Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Đúng là một con mèo bò sữa "được đằng chân lân đằng đầu".
Hách Bách vốn có cả bụng lời muốn nói nhưng chưa kịp mở miệng thì Niên Niên đã líu lo không ngừng, giảng giải từ nguồn gốc loài mèo bò sữa cho đến việc những con mèo có đốm sữa như cậu chính là đỉnh nhất!
"Được rồi bảo bối."
Thẩm Hoài cuối cùng cũng làm người tốt một lần, giải cứu Hách Bách ra khỏi đống lý thuyết của Niên Niên. Hắn cong môi, dỗ dành chú mèo nhỏ nhà mình: "Những lời này nên để dành đến lúc diễn thuyết hãy nói."
Đôi mắt chú mèo sáng rực lên: "Còn được lên đài phát biểu nữa sao?" Siêu ngầu luôn!
Vốn dĩ là không có phần này... Hách Bách gượng cười: "Tất nhiên rồi, tôi sẽ đề nghị với tổ chức. Đồng chí Niên Niên xả thân vì người như vậy, xứng đáng là tấm gương cho muôn loài mèo!"
Anh ta xoa xoa tay: "Tổ chức quyết định ngày mai sẽ trao giải cho Niên Niên tại tổng bộ, còn được lên bản tin giới thú cưng của chúng tôi nữa!"
Sau khi đưa tin xong, Hách Bách không dám ở lại lâu vì sợ Niên Niên lại túm lấy mình để "tổng duyệt" diễn văn. Anh để lại địa chỉ tổng bộ rồi dặn đi dặn lại Niên Niên ngày mai đừng đến muộn.
Chú mèo bò sữa nhỏ sướng phát điên trước vinh dự này, mặt mũi đỏ bừng, miệng lưỡi cứ xoắn hết cả lại: "Trời... trời ơi, em thành Idol giới mèo luôn rồi!"
Cậu quay sang nhìn Thẩm Hoài: "Còn anh là người đàn ông đứng sau siêu sao mèo này nha.""..." Thẩm Hoài cân nhắc mở lời: "Vậy anh nên cảm thấy... rất vinh dự?"
Chú mèo nhỏ lập tức hùng hổ: "Thế mà còn dám bắt em viết kiểm điểm sao! Em vốn dĩ đâu có làm sai!"
Thẩm Hoài bị chọc cười, gật đầu: "Được, không viết nữa."
Niên Niên vừa mới lộ vẻ đắc ý, giây tiếp theo đã thấy Thẩm Hoài xắn tay áo, chỉ tay xuống sofa: "Cởi quần ra, nằm xuống đây."
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
"Không viết thì ăn đòn, tự em chọn đi." Thẩm Hoài cười lạnh: "Anh thấy em vẫn chưa nhận ra mình sai ở đâu, phí công anh nói với em nhiều như thế!"
Chú mèo kinh ngạc trợn tròn mắt: "Sao anh có thể đánh em, anh không nghe thấy à? Em nổi tiếng rồi, em sắp đi nhận giải, sắp được lên bản tin đấy!"
Thẩm Hoài lười đôi co, sải bước tới tóm gọn. Niên Niên định chạy nhưng chân người sao nhanh bằng tay Thẩm Hoài, cậu bị ôm ngang hông ấn vào lòng. Đúng là mèo bò sữa trời sinh bướng bỉnh, quần bị lột rồi mà miệng vẫn còn leo lẻo: "Em là mèo có danh tiếng, anh không được đánh em, em còn phải lên tivi..."
Cho đến khi hai tiếng "bạch bạch" vang lên, mông nóng rát đau điếng, chú mèo ngẩn người, nước mắt lã chã rơi xuống. Cậu luống cuống đưa tay ra sau che mông, nức nở: "Làm ơn, anh đừng đánh nữa, em viết, em viết kiểm điểm mà." TruyenLau.com
Thẩm Hoài lạnh lùng: "Muộn rồi."
"Nói bao nhiêu lần vẫn không nhớ đúng không? Anh không bảo việc em làm là sai, mà là phương thức sai rồi!" Thẩm Hoài giận quá không nương tay, một cái tát xuống là một dấu tay đỏ chót, phần thịt mềm trên mông rung rinh như miếng bánh pudding dâu tây.
