Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Thẩm Hoài nhướn mày, xoa xoa đầu cậu, thấp giọng nói: "Chắc chắn là mẹ đã nói cho ông ấy biết em là mèo rồi."
Trời ạ! Một nhà bốn người thì cả bốn đều biết cậu là mèo bò sữa!
Niên Niên do dự một chút, thò đầu ra hỏi: "Thế ba có thể đòi lại mấy con cá không ạ?"
Thẩm Nhung ngẩn người: "Hả?"
"Em thích bơi cùng cá nhỏ lắm."
Đúng là một chú mèo bò sữa "tàn nhẫn". Nhưng đáng tiếc, ở đây toàn là fan cuồng của mèo bò sữa, chẳng ai mảy may thương xót cho mấy con cá tội nghiệp kia cả.
Thẩm Nhung gật đầu lia lịa, vội vàng gọi điện cho bạn bảo người ta đem cá trả về. Lâm Mân thì hào hứng nghĩ bụng, đợi lúc Niên Niên bơi cùng cá phải chụp thật nhiều ảnh mới được, chắc chắn là đáng yêu lắm đây.
Người lý trí duy nhất ở đây là Thẩm Hoài không nhịn được lên tiếng: "Được rồi đấy, bơi cùng cá cái gì, lần sau anh ném em ra biển luôn."
Niên Niên giận dữ lườm anh, hất tay Thẩm Hoài ra rồi chạy sang đứng cạnh Lâm Mân: "Mẹ ơi, anh ấy cầu hôn em xong là thái độ kém hẳn đi luôn, có phải có được rồi là không biết trân trọng nữa không ạ?"
Lâm Mân kinh ngạc: "Lại còn có chuyện này nữa cơ à?!" Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cậu rơm rớm nước mắt gật đầu: "Tối qua anh ấy còn bắt em quỳ xuống lau hết sàn biệt thự, không lau xong không cho đi ngủ, lau xong rồi anh ấy vẫn còn muốn tấu em nữa."
Thẩm Nhung không thể tin nổi: "Quá đáng thật sự!"
Thẩm Hoài cười gằn, có vẻ trận đòn này không trút lên người cậu là cậu thấy không thoải mái đúng không? Anh vẫy tay: "Em lại đây, nói lại lần nữa anh nghe xem nào."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lâm Mân nổi giận, chắn trước mặt Niên Niên: "Con còn dám uy hiếp nó à!"
Niên Niên từ phía sau thò cái đầu nhỏ ra: "Anh còn dám uy hiếp em!"
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Nhung cuối cùng cũng tìm được cơ hội lên tiếng, ông ho khan hai tiếng, lấy ra uy thế của chủ gia đình, nghiêm túc nói: "Tiểu Hoài, nhà mình không có thói đó đâu nhé. Niên Niên ngoan thế này, nếu con mà bắt nạt nó, ba với mẹ đều không để yên đâu."
Niên Niên phụ họa: "Đúng thế, không để yên đâu!" TruyenLau
Thẩm Hoài đúng là có trăm cái miệng cũng không giải thích nổi.
Cậu vui vẻ cùng mẹ xem phim, ăn trái cây, còn làm nũng bảo dì Trần làm nước ngọt cho mình uống. Cậu cứ thế công khai húp sùm sụp một bát trước mặt Thẩm Hoài.
Thẩm Hoài lườm cậu một cái đầy đe dọa.
Cậu lập tức quay đầu mách lẻo: "Mẹ ơi, anh ấy lại lườm em kìa, anh ấy bảo về nhà vẫn sẽ tấu em."
Thẩm Hoài tức mình hỏi: "Tai nào của em nghe thấy anh nói thế?!"
Cậu lý sự cùn: "Anh nói trong lòng ấy!" Cậu xách hai cái tai vừa mới lòi ra của mình lên: "Cả bốn cái tai đều nghe thấy hết rồi nhé."
Thẩm Hoài bị vẻ đáng yêu của cậu làm cho cứng họng.
Niên Niên khoe khoang thành ngữ mới học được: "Xem kìa mẹ, anh ấy cứng họng không nói được gì rồi!"
Lâm Mân cầm điện thoại chụp ảnh cậu liên tục, gật đầu trấn an: "Được rồi, lát nữa mẹ sẽ bảo ba phạt anh ấy. Bảo bối nhìn vào ống kính nào, cười một cái xem, ôi sao mà đáng yêu thế không biết."
