Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Những món đồ Lâm Mân mang tới ngoài đồ ăn mặn còn có một ít đồ uống năng lượng. Niên Niên mang túi đồ vào nhưng không động vào ngay, cậu đặt nó lên bàn, đợi đến khi Lộ Hoài về bảo được phép mới tò mò lại gần lục lọi.
Cậu lôi ra mấy bình đồ uống, giơ lên hỏi Lộ Hoài: "Anh trai, uống cái này được không?"
Lộ Hoài trên đường về đã ghé tiệm thức ăn nhanh mua hai hộp cơm chiên, hắn đang tháo túi bóng, đầu cũng không ngẩng lên, thuận miệng đáp: "Uống đi."
Niên Niên mở nắp ra, trước tiên đưa tới tận miệng Lộ Hoài: "Anh uống đi, Red Mu!"
Cái tên gì cơ? Lộ Hoài liếc mắt nhìn một cái.
"..." *Hồng Ngưu (Red Bull).
Hắn buồn cười, nương theo tay cậu uống một ngụm: "Được rồi, em tự uống đi. Đi lấy đũa rồi ăn cơm."
Cơm nước xong vẫn còn sớm, Lộ Hoài không định đọc sách mà định ôm mèo ngủ một giấc ngắn. Niên Niên biến lại thành một chú mèo nhỏ, gối đầu lên cánh tay Lộ Hoài, nằm ngửa phơi bụng. Trước khi ngủ cậu còn mạnh miệng bảo mình chẳng buồn ngủ tí nào, chỉ là miễn cưỡng nằm chơi với anh thôi. Kết quả vừa nằm xuống đã bắt đầu "nổ máy kéo".
Khò khò... khò khò...
Hai mắt Lộ Hoài trợn tròn như chuông đồng. Hắn cảm thấy mình như đang nằm ngay giữa đại lộ vậy. Hắn hơi nghiêng đầu, thấy chú mèo nhỏ ngủ say sưa, cái đầu lưỡi hồng phấn còn hơi thè ra một chút. Đáng yêu đến mức khiến người ta ngứa ngáy trong lòng.
Ai cũng biết, đối mặt với mèo con thì loài người luôn bị "ngứa tay". Lộ Hoài nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không nhịn được nữa, dùng bàn tay còn lại khẽ gẩy nhẹ cái đầu lưỡi nhỏ kia. Thật mềm, lại còn có chút đàn hồi. Nhìn một lúc, mắt Lộ Hoài bỗng đờ ra. Cái miệng mèo nhỏ hồng hồng, trông thật sự rất muốn được hôn.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Dù sao cậu cũng ngủ say như vậy, hôn lén vài cái chắc chắn sẽ không biết. Với lại, hôn mèo của mình thì có sao đâu? Miệng mèo con sinh ra là để bị hôn mà! Lộ Hoài nhanh chóng chốt hạ lý do trong lòng, rồi thuận thế cúi đầu xuống. TruyenLau.com
Đầu tiên là dùng môi chạm nhẹ vào cái mũi ướt dầm dề, sau đó mới dịch xuống phía dưới. Bỗng nhiên, "chiếc xe tải lớn" ngừng nổ máy. Chú mèo nhỏ mở to đôi mắt tròn xoe, bốn mắt nhìn nhau với tên nhân loại đang ở khoảng cách gần trong gang tấc.
"..."
Má trái của Lộ Hoài bị mèo tặng cho hai cú tát, vừa khéo đối xứng với vết hằn cũ từ hai ngày trước.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lộ Hoài mặt không biểu cảm bắt đầu kiểm điểm: "Anh có tội, lòng anh không trong sáng, anh không nên thừa lúc em ngủ mà lén hôn em. Nhưng thật ra anh vẫn chưa hôn trúng mà."
Niên Niên tức giận ngồi đối diện hắn, khoanh hai tay trước ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn đanh lại, giọng điệu nghiêm túc: "Lần thứ mấy rồi?"