Niên Niên khóc thảm thiết, chắn không được mà trốn cũng không xong. Đây là lần đầu Thẩm Hoài đánh cậu nặng như vậy, cậu cảm giác mông sưng vù lên rồi. Cuối cùng cậu dứt khoát chắp tay bái lia lịa, thút thít: "Anh đừng đánh mông nữa, em lạy anh luôn."
TruyenLau.com
Thẩm Hoài vừa bực vừa buồn cười: "Anh có lì xì cho em đâu mà lạy! Anh muốn em phải ghi nhớ vào đầu, nghe rõ chưa!"
Chú mèo gật đầu như bổ củi: "Nghe rồi, nghe rồi."
"Thế anh nói cái gì?"
Niên Niên nức nở, miệng mồm không rõ: "Không... không có lì xì."
Thẩm Hoài suýt thì ngất vì tăng xông: "An toàn là trên hết! Em là quan trọng nhất!!" TruyenLau.com
Hắn nghiến răng, mỗi câu nói kèm theo một cái tát. Mông cậu đỏ rực lên, Niên Niên đau đến mức chân đá loạn xạ, vẫn theo bản năng lặp lại: "Quan trọng... quan trọng..."
Đánh thì đánh nhưng vẫn xót, Thẩm Hoài xụ mặt kéo cậu dậy, mặc lại quần rồi lấy khăn nóng lau nước mắt cho cậu. Niên Niên mắt đỏ hoe, ngồi trên đùi Thẩm Hoài vẫn không hài lòng, bĩu môi ủy khuất vì hôm nay anh không xoa mông cho cậu.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Kết quả, chưa kịp ôm cổ làm nũng đã bị Thẩm Hoài bế thẳng vào thư phòng: "Tiếp tục viết kiểm điểm."
Cái gì? Đây là việc mà một con người có thể làm với chú mèo bò sữa siêu cấp đáng yêu sao?
Niên Niên không thể tin nổi nhìn Thẩm Hoài, rồi chỉ vào cái ghế lạnh lẽo: "Anh đánh mông em xong còn bắt em viết kiểm điểm?"
Cậu nghẹn ngào: "Anh ơi, anh không thể vừa muốn cái này lại vừa muốn cái kia được!"
Thẩm Hoài gõ tay xuống bàn, giọng nhạt nhẽo: "Có muốn làm lại bài toán chọn lựa không? Ăn đòn tiếp hay viết kiểm điểm?"
Niên Niên chứa chan nước mắt, dứt khoát ngồi xuống ghế. Mông sưng sưng, nóng hổi và đau rát. Chú mèo nhỏ sẽ không để lệ rơi nữa, cậu vừa nắm bút nỗ lực viết chữ, vừa lau đi... nước miếng chảy ra vì ức (thực ra là nước mắt).
Khó khăn chỉ là tạm thời! Không có gì mèo bò sữa không vượt qua được! Tối nay cậu sẽ cắt nát hết quần lót của Thẩm Hoài, rồi lấy bút màu vẽ lên "chim" của anh ấy thành màu đỏ cho xem!
Sáng hôm sau, Niên Niên vẫn nghiến răng thức dậy vì cậu còn phải lên bản tin. Thẩm Hoài chột dạ giúp cậu mặc quần áo, đi tất, thậm chí đánh răng hộ.
Hắn xuống nước xin lỗi: "Đêm nay anh hứa không lăn lộn em nữa, được không?" Câu này Niên Niên nghe đến mòn cả tai rồi.
Thẩm Hoài lại dỗ dành: "Thực ra chủ yếu là tại em thôi. Ai bảo em đáng yêu thế làm gì, anh không thể kìm lòng nổi. Anh chưa thấy ai xinh đẹp hơn em cả... à, xinh hơn mèo."
Niên Niên vênh mặt: "Tất nhiên rồi, mấy loại mèo mướp, mèo trắng sao đáng yêu bằng mèo bò sữa chúng em được."
Cậu không quên bồi thêm: "Huống hồ em còn là con mèo sắp lên bản tin nữa."
Thẩm Hoài đưa cậu đến một tòa nhà nhỏ ở vùng ngoại ô – tổng bộ của hội yêu mèo. Để vào được, Thẩm Hoài phải ký một đống giấy tờ như: Bản thông báo bồi thường hư hại tài sản công, Bản cam kết không ràng buộc trách nhiệm của mèo bò sữa...
