MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 42: ANH SẼ YÊU EM CẢ ĐỜI

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Lâm Mân gần như vừa chợp mắt đã phải tỉnh dậy, ngủ không ngon giấc chút nào. Ngược lại, Thẩm Nhung bên cạnh thì lại ngủ khò khò. Nửa đêm, Lâm Mân bực mình quá không nhịn được bèn tung một cước đá qua, Thẩm Nhung từ dưới đất bò dậy vẫn còn đang ngơ ngác: "Bà xã, anh nằm mơ thấy mình bị ngã."
Lâm Mân ném thẳng chiếc gối ôm qua: "Phiền chết đi được, anh sang phòng khách mà ngủ."
"Hả??"
Không chỉ bên này, phòng ngủ trên lầu cũng vẫn chưa ngủ.
Niên Niên nhất quyết không cho Thẩm Hoài tắt đèn, còn muốn đặt chiếc cúp ở một vị trí dễ thấy nhất, đảm bảo cậu có thể nhìn thấy bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu.
Thẩm Hoài cạn lời: "Chỉ một đêm thôi nó không mất được đâu, nếu em không yên tâm thì anh khóa cửa phòng lại là được."
"Không được!!" Niên Niên nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, "Đây là vinh dự của em, em nhất định phải canh chừng nó."
Thẩm Hoài không còn cách nào với cậu, chỉ đành đặt chiếc cúp lên tủ, rồi bật chiếc đèn nhỏ phía trên lên.
"Được rồi tiểu tổ tông của anh, mau ngủ đi thôi."
Niên Niên mãn nguyện chui vào chăn.
Vừa ôm mèo nhắm mắt chưa được vài phút, bé mèo lại bật dậy, giơ tay đẩy Thẩm Hoài: "Anh ơi! Anh lấy chiếc cúp qua đây đi, em muốn ôm nó ngủ."
Thẩm Hoài nhắm mắt kéo bé mèo vào lòng: "Ôm cái gì mà ôm, bẩn lắm, ôm anh mà ngủ này."
"Thế anh lau sạch cho em là được mà."
Bé mèo không vui lắc lắc Thẩm Hoài: "Anh mau lên đi."
Trẻ con mà quậy thì chắc chắn là thiếu đòn.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Hoài nhẫn nhịn mở mắt, nhận mệnh tung chăn đứng dậy, cầm chiếc cúp kia lau qua hai lượt rồi nhét vào trong chăn cho bé mèo. TruyenLau
Niên Niên reo hò một tiếng, nhanh chóng ôm chặt lấy chiếc cúp.
Phòng ngủ cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Chỉ là chưa đầy hai phút sau, bé mèo lại hối hận. Chiếc cúp này cứng ngắc, ôm chẳng thoải mái chút nào, không bằng rúc vào lòng anh ngủ.
Cậu lại duỗi chân đá đá Thẩm Hoài: "Anh ơi, em không cần cúp nữa đâu, anh mang nó đi đi."
Thẩm Hoài vừa mới thiu thiu ngủ lại bị làm cho tỉnh giấc, anh hít một hơi thật sâu, tiện tay cầm chiếc cúp đặt sang một bên. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bé mèo nhanh chóng nhặng xị lên: "Không phải đặt ở đây anh ơi, phải đặt lại lên cái tủ kia kìa! Không thì em chẳng nhìn thấy nó nữa."
Thẩm Hoài cười lạnh: "Yên tâm, ở chỗ này em cũng thấy được."
Anh vừa nói vừa dứt khoát tung chăn lên, ấn bé mèo vào lòng: "Anh thấy em cũng chẳng ngủ được đâu, hay là chúng ta vận động một chút đi."
Nguồn copy