Lộ Hoài: "... Cảnh sát trưởng Niên Niên, đây thật sự là lần đầu tiên." Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Anh tốt nhất nên thành thật khai báo để được khoan hồng!" Niên Niên trợn tròn mắt, giơ ngón tay ra: "Phạt anh một tuần không được ngủ cùng mèo!"
Sắc mặt Lộ Hoài lập tức lạnh xuống: "Hửm?"
Khí thế của Niên Niên yếu đi một chút, cậu suy nghĩ hồi lâu: "Vậy thì... một ngày đi."
Lộ Hoài hừ lạnh một tiếng, bàn tay lớn vươn ra trực tiếp vớt người vào lòng: "Nửa ngày cũng không được, đồ máy kéo nhỏ."
"Lại đặt biệt danh cho em!!" Niên Niên nổi giận, chân tay quờ quạng vùng vẫy nhưng dễ dàng bị Lộ Hoài trấn áp.
Nếu lúc nãy là hôn lén, thì bây giờ chính là "ăn mèo" một cách quang minh chính đại. Lộ Hoài một tay ấn giữ cổ tay Niên Niên, những nụ hôn dồn dập rơi xuống mặt cậu, để lại những vết hôn ướt át. Cả khuôn mặt đều bị hắn hôn cho một lượt.
Hôn cái trán nhỏ — mong mọi việc thuận lợi. Hôn đôi mắt nhỏ — mong thi cử đỗ đầu. Hôn cái miệng nhỏ, hôn cái miệng nhỏ, hôn cái miệng nhỏ...
"Ưm..." Niên Niên giãy giụa, cậu sắp không thở nổi rồi. Anh trai muốn ăn thịt mình hay sao vậy, lưỡi đau quá, miệng cũng đau nữa...
Hai người dính sát vào nhau, rất dễ cọ phải chỗ không nên cọ. Đột nhiên, cả người lẫn mèo đều sững lại. Lộ Hoài buông cậu ra, nhìn đôi mắt đỏ rực của Niên Niên, khẽ ho một tiếng: "Anh đi phòng tắm."
Cách một cánh cửa vẫn có thể nghe thấy tiếng nước chảy rào rào. Niên Niên vùi mình trong chăn, thầm rưng rưng thề hôm nay tuyệt đối không nói với anh thêm một câu nào nữa. Ôi, miệng đau quá đi mất!!
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Lộ Hoài vội vàng dọn dẹp rồi đi ra, thấy trong chăn phồng lên một cục, thầm thấy buồn cười. Hắn bước tới vỗ vỗ vào lớp chăn: "Anh đi đây, ở nhà ngoan nhé, trời nóng đừng có ra ngoài, nghe chưa?"
Chú mèo trong chăn không thèm để ý đến hắn, một sợi lông cũng không nhúc nhích. Lộ Hoài định dỗ thêm vài câu nhưng thấy thời gian không còn nhiều nên đành vội vàng rời đi. Đợi người đi rồi, Niên Niên mới chui ra khỏi chăn, tóc tai rối bù, đôi mắt vẫn còn vương chút ánh hồng, nhưng hồng nhất chính là đôi môi, đỏ mọng lên trông thấy. Rõ ràng là bị bắt nạt đến thảm rồi.
Cậu nắm chặt nắm đấm nhỏ, tức giận đứng lên, dùng chân dẫm dẫm lên gối của Lộ Hoài. "Anh trai thối, anh trai thối!" Sau đó cậu bước xuống giường, xỏ đôi dép lê gấu nhỏ lạch bạch đi lục tủ lạnh. Miệng cậu như đang bốc hỏa, cậu muốn ăn hẳn hai cây kem cơ!
Sau khi môn thi cuối cùng kết thúc, Niên Niên chen chúc trong đám đông trước cổng trường, tay ôm một bó hoa lớn. Cậu tất nhiên không hiểu mấy chuyện này, đều là do Hứa Minh Bạch dạy cả. Trong một lần tình cờ nghe Niên Niên nói anh trai đi thi đại học, Hứa Minh Bạch thuận miệng hỏi: "Vậy cậu không mua bó hoa tới đón anh cậu à?"
Niên Niên âm thầm vểnh tai: "Phải mua hoa ạ?"
Hứa Minh Bạch gãi đầu: "Dù sao mình thấy mỗi lần thi xong, ở cổng trường đều có rất nhiều người tặng hoa."
Niên Niên ghi nhớ trong lòng, đến trưa ngày thi cuối cùng liền đi đặt hoa. Cửa hàng hoa đông nghịt khách, chủ quán vừa bó hoa vừa hỏi: "Cháu muốn mua hoa gì? Bó hoa mừng thi đại học à?"
"Vâng ạ!"
"Ở đây có hướng dương mang ý nghĩa 'nhất cử đoạt giải nhất', hoa tú cầu mang ý nghĩa 'tiền đồ cẩm tú', toàn là ý nghĩa tốt cả, cháu xem muốn lấy loại nào?"
Niên Niên nhìn quanh một lượt, phấn hoa thơm nồng khiến cậu không nhịn được mà hắt hơi một cái. Cuối cùng, ánh mắt cậu dừng lại ở bó hồng đỏ rực trong góc. Cậu thích màu sắc tươi tắn. Hai năm nay hồng đỏ không còn quá "hot", người ta chuộng những tông màu lạ hơn. Thấy cậu chọn hoa đó, chủ quán mỉm cười: "Tặng người yêu hả cháu?"
Niên Niên cong mắt: "Tặng cho người em yêu nhất."
Cậu bé trông ngoan ngoãn đáng yêu quá, chủ quán nhìn là thấy mến nên hào phóng giảm giá cho cậu. Thế là Niên Niên vui vẻ ôm bó hồng đỏ đứng chờ ở cổng trường. Vừa thấy Lộ Hoài ra tới, đôi mắt cậu sáng bừng lên, nhảy lên vẫy tay: "Anh trai!"
Niên Niên vốn dĩ đã xinh đẹp, nãy giờ không ít người đã âm thầm quan sát cậu, giờ thấy cậu vẫy tay, ai nấy đều nhìn theo để xem "cô gái" nào may mắn như vậy. Để rồi họ thấy một thiếu niên có khí chất thanh lãnh bước tới, dứt khoát ôm chầm lấy cậu.
"Tặng hoa cho anh sao?" Gương mặt lạnh lùng của Lộ Hoài mềm mỏng hẳn đi, hắn cúi đầu chạm môi vào trán thiếu niên, thấp giọng nói: "Bảo bối sao mà ngoan thế, tặng anh cả hoa hồng đỏ sao?"
Những đóa hoa rực rỡ như ngọn lửa nhảy nhót phản chiếu trong mắt Lộ Hoài, khiến trái tim hắn nóng hổi thêm vài phần. Niên Niên ngẩng đầu: "Anh có thích không ạ?"
Lộ Hoài nhìn cậu sâu sắc: "Tất nhiên là thích rồi, bảo bối của anh." Nếu không phải đang ở ven đường, hắn chắc chắn đã không nhịn được mà ấn cậu vào lòng để hôn. Từ trước đến nay, Lộ Hoài luôn tự tin vào khả năng tự chủ của mình, nhưng cứ đụng đến Niên Niên là hắn lại thảm bại. Cậu chính là khắc tinh của đời hắn.
( Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming )
Lộ Hoài một tay ôm hoa, một tay nắm tay Niên Niên đi về, trong lòng đang tính toán xem tối nay nên đưa cậu đi ăn gì ngon. Kết quả mới đến ngã tư đã bị một chiếc xe hơi màu đen cản đường. Tài xế bước xuống mở cửa, có hai người từ trên xe bước xuống.
