhiên nhìn cậu không nói lời nào. Mèo nhỏ vò góc áo, đắn đo một hồi mới nhỏ giọng mở miệng: "Em... em chỉ muốn xem điện thoại có bị hỏng không thôi mà."
"......"
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Rốt cuộc là không nỡ tiếp tục bắt nạt mèo nhỏ, Lộ Hoài thở dài nói: "Hôm nay có còn đưa tôi đi học không?"
Mắt mèo nhỏ sáng rực lên, liên tục gật đầu: "Đưa chứ, đưa chứ!"
.
Trần Phi gần đây phát hiện Lộ Hoài có chút thất thần, vừa tan học là hắn liền sấn tới: "Làm sao vậy ông bạn?"
Lộ Hoài nhìn hắn hai cái, do dự một chút rồi hỏi: "Trẻ con trong nhà bị nghiện mạng thì phải làm sao?"
Trần Phi nghe xong là hiểu ra ngay: "Là cái cậu em trai kia của ông à? Cậu ta không phải là không có điện thoại sao?"
"Hôm qua tôi vừa mới dẫn đi mua, hình như cậu ấy hơi bị nghiện quá rồi." TruyenLau
Trần Phi vừa kinh ngạc lại vừa không biết nói gì hơn. Hắn biết rõ hoàn cảnh của Lộ Hoài, bình thường ngay cả một chai Coca cũng chẳng mấy khi thấy ông bạn mình mua lấy một lần, thế mà lại đối xử tốt với cậu em kia đến thế. Đúng là chiều chuộng chẳng khác gì nuôi công chúa, nói mua điện thoại một cái là mua ngay lập tức.
Trần Phi vẻ mặt đầy rối rắm, ngập ngừng mở lời: "Ông không thấy mình đối xử với cậu ta tốt quá mức rồi sao? Với lại, lần trước tôi thấy cậu ta có vẻ bám người quá, cứ dính lấy ông suốt thôi."
Lộ Hoài khẽ cau mày, đáp lại bằng giọng chắc nịch: "Em ấy dính lấy tôi là chuyện hiển nhiên, mà tôi đối tốt với em ấy cũng là chuyện đương nhiên."
"......"
TruyenLau.com Trần Phi dừng một chút: "Thế thì làm sao bây giờ? Tịch thu điện thoại à?"
Lộ Hoài hiển nhiên không đồng tình, còn ra sức nói đỡ cho mèo nhỏ: "Dù sao tuổi cậu ấy còn nhỏ, ham đồ mới lạ cũng là bình thường, tôi không thể quá khắt khe với cậu ấy được."
"Nhỏ cái gì mà nhỏ." Trần Phi trợn trắng mắt: "Tôi thấy cậu ta cũng tầm tuổi chúng mình thôi, cậu ta rốt cuộc là thần thánh phương nào thế?"
Lộ Hoài nhìn hắn một cái, khẽ nhếch môi: "Nếu ông biết cậu ấy là ai, ông cũng sẽ cảm thấy số tôi tốt đấy."
"......" Đồ có bệnh. TruyenLau.com
(Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Ở một diễn biến khác, "chú mèo nghiện mạng" đang lén lút lẻn ra khỏi cửa. Vừa ra đến cửa, vì sợ anh phát hiện, cậu còn bắc ghế trèo lên để tròng một chiếc tất hình gấu nhỏ che kín mít cái camera giám sát lại.
Lần đầu tiên tự mình ra khỏi nhà tìm việc, chú mèo nhỏ không khỏi hồi hộp. Cậu dùng lược chải chuốt từng sợi tóc thật ngay ngắn, sau đó đeo thêm một chiếc túi nhỏ, bên trong đựng hai túi thạch trái cây mà Lộ Hoài đã mua cho hôm trước.
Mở định vị trên điện thoại lên, bản đồ hiển thị nếu đi bộ đến quán bar Tinh Lạc sẽ mất khoảng nửa tiếng. Mèo nhỏ bắt đầu tính toán chi li: đi đi về về hết một tiếng, vậy là hôm nay cậu vẫn còn những tận bốn tiếng đồng hồ để chơi điện thoại cơ đấy.
Lúc ra khỏi nhà thì khí thế hừng hực là thế, vậy mà sau khi "hì hục" đi bộ tới tận cổng quán bar, Niên Niên mới ngớ người phát hiện ra cửa chính đang đóng chặt, kín mít chẳng hở một kẽ nào.
Mèo nhỏ ngẩn ngơ. Cậu đi quanh quán bar hai vòng, cuối cùng buồn bã ngồi bệt xuống bậc thềm. Sợ làm bẩn quần mới, cậu còn cẩn thận lót một tờ khăn giấy dưới mông.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Có lẽ thấy cậu thiếu niên ngồi thù lù ở cửa quá lâu, một người đàn ông mặc áo khoác đen từ phía bên cạnh tiến lại gần, thấp giọng hỏi: "Này cậu em, có chuyện gì xảy ra à?"
Niên Niên ngơ ngác hỏi lại: "Hả?"
"Là bạn gái cậu đang ở trong kia với người khác hả? Hay là có ai vừa đánh nhau ở đây?" Người đàn ông trưng ra bộ dạng 'tôi hiểu hết mà', rồi nói tiếp: "Cậu tới sớm quá rồi, cái quán bar này làm sao mà mở cửa giờ này được."
Niên Niên bấy giờ mới sực nhớ ra, hôm qua Cầu Cầu hình như có nói quán này chỉ mở cửa vào buổi tối. Cậu tự trách mình thật là ngốc quá đi mất, chuyện quan trọng thế mà cũng quên cho được. Mèo nhỏ ủ rũ đứng dậy, nhặt lại tờ khăn giấy rồi lủi thủi đeo túi chuẩn bị đi về nhà.
Người đàn ông thấy vậy liền vội vàng đuổi theo: "Này, có chuyện gì thì cứ nói tôi nghe đi mà, biết đâu tôi lại giúp cậu giải quyết được thì sao. Nhìn cậu em trẻ măng thế này, chắc vẫn còn đang đi học hả?"
Niên Niên dừng bước, cậu xoay người lại, lấy vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc mà tuyên bố:
"Tôi là cảnh sát đây."
HẾT CHƯƠNG 9
Niên Niên: "Ra đường thì thân phận là do mình tự phong thôi mà." [Đeo kính râm]
Nếu bạn yêu thích hành trình của Lộ Hoài và Niên Niên, đừng quên nhấn Follow và Vote cho mình tại Wattpad @sereindreaming nhé!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu