Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Trên xe lúc trở về, mặt Thẩm Hoài hơi ửng hồng, nhưng khóe môi anh luôn cong lên đầy vẻ thỏa mãn. Ngược lại, Niên Niên ngồi bên cạnh thì đang hậm hực, quay mặt nhìn ra cửa sổ, đôi môi đỏ mọng có chút sưng nhẹ.
Thẩm Hoài vẫn còn đang dư vị lại cảm giác lúc nãy khi hôn chú mèo nhỏ, đôi bàn chân mềm mại của Niên Niên cứ đẩy đẩy vào mặt anh, làm anh hận không thể một ngụm nuốt sạch cậu vào bụng. Nhưng cuối cùng anh vẫn không dám, sợ làm mèo nhỏ giận quá hóa liều.
Về đến nhà, Lâm Mân và Thẩm Nhung đã về từ trước, đang ngồi xem tivi trên sofa. Thẩm Nhung một tay ôm vợ vào lòng, đang định cúi đầu "trộm hương" một cái thì giật bắn mình vì tiếng cửa mở. Ông vội vàng ngồi ngay ngắn lại, nhìn hai người bước vào rồi ho khan một tiếng, cố tỏ vẻ nghiêm túc: "Làm gì mà giờ này mới về?"
Nếu là ngày thường thì không sao, nhưng xui cho ông là hôm nay Niên Niên đang sẵn cơn thịnh nộ, ông vừa hay đâm đầu vào họng súng.
Cậu hừ một tiếng, tức tối mách lẻo: "Mẹ ơi! Ba giấu thuốc lá trong túi chiếc áo khoác màu xám của ba đấy!"
Thẩm Nhung: "......" Con với cái, thế này là thế nào!!
Niên Niên hất cằm một cái rồi đùng đùng chạy thẳng lên phòng mình trên lầu. Thẩm Hoài nhíu mày, vội vàng đuổi theo sau. Ý gì đây? Tối qua mới ngủ chung một đêm, hôm nay đã đòi chia phòng sao?
Nhìn hai đứa con nối đuôi nhau lên lầu, Thẩm Nhung lo lắng: "Vợ ơi, anh thấy hai đứa nó có gì đó không đúng lắm."
Lâm Mân hừ lạnh một tiếng, lườm chồng: "Tôi thấy ông mới là người không đúng ấy! Mau nộp thuốc lá ra đây. Giỏi thật, giờ còn học được thói trước mặt một kiểu sau lưng một kiểu nữa cơ à."
Thẩm Nhung mếu máo: "Vợ ơi anh sai rồi."
"Bảo bảo, anh sai rồi."
Thẩm Hoài gõ cửa, qua khe cửa hạ giọng xin lỗi, đồng thời không quên tìm lý do biện minh: "Lúc đó em không nói gì, anh cứ tưởng là em đồng ý rồi chứ."
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Mèo nhỏ đùng đùng mở cửa: "Tại em không biết nói gì thôi! Em chưa từng thấy anh trai nào lại... lại... như thế..." Cậu vốn chẳng biết mắng người, mắng không ra chữ làm mặt đỏ bừng lên.
Thẩm Hoài "tốt bụng" tiếp lời: "Vô liêm sỉ?"
"Đúng!" Mèo nhỏ gật đầu thật mạnh.
Thẩm Hoài thấy buồn cười. Đã muốn hôn người ta thì cần gì liêm sỉ nữa. Nhưng tất nhiên anh không thể nói thế, chỉ có thể dỗ dành: "Anh sai rồi, lần sau sẽ không thế nữa. Em không cho phép anh chắc chắn sẽ không hôn. Mà tối qua chẳng phải em bảo sẽ ngủ cùng anh sao? Sao hôm nay lại đổi ý rồi?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Niên Niên dẩu môi: "Không thèm ngủ với anh nữa."
"Nhưng chẳng phải đã hứa cho anh sờ tai và đuôi sao?" Thẩm Hoài cố tình khích tướng: "Chẳng lẽ mèo bò sữa lại là loài nói lời không giữ lấy lời sao?"
Cấp độ vấn đề lập tức được nâng tầm. Đụng đến danh dự của loài mèo bò sữa, Niên Niên chớp mắt, giọng nhỏ hẳn đi: "Em nói lời giữ lời."
Thẩm Hoài tiếp tục dụ dỗ: "Vậy tối nay có qua ngủ với anh không?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Được rồi mà..."
Chú mèo bò sữa đáng thương bị lừa tới mức chẳng còn gì, cứ thế để Thẩm Hoài bế thốc đi, nhét thẳng vào chăn của anh. Tối nay chưa buồn ngủ ngay, Niên Niên quấn chăn kín mít như kén tằm, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ trắng trẻo mềm mại. Cậu lật người, lẩm bẩm: "Anh ơi, em muốn nghe kể chuyện."