Lâm Mân đôi mắt ửng đỏ, gượng cười nói: "Lộ Hoài, chúng ta có chuyện muốn nói với con."
Thẩm Nhung một tay ôm vai vợ, vỗ nhẹ an ủi. Ông vừa từ thành phố S bay tới sáng nay, lòng dạ cũng đầy rối bời. Không biết con trai có thể tiếp nhận tin này không, có nguyện ý trở về gia đình này không. Càng mấu chốt hơn là... Thẩm Nhung không dám nhìn thẳng vào bó hoa hồng trong lòng con trai mình. Hai ngày nay ông đã cấp tốc bổ sung kiến thức "toán học", cuối cùng cũng biết 0 với 1 nghĩa là gì rồi. Con trai còn chưa nhận lại, mà đã thành "người nhà người ta" mất rồi.
Trong phòng bao của một nhà hàng tư nhân, không gian rất tốt, trong góc có một bể cá cảnh lớn. Niên Niên ngồi xổm ở đó nhìn chằm chằm lũ cá gần năm phút đồng hồ. Lộ Hoài chỉ sợ cậu nhịn không được mà nhảy vọt vào trong, liền kéo tay cậu về bàn ngồi ngay ngắn.
Lâm Mân đã bình tĩnh lại, đẩy thực đơn qua: "Con xem, muốn ăn cái gì nào."
Lộ Hoài cười nhạt: "Lâm tổng, bà không cần khách sáo, có chuyện gì cứ nói thẳng là được."
Nghe con trai xa cách gọi mình là "Lâm tổng", Lâm Mân đau nhói trong lòng, không nhịn được mở lời: "Đừng gọi như vậy, chúng ta..."
Thẩm Nhung vỗ vai vợ: "Cứ gọi món trước đi đã rồi nói chuyện sau, con đi thi cả ngày chắc chắn là đói rồi." Nghe thấy cách xưng hô này, Lộ Hoài vô thức cau mày.
Lâm Mân gật đầu liên tục: "Đúng đúng, mau xem muốn ăn gì."
Lộ Hoài không từ chối nữa, nhận lấy thực đơn. Bên cạnh lập tức có một cái đầu nhỏ ghé sát vào, thầm thì: "Anh trai, có được ăn bánh kem không?"
"Không được."
"Sao lại không được chứ?" Lâm Mân nghe thấy, mỉm cười đôn hậu: "Trang cuối cùng toàn là đồ ngọt thôi, bảo bối xem muốn ăn vị gì nào."
Lộ Hoài: "..." Trẻ con thật sự rất khó quản.
Gọi xong bánh kem, Niên Niên lại rục rịch: "Thật ra em còn muốn ăn kem nữa..." Lần này cậu khôn hơn, nói thẳng với Lâm Mân.
Lộ Hoài: "Không..."
"Được chứ bảo bối, muốn vị dâu hay việt quất nào, mỗi loại một cái nhé?" Lâm Mân tươi cười rạng rỡ. Biết rõ mối quan hệ của hai đứa, Lâm Mân nhìn Niên Niên với ánh mắt "mẹ chồng nhìn con dâu".
Đôi mắt Niên Niên sáng rực: "Thật sao ạ... Anh trai?" Lúc này cậu mới nhớ tới Lộ Hoài, lập tức bày ra vẻ mặt đáng thương nhìn qua.
Lộ Hoài không muốn mắng cậu trước mặt người ngoài, đành nhếch môi: "Được rồi, nghe em hết." Về nhà rồi tính.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Trong lúc chờ món, Lâm Mân không nhịn được nữa, ra hiệu cho Thẩm Nhung. Thẩm Nhung vốn là người bách chiến bách thắng trên bàn đàm phán, nhưng đứng trước con trai mình, ông lại bỗng trở nên vụng về. Ông run run lấy tập hồ sơ từ trong túi ra: "Cái đó... Lộ Hoài, những thứ này con xem trước đi."