Niên Niên do dự một chút rồi nói: "Thôi mẹ đừng phạt anh ấy, mắng vài câu là được rồi ạ."Thẩm Hoài đi tới véo tai cậu: "Cảm ơn em đã quan tâm nhé."
Cậu vội che tai lại: "Đừng véo, lông của em sắp bị anh nhổ trụi rồi."
Thẩm Hoài không khách khí bóc phốt: "Tự em rụng đấy chứ, sáng ra trên ga giường toàn lông của em thôi."
"Không đời nào! Mèo bò sữa chúng em căn bản không rụng lông!"
"Lên mạng mà xem đi." Thẩm Hoài phán một câu tàn nhẫn: "Mèo bò sữa là loài rụng lông nhiều nhất đấy."
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Lâm Mân vội che tai Niên Niên lại: "Bảo bối, mình không nghe anh nói linh tinh."
Thẩm Nhung cũng che tai mình lại: "Đúng đúng, không nghe nó."
Cả nhà bận rộn thật đấy, bốn bàn tay che bốn cái tai. Thẩm Hoài không nhịn được cười, cúi xuống gõ mấy chữ trên điện thoại rồi đưa sát mặt cho cậu xem:
【 EM! RỤNG! LÔNG!! 】
Đây quả thực là nỗi đau không thể chịu đựng nổi đối với một chú mèo!
Niên Niên tức đến đỏ cả mặt, nắm chặt nắm tay: "Anh xấu xa! Được! Em rụng lông chứ gì, thế thì từ giờ anh đừng có ngủ cùng em nữa!"
Thẩm Hoài: (O_O)
Thôi xong, đùa quá trớn rồi.
Gia đình này có một kiểu "truyền thống" khá thú vị, đó là căn phòng khách này. Tuy biệt thự không thiếu phòng nhưng mỗi lần Thẩm Nhung bị vợ đuổi ra khỏi phòng là lại quen chân ngủ ở đây, coi như phòng ngủ thứ hai luôn. Hôm nay, ông chính thức "truyền" lại nó cho Thẩm Hoài.
Thẩm Hoài hừ một tiếng: "Ba, sau tiệc đính hôn hai ngày nữa là chúng con dọn ra ngoài rồi, ba yên tâm, phòng này vẫn là của ba thôi."
Thẩm Nhung hầm hầm bỏ đi. Đúng là thằng con trời đánh, chẳng mong gì tốt đẹp cho ba nó cả.
Đêm đó, Thẩm Hoài đã gửi đến tin nhắn xin lỗi thứ 18 nhưng Niên Niên vẫn không hồi âm. Cậu mèo này dỗi cũng ra trò đấy. Anh định bụng nửa đêm sẽ lẻn về phòng như lần trước, nhưng quản gia Triệu tình cờ nói một câu: "Cậu chủ nhỏ hình như đang gọi video với ai đó, tôi nghe thấy giọng nam."
Sắc mặt Thẩm Hoài thay đổi ngay lập tức. Anh không sang ngay mà gọi điện cho cậu, nhưng tiếng chuông vừa vang lên đã bị dập máy.
Anh nghiến răng đi lên lầu. Hóa ra là cậu đang gọi video cho Hứa Minh Bạch để mời dự tiệc đính hôn. Hứa Minh Bạch nghe thấy bao cả vé máy bay, ăn ở là đồng ý ngay.
Lúc Thẩm Hoài định mở cửa thì phát hiện cậu đã khóa trái. Anh gõ cửa rầm rầm, xông vào kiểm tra nhưng không thấy gì khả nghi. Thẩm Hoài định mặt dày ở lại nhưng thấy Niên Niên bỗng đỏ hoe mắt, cậu hỏi: "Có phải bấy lâu nay anh luôn lừa em không?"
Thẩm Hoài hốt hoảng nửa quỳ trước mặt cậu: "Sao thế? Anh lừa em chuyện gì?"
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Cậu mếu máo: "Thì những việc tối nào chúng mình cũng làm ấy, anh dùng chân em, rồi thỉnh thoảng bắt em dùng tay..."
Thẩm Hoài ngẩn người, rồi hiểu ra cậu đang nói chuyện gì. Anh hỏi: "Thế thì lừa em chỗ nào?"
"Làm thế là không đúng!" Niên Niên kéo tay Thẩm Hoài đặt lên mông mình: "Sao anh không dùng chỗ này?"