Lại còn có tiết mục kể chuyện trước khi ngủ nữa à? Thẩm Hoài hoàn toàn không chuẩn bị trước. Anh ho khan một tiếng: "Nghe gì đây? Nàng tiên cá nhé?"
Niên Niên trợn tròn mắt: "Em có phải trẻ con đâu mà nghe cái đó." Cậu do dự một chút rồi nói khẽ: "Anh kể về chuyện ngày xưa đi. Mẹ nói lúc trước anh sống ở một cái sân lớn lắm, có vui không anh?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Thẩm Hoài im lặng một hồi mới lên tiếng: "Không vui đâu. Những người sống ở đó đều rất đáng thương, chỉ có thể ăn no bụng qua ngày thôi. Thỉnh thoảng có người hảo tâm tặng bánh kẹo thì mọi người sẽ tranh giành nhau hết sạch."
Mèo nhỏ trợn tròn mắt: "Anh có bị ai bắt nạt không?!" Cậu mới biết, hóa ra ngày xưa anh trai đã phải chịu khổ như vậy. Thế mà cậu còn bắt nạt anh. Cậu đúng là một con mèo hư mà!
Niên Niên rầm rì: "Em xin lỗi anh nhé. Sau này em sẽ không bắt nạt anh nữa đâu."
Nhìn Niên Niên, trái tim Thẩm Hoài bỗng mềm nhũn: "Bảo bảo cứ bắt nạt anh đi, bắt nạt thế nào cũng được hết."
Niên Niên chớp mắt: "Thật ra, chắc ngày xưa em cũng chịu khổ nhiều lắm. Mẹ nói lúc nhặt được em, em sắp chết rồi."
Nghe đến đó, Thẩm Hoài nhíu mày, tim đau thắt lại. Chỉ nghe thôi mà anh đã thấy xót xa khôn nguôi. Nhưng Niên Niên lại mau chóng nói tiếp: "Nhưng mà em chẳng nhớ gì nữa rồi. Mẹ bảo trí não của mèo có hạn, nên em chỉ nhớ được những chuyện vui thôi, chuyện buồn em quên sạch bách rồi."
Mèo nhỏ ghé sát vào Thẩm Hoài, bỗng nhiên thơm một cái thật kêu lên mặt anh: "Được rồi, giờ em cũng thu nhỏ trí não của anh lại luôn, thế là anh sẽ không nhớ nổi những chuyện không vui ngày trước nữa."
Thẩm Hoài ngẩn người rồi bật cười: "Được, anh quên hết rồi."
Anh ghé lại, tựa trán mình vào trán Niên Niên, thì thầm: "Thế giới này mà không có mèo nhỏ thì không sống nổi mất."
"Đương nhiên rồi!" Niên Niên hừ một tiếng: "Nhất là loài mèo bò sữa tụi em đấy."
Thẩm Hoài mỉm cười, ôm chặt lấy mèo nhỏ vào lòng và nhắm mắt lại. Đó là một cảm giác rất kỳ lạ, ngay từ lần đầu gặp Niên Niên, anh đã mơ hồ cảm thấy như hai người đã gặp nhau từ rất lâu về trước. Có lẽ, thực sự có kiếp trước cũng nên.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Sau khi Thẩm Hoài trở về, cuộc sống nhanh chóng đi vào quỹ đạo. Anh rất bận rộn với việc học và bắt đầu đến công ty thực tập. Thẩm Nhung hận không thể quăng luôn công ty cho anh để dắt vợ đi vòng quanh thế giới.
Người nhàn nhã nhất nhà vẫn là Niên Niên. Mèo nhỏ không phải đi học, cũng chẳng phải đi làm, mỗi ngày chỉ cần ăn no ngủ kỹ, vui vẻ là đủ. Mỗi lần đi tiếp khách về, nhìn chú mèo nằm dài trên sofa xem tivi, Thẩm Nhung đều không nhịn được mà cảm thán: "Ba cũng muốn làm mèo quá."
Niên Niên ngẩng đầu, dẩu môi lườm một cái: "Thôi đi ba, làm mèo cũng phải có tiêu chuẩn đấy nhé."
Thẩm Nhung: "......" Thật là cạn lời. Ông giật cà vạt, tức tối dọa: "Tin không, mai ba cắt hết dây điện trong nhà, xem con xem tivi bằng niềm tin nhé!"
Mèo nhỏ liếc ông một cái, cầm điện thoại lên áp sát tai: "Mẹ ơi mẹ nghe thấy gì không? Bình thường ba toàn bắt nạt con thế đấy."
Thẩm Nhung: "......" Chết tiệt, con mèo này thành tinh rồi.
Thẩm Hoài đi phía sau nhịn cười, bước tới bế lấy mèo nhỏ: "Đừng thèm để ý ba, hôm nay anh mang bánh kem về cho em đây."