Lộ Hoài không ngạc nhiên, hắn đã sớm nghĩ tới việc vợ chồng Thẩm đổng tìm hắn là để ký kết hợp đồng gì đó. Chỉ là không ngờ, tờ giấy đầu tiên đập vào mắt lại là báo cáo xét nghiệm gene. Sắc mặt Lộ Hoài thay đổi. Lật tới trang cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại ở dòng chữ: "Độ tương đồng 99%".
Thẩm Nhung kịp lúc lên tiếng: "Lộ Hoài... thật ra ta nên gọi con là Tiểu Thần, đó mới là tên của con. Khi con còn nhỏ, bảo mẫu đưa con đi công viên, chỉ trong chớp mắt con đã biến mất. Suốt bao nhiêu năm qua, ta và mẹ con đã tìm kiếm khắp nơi nhưng đều không có tin tức, thậm chí chúng ta đã từng nghĩ con... Không ngờ, con lại ở ngay nơi không xa chúng ta như vậy." Nói đến câu cuối, giọng Thẩm Nhung cũng nghẹn lại.
Lộ Hoài im lặng rất lâu. Lượng thông tin này quá lớn khiến hắn thoáng ngẩn ngơ. Lúc rời đi khi còn quá nhỏ, hắn không có ký ức gì về gia đình nguyên bản, từ lúc bắt đầu có ấn tượng thì đã ở viện phúc lợi rồi. Vì những đứa trẻ xung quanh đa số đều là bị vứt bỏ, nên Lộ Hoài cũng mặc nhiên cho rằng mình cũng như thế — không được yêu thương, bị vứt bỏ. Chưa bao giờ hắn nghĩ mình lại có ngày tìm được cha mẹ.
Có đáp án rồi, suy luận ngược lại những chuyện bất thường trước kia, mọi thứ bỗng trở nên hợp lý. Lộ Hoài trầm mặc một lát, giọng hơi khàn: "Là lúc tôi đến thành phố S các người mới phát hiện sao?"
Lâm Mân gật đầu: "Ngôn Thành thấy con ở khách sạn, đôi mắt con rất giống ba con. Cậu ấy tra tư liệu thấy con lớn lên ở viện phúc lợi nên mới nảy sinh nghi ngờ, sau đó... làm xét nghiệm thì xác định được." Bà không kìm được lại đỏ mắt: "Tiểu Thần, ba mẹ sợ làm ảnh hưởng đến kỳ thi của con nên hôm nay mới nói cho con biết, con sẽ không trách ba mẹ chứ?"
Lộ Hoài cổ họng khô khốc: "Tất nhiên là không, tôi chỉ là..."
"Mẹ biết, chuyện đột ngột thế này bắt con chấp nhận ngay là rất khó." Lâm Mân vội nắm lấy tay hắn: "Không cần vội vàng, con có thể về nhà từ từ suy nghĩ. Nhưng con trai à, ba mẹ rất nhớ con, con ở bên ngoài chịu khổ nhiều rồi, ba mẹ muốn sớm đón con về nhà để bù đắp cho con."
Niên Niên nghe chuyện thì nửa hiểu nửa không, duy chỉ có câu này là cậu nghe rõ, liền nhỏ giọng lẩm bẩm: "Có chịu khổ đâu mà." Cậu với anh trai sống rất tốt mà.
Nghe thấy giọng Niên Niên, Lộ Hoài mới sực tỉnh. Hắn nhớ lại cuộc điện thoại hôm đó. Hắn nắm chặt tay Niên Niên, cụp mắt nói: "Như hai người đã thấy, và cũng giống như những gì tôi đã nói trong điện thoại... Tôi thích đàn ông, tương lai cũng chỉ ở bên cạnh em ấy. Dù là như vậy, hai người vẫn muốn nhận tôi về sao?"