Đầu Thẩm Hoài như có tiếng nổ vang. Máu trong người dồn hết lên đại não, anh đứng hình mất mười mấy giây mới rút tay ra, lạnh mặt hỏi: "Em với cái cậu Hứa Minh Bạch kia đã nói chuyện gì với nhau hả?"
Niên Niên nhảy lên giường đứng cho có khí thế, chống nạnh tra hỏi: "Anh rõ ràng là lừa em! Em biết rồi, những người yêu nhau là phải làm chuyện đó, anh không làm với em, chứng tỏ anh không yêu em!"
Thẩm Hoài dở khóc dở cười, định ôm cậu thì cậu đã nhào tới quấn lấy cổ anh, rầm rì: "Anh ơi, làm ơn đi, làm mông em đi mà."
Thẩm Hoài nghẹn lời, anh đánh nhẹ vào mông cậu: "Nghịch cái gì đấy? Ngày thường bảo em sờ một tí thôi đã khóc lóc om sòm rồi, giờ lại mạnh miệng thế?"
"Em không quan tâm, em cứ muốn đấy, rốt cuộc anh có yêu em không?" Cậu thả tai và đuôi ra, rúc vào cổ anh mà nũng nịu.
Đến tượng đất cũng phải nổi nóng, Thẩm Hoài nghiến răng: "Đồ hỗn đản này, em còn hỏi thế à? Anh không yêu em thì yêu ai? Anh sắp móc cả tim ra cho em rồi đây này."
Cậu ngước đôi mắt ướt át nhìn anh. Thẩm Hoài có một bụng lửa giận mà không phát ra được. Anh chẳng lẽ không muốn sao? Mỗi ngày ôm một khối bánh ngọt thơm mềm thế này, anh đã phải tắm nước lạnh không biết bao nhiêu lần rồi. Chỉ là anh quá trân trọng cậu, muốn để dành đến một ngày thật trị trọng mới hoàn toàn "ăn" mất bé mèo của mình.
"Đợi một chút bảo bối. Đợi đính hôn xong đã, được không?"
Niên Niên đỏ mắt nhìn anh: "Anh thề đi, đính hôn xong là phải làm."
Thẩm Hoài mặt không cảm xúc thề thốt: "Anh thề, đính hôn xong mà không làm thì phạt anh tấu sưng mông em."
Niên Niên hoảng sợ trợn tròn mắt: "Anh không được thề thối thế!"
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Buổi sáng ngày đính hôn, Niên Niên viết một tờ giấy đếm ngược dán ở chỗ dễ thấy nhất trong nhà. Cậu và Thẩm Hoài cùng đi thử lễ phục, một đen một trắng.
Đứng trước gương, Niên Niên như một chàng hoàng tử nhỏ. Thẩm Hoài đứng sau ôm lấy eo cậu, hôn lên tai, lên môi đến khi môi cậu đỏ mọng lên.
"Nói em yêu anh đi."
Cậu thở hổn hển, giọng mềm như đường: "Em yêu anh lắm ạ."
Bữa tiệc diễn ra rất náo nhiệt. Hứa Minh Bạch cũng đến dự và không khỏi choáng váng trước sự giàu sang của nhà Thẩm Hoài. Đồng nghiệp của Niên Niên cũng có mặt đông đủ.
Tiệc đính hôn không quá cầu kỳ, có một trò chơi là hai người vẽ tranh về đối phương. Thẩm Hoài vẽ một chú mèo bò sữa thon thả, còn Niên Niên thì vẽ... một con chó đốm.
"Anh bảo anh là chó biến thành mà." Cậu lý sự: "Vẽ thế này mới là đồ đôi, chúng mình rất hợp nhau."
Thẩm Hoài nhìn con chó đốm một hồi, bỗng thấy nó cũng thuận mắt: "Ừ, đồ đôi đẹp lắm."
Cuối ngày, sau khi khách khứa đã về hết, Thẩm Hoài có chút hơi men nên để tài xế đưa hai người về. Trên xe, Niên Niên cứ quấn quýt lấy anh hỏi: "Anh say chưa? Tối nay có làm được không ạ?"
Thẩm Hoài nhắm mắt lại giả vờ không nghe thấy. Về đến nhà, anh bế cậu vào phòng. Niên Niên ôm cổ anh, hôn chùn chụt lên cằm anh đầy nước miếng.
Mắt cậu sáng lấp lánh như sao. Thẩm Hoài bật cười: "Vui thế cơ à?"
Niên Niên reo lên sung sướng: "Sắp được anh làm mông rồi!"
Hết chương 44.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.