Mấy ngày nay Thẩm Hoài đều đi tiếp khách cùng ba nên không tránh khỏi việc uống chút rượu. Dù đã cởi áo khoác nhưng trên người vẫn còn vương mùi rượu. Niên Niên nhíu mày: "Anh hôi hôi."
Thẩm Hoài bế bổng cậu lên, vỗ vỗ vào mông: "Chỉ có em là điệu đà nhất thôi. Đi, đi tắm nào."
Niên Niên tựa cằm lên vai Thẩm Hoài, quay đầu lại lè lưỡi trêu Thẩm Nhung. Thẩm Nhung tối sầm mặt mũi. Cái tình cảnh này là sao?
Từ khi Thẩm Hoài về, tình cảm hai anh em này tăng vọt như ngồi tên lửa. Ăn chung, ở chung, ngủ chung. Thậm chí có lần ông vội hỏi công việc nên xông thẳng vào phòng con trai, lại thấy con trai đang tự tay giặt một chiếc quần lót in hình chuột Mickey. Ông suýt thì rơi lệ. Đây là cái gọi là "anh em tốt" trong truyền thuyết sao?
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Tối đó, Thẩm Nhung nhịn không được bèn nói nhỏ với vợ. Lâm Mân đang tẩy trang, lười biếng liếc mắt: "Giờ ông mới nhận ra à?"
"Nhận ra cái gì?"
"Tiểu Hoài thích Niên Niên đấy."
Nghe xong Thẩm Nhung ngớ người: "Thích là thích thế nào?"
Lâm Mân cảm thấy não chồng mình có vấn đề, mất kiên nhẫn đáp: "Là kiểu thích muốn 'ngủ' cùng ấy, ông mù à? Tiểu Hoài ngày nào cũng nhìn chằm chằm Niên Niên, mắt sắp phát ra tia xanh như sói tới nơi rồi."
Thẩm Nhung cạn lời: "Có ai nói con trai mình như thế không."
Lâm Mân hừ một tiếng: "Niên Niên cũng là con tôi mà." Bà không phản đối hai đứa, nhưng chỉ lo Niên Niên hơi ngốc, chắc chắn sẽ bị Thẩm Hoài ăn sạch sành sanh không còn mẩu xương nào.
Sự thật chứng minh đúng là như thế. Hiện tại, Thẩm Hoài đang "nhai" móng chân mèo nhỏ. Niên Niên trân trối nhìn anh trai mình vừa tắm rửa sạch sẽ xong, quay đầu lại đã tóm lấy chân mình mà cắn một cái.
Cậu nghẹn họng: "Anh ăn chân em làm gì?"
Thẩm Hoài hỏi ngược lại: "Móng mèo không ăn được sao?"
"Nhưng giờ em là người mà! Anh ăn chân em không thấy bẩn à?"
"Bẩn gì mà bẩn, thơm lắm." Thẩm Hoài lại cúi đầu cắn thêm một cái lên bàn chân trắng nõn, để lại dấu răng rõ mồn một.
Niên Niên "vèo" một cái rụt chân lại. Cậu nhìn Thẩm Hoài vài giây, bỗng nhiên hỏi: "Anh ơi, có phải anh thích em không?"
Tim Thẩm Hoài như hẫng một nhịp. Anh nuốt nước bọt, hơi thở chậm lại: "Anh đương nhiên là thích em rồi."
Niên Niên nhíu mày: "Không phải kiểu thích đó, mà là kiểu... thích muốn kết hôn với em ấy."
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Thẩm Hoài cảm giác như hơi thở mình ngừng trệ trong giây lát. Đúng vậy, không thể phủ nhận anh đã có ý định đó ngay từ lần đầu gặp mặt, thậm chí chưa bao giờ che giấu, chắc hẳn ba mẹ cũng đã nhận ra rồi. Thế còn Niên Niên? Một chú mèo đơn thuần như cậu liệu có tiếp nhận được không?
Yết hầu Thẩm Hoài lăn lộn, lần đầu tiên anh thấy căng thẳng đến thế: "Nếu đúng là vậy... bảo bảo có sợ không? Có thấy... ghê tởm không?"
Niên Niên chớp mắt, nghiêng đầu: "Tại sao lại thấy ghê tởm ạ?"
Thẩm Hoài mím môi, anh ghé sát lại ôm chặt Niên Niên: "Vậy bảo bảo có thích anh không?"
Niên Niên hơi nghiêng đầu, làn môi mềm mại chạm khẽ vào má Thẩm Hoài. Cậu nhỏ giọng đáp: "Thật ra em đã thích anh từ lâu rồi. Ngay lần đầu thấy anh, em đã cảm thấy hình như chúng mình đã từng gặp nhau rồi ấy."
Trái tim Thẩm Hoài rung động mạnh mẽ, anh dốc sức ôm chặt lấy chú mèo nhỏ vào lòng.
Có lẽ, anh sinh ra trên đời này chính là để yêu thương Niên Niên.
Hết chương 63.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.