Lộ Hoài hiểu rõ, dù thời đại giờ đã mở mang hơn, nhưng vẫn có nhiều bậc trưởng bối không chấp nhận được đồng tính luyến ái, huống chi là một gia tộc như Thẩm gia. Lâm Mân định mở miệng thì Thẩm Nhung ngăn bà lại. Người đàn ông nhìn đứa con trai thất lạc nhiều năm, đứa trẻ ấy đã lớn lên ở nơi ông không thấy, mạnh mẽ như một ngọn cỏ dại, gương mặt đã mang vài phần dáng dấp của ông năm đó.
Ông trầm giọng hỏi: "Nếu chúng ta không chấp nhận được thì sao?"
Lộ Hoài hạ mắt, im lặng vài giây rồi đẩy tập hồ sơ lại phía đối diện. Lâm Mân kinh hãi: "Tiểu Thần, con..."
"Xin lỗi." Lộ Hoài bình thản nói: "Tôi sẽ không từ bỏ Niên Niên."
Nói hắn lạnh lùng cũng được, bạc tình cũng xong, quan hệ huyết thống đôi khi không đại diện cho tất cả. So với cha mẹ mới gặp vài lần và Niên Niên do một tay hắn nuôi lớn, Lộ Hoài rất dễ dàng đưa ra quyết định.
Thẩm Nhung nhìn chằm chằm hắn vài giây: "Con phải biết, danh phận người thừa kế Thẩm gia đại diện cho cái gì."
Lộ Hoài không nói thêm gì nữa, chỉ khẽ nhếch môi, nghiêng đầu nhìn "chú mèo nhỏ" của mình một cái. Ý tứ đã quá rõ ràng.
Lâm Mân chịu không nổi nữa, ở dưới gầm bàn dẫm mạnh vào chân Thẩm Nhung một cái: "Ông không biết nói chuyện thì câm miệng đi, không muốn ăn thì cút ra ngoài, ở đây dọa con làm gì! Đã bảo là đừng có tới rồi, về thành phố S mà làm Chủ tịch của ông đi!"
Thẩm Nhung: "..."
Bà quay sang Lộ Hoài: "Con trai đừng để ý đến ông ấy, ba con mấy hôm trước bị ốm nên đầu óc giờ không được bình thường, bắt đầu nói năng luyên thuyên rồi."
Vừa dứt lời, phục vụ mở cửa mang món ăn lên, kèm theo bánh kem và kem mà Niên Niên đã chọn. Mứt trái cây đỏ rực rưới lên trên trông rất ngon mắt. Nhưng Niên Niên không động vào nĩa mà lại cụp mắt, cúi đầu như đang nhìn mũi chân mình.
Lộ Hoài khẽ bóp lòng bàn tay cậu: "Sao thế bảo bối?"
Lâm Mân vội vàng lại gần, nửa quỳ trước mặt Niên Niên: "Bảo bối đừng giận, ba cháu nói đùa thôi mà."
Thẩm Nhung lập tức gật đầu: "Ta chỉ đùa một chút cho không khí vui vẻ thôi."
Lâm Mân lườm: "Lần sau đừng có 'vui' như vậy nữa."
Niên Niên khẽ ngẩng đầu, mỉm cười nhạt, giọng mềm mại: "Cháu không có giận ạ." Ngoan đến mức Lâm Mân chỉ muốn nhào tới véo má cậu một cái, nhưng Lộ Hoài đã kịp thời ngăn lại: "Ăn bánh đi nào."
Thẩm Nhung có chút hối hận, cảm thấy mình đúng là vẽ chuyện, giờ thì hay rồi, cả bữa ăn con trai chẳng buồn nhìn mình lấy một cái. "Con dâu" nhỏ kia cũng thế, cứ cúi đầu im lặng. Vợ mình thì hoàn toàn bỏ rơi mình, sang ngồi đối diện luôn rồi. Trên cái bàn tròn, ranh giới chia rõ rệt. Trước mặt Thẩm Nhung chỉ còn mỗi đĩa dưa chuột muối.