Thẩm Hoài thầm nghĩ: Có phải tất cả loài mèo đều phải ký, hay chỉ riêng mèo bò sữa mới "đặc cách" thế này?
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Màn trao giải "Bất ổn"
Lên đến tầng 2, căn phòng họp đầy rẫy những "người mèo" với tai và đuôi vểnh ngược. Một người đàn ông trung niên (lãnh đạo tổng bộ) nhiệt tình bắt tay Niên Niên: "Ôi đồng chí Niên Niên đây sao, đẹp quá, đúng là mèo bò sữa, làm việc cũng 'đẹp mặt' không kém!"
Niên Niên trịnh trọng: "Ngài nói quá đúng. Mèo bò sữa chúng tôi ưu tú như vậy, tiếc là trên mạng có nhiều lời không hay về chúng tôi, ngài có ý kiến gì không?"
Vị lãnh đạo lau mồ hôi: "À... chuyện này chúng tôi có chú ý..." (Hóa ra lời đồn trên mạng toàn là sự thật!)
Thẩm Hoài kéo áo Niên Niên, rít qua kẽ răng: "Nhận giải thôi, đừng nói linh tinh."
Niên Niên lườm: "Anh đừng thêm phiền, bằng không lần sau không dắt anh đi theo nữa."
Thẩm Hoài: "..." (Được, lát anh lái xe về trước cho em đi bộ trắng mắt ra!)
Buổi lễ bắt đầu, Niên Niên cầm cúp và tấm bằng khen đỏ chót, hào hứng bước tới micro: "Vậy tôi xin nói đơn giản vài câu."
Hai tiếng đồng hồ sau...
"Tôi luôn yêu cầu khắt khe với bản thân, ở nhà rất chăm chỉ làm việc nhà, lúc rảnh rỗi còn đọc sách..." (Thực tế là sai chính tả đầy rẫy, dùng cả phiên âm để viết kiểm điểm).
Thẩm Hoài ngồi phía sau mà như ngồi trên đống lửa, lưng như bị kim châm khi thấy các "người mèo" khác quay lại nhìn mình. Niên Niên kết thúc bằng câu: "Được rồi, ai có thắc mắc gì có thể kết bạn WeChat với thư ký của tôi."
Thư ký nào? Cái con mèo viết kiểm điểm còn trầy trật này mà đòi có thư ký?
Thẩm Hoài cắn răng đứng dậy vỗ tay mở màn, cả khán phòng liền vỗ tay như sấm động. Hú hồn, cuối cùng cũng xong!
Bí mật bị tiết lộ?
Buổi chiều, cả hai về biệt thự nhà họ Thẩm. Lâm Mân (mẹ Thẩm) đón cả hai rất nhiệt tình. Thẩm Hoài nhân lúc Niên Niên lên lầu tìm đồ, bàn với mẹ chuyện đẩy sớm hôn lễ vào tháng sau.
Lâm Mân ủng hộ ngay vì bà nhận ra con trai mình mới là người "không thể sống thiếu" Niên Niên. Bà còn gợi ý bạn thân thiết kế trang sức để làm nhẫn đính hôn.
Lúc này, Niên Niên (đang trong hình dạng mèo) phấn khích đòi chơi xích đu sau vườn. Thẩm Hoài đẩy hơi mạnh tay, con mèo bò sữa "vèo" một cái bay thẳng vào bụi cỏ, đầu tóc đầy đất cát.
Thẩm Hoài bế mèo đi tắm. Lâm Mân nướng bánh quy xong ra tìm không thấy Niên Niên đâu, chỉ nghe người hầu bảo "Thiếu gia bế mèo lên lầu rồi". Bà sực nhớ ra lúc nãy thấy Thẩm Hoài dẫn Niên Niên về, rõ ràng là không có bế con mèo nào cả!
Tối đến, Lâm Mân tình cờ xem được đoạn video "Mèo bò sữa đại náo nhà hàng" đang hot trên mạng. Bà nhìn kỹ con mèo trong video – cái sự tăng động này, cái điệu bộ "láo ngáo" này... không lệch đi đâu được!
Lâm Mân sững sờ, che miệng kinh ngạc: "Cái đuôi hôm đó... chẳng lẽ là thật sao? Trời ơi, con trai mình đang sống cuộc đời gì thế này... Quá là sung sướng đi!!"
Hết chương 41.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.