Ông nghĩ ngợi một hồi, giơ ly rượu lên: "Cả nhà chúng ta..."
"Bảo bối, cháu có thích ăn bánh quy không? Mẹ làm bánh quy hạt thông ngon lắm, cháu thích không?"
Niên Niên miệng đang ngậm một miếng bánh kem, gật đầu: "Vị gì cháu cũng thích ạ."
Lộ Hoài nhìn cậu cười, lấy khăn giấy lau vệt kem bên khóe miệng cho cậu. Thẩm Nhung im lặng vài giây, hắng giọng: "Ta dự định sau khi về sẽ giao công ty cho..."
"Ôi bảo bối, chất tóc của cháu tốt quá, đen bóng thế này cháu chăm sóc sao vậy?"
Niên Niên suy nghĩ: "Anh trai gội đầu cho cháu ạ."
Lâm Mân nhìn con trai, mỉm cười đầy ý vị. Thẩm Nhung ngửa đầu tự uống một mình một ly.
( Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất )
Ăn xong, lúc ra về Lộ Hoài còn xách theo hai hộp bánh kem nhỏ đã đóng gói. Lâm Mân tuy luyến tiếc con nhưng biết không thể nóng vội, chuyện lớn thế này cần thời gian để tiêu hóa. Bà vỗ vai con trai, nhẹ giọng nói: "Mấy ngày tới ba mẹ vẫn sẽ ở đây, con... lúc nào cũng có thể gọi cho ba mẹ. Ba mẹ đều yêu con, con có thế nào thì vẫn là con trai của ba mẹ."
Lộ Hoài không quen nói những lời quá sướt mướt, hắn mím môi rồi gật đầu một cái. Lâm Mân mỉm cười, vẫy tay với Niên Niên: "Bảo bối tạm biệt nhé."
Niên Niên nắm chặt tay anh trai, cũng quay đầu vẫy tay với Lâm Mân. Thẩm Nhung thấy vậy vội thò đầu tới định vẫy tay theo, kết quả Niên Niên vừa thấy ông là "vèo" một cái quay đi ngay, chỉ để lại cái gáy tròn tròn. Thẩm Nhung xấu hổ ho một tiếng, cái tay đang định vẫy đành vòng ra sau gãi đầu: "Ha ha, đứa trẻ này đáng yêu thật."
Lâm Mân lười chả thèm chấp ông.
Lộ Hoài từ chối xe đưa đón, bảo là chỗ ở không xa, định đi bộ về để Niên Niên tiêu thực. Nhìn theo bóng lưng hai đứa trẻ, nụ cười trên mặt Lâm Mân lập tức vụt tắt, bà chẳng thèm nhìn Thẩm Nhung lấy một cái, quay người đi thẳng. Thẩm Nhung vội đuổi theo: "Bà xem, lại giận rồi, tôi thật sự chỉ muốn thử con một chút thôi mà."
"Thử cái gì? Ông là nhà khoa học hay sao mà ngày nào cũng thử!" Lâm Mân cười lạnh: "Tôi nói cho ông biết, con trai mà giận không chịu về nhà thì ông cũng đừng hòng bước chân vào cửa."
Tài xế đã mở cửa chờ sẵn, Lâm Mân lên xe đóng sầm cửa lại, hạ kính xuống lạnh lùng ra lệnh: "Tiểu Lý, lái xe đi, mặc kệ ông ấy." Tài xế nhìn Thẩm đổng với ánh mắt "lực bất tòng tâm", rồi đạp ga phóng vút đi, để lại một làn khói đen phả thẳng vào mặt Chủ tịch Thẩm.
"..."
Đi được vài bước trên đường, Lộ Hoài đã cõng Niên Niên lên lưng. Lần nào cũng vậy, nói là đi bộ tiêu thực nhưng Lộ Hoài chẳng bao giờ nỡ để chú mèo nhỏ này phải bước quá hai bước. Ở nhà thì ôm, ra ngoài thì cõng.
Lộ Hoài thấp giọng hỏi: "Bảo bối có phải đang không vui không?" Hắn cực kỳ nhạy cảm với cảm xúc của cậu. Lúc ăn cơm hắn đã nhận ra, tuy Niên Niên vẫn ăn uống nghiêm túc và trả lời Lâm Mân ngoan ngoãn, nhưng hắn biết tâm trạng cậu đang chùng xuống.
Đợi mãi không thấy cậu đáp lại, Lộ Hoài đang định hỏi thêm thì bỗng cảm thấy cổ mình lành lạnh, có thứ gì đó ướt át nhỏ xuống. Người Lộ Hoài cứng đờ, tim lập tức thắt lại: "Niên Niên, sao lại khóc?"
Hắn định đặt cậu xuống nhưng Niên Niên lại ôm chặt lấy cổ hắn, vùi đầu vào hõm vai hắn mà thút thít. Lộ Hoài nóng ruột như lửa đốt, chỉ biết thấp giọng dỗ dành: "Làm sao vậy bảo bối? Anh làm gì khiến em không vui à, nói với anh được không?"
Niên Niên sụt sịt, giọng rầu rĩ: "Anh trai, có phải em là gánh nặng của anh không?"
Tâm hồn cậu đơn thuần, luôn thấy cuộc sống với anh như vậy là rất tốt. Cậu chưa bao giờ quan tâm đến tiền bạc, không có cá ăn rau cũng được, không có trà sữa uống nước lọc cũng xong. Chỉ cần ở bên anh, thế nào cũng được. Nhưng cậu cũng biết anh kiếm tiền rất khó khăn, giày anh đi đã cũ, quần áo anh mặc chẳng có mấy bộ, màn hình điện thoại anh còn bị nứt. Thế mà những gì tốt nhất anh đều dành cho cậu.
Giống như hôm nay, anh tìm lại được ba mẹ, họ nói anh đã phải "chịu khổ" bấy lâu và muốn đưa anh về sống giàu sang. Nhưng anh vì cậu mà thà rằng không quay về.
Lòng Lộ Hoài thắt lại, hắn im lặng một lát rồi khàn giọng nói: "Bảo bối, em có biết đối với anh, em có ý nghĩa thế nào không?"
Lúc nhặt được Niên Niên, hắn vừa dọn ra khỏi viện phúc lợi, tâm hồn lạnh lẽo như một tảng đá, chẳng màng đến sự đời, thậm chí nhiều lúc thấy sống hay chết cũng chẳng khác gì nhau. Vì dù sao cũng chẳng có ai quan tâm. Nhưng từ giây phút chú mèo nhỏ ấy vụng về cắn vào ống quần hắn, hắn bắt đầu có người thân, và dần dần, hắn cảm thấy mình có một gia đình.
Hắn đứng yên dưới ánh đèn đường, bóng của hai người bị ánh vàng ấm áp kéo dài, hòa làm một. "Bảo bối, ngẩng đầu nhìn xem." Giọng Lộ Hoài ôn nhu mà kiên định.
Niên Niên khóc đỏ cả mắt, hàng mi ướt đẫm, cậu cố gắng ngẩng đầu nhìn về phía trước. Đó là một con đường thẳng tắp, rộng thênh thang.
"Chúng ta sẽ cùng nhau đi một quãng đường rất dài, cùng nhau đi hết cả cuộc đời này."
"Chưa bao giờ em là gánh nặng của anh, mà chính là anh không thể sống thiếu em."
Hàng mi Niên Niên run rẩy, cậu chậm rãi ghé sát vào, đôi môi mềm mại dán lên má Lộ Hoài.
"Em rất thích anh trai."
Hết chương 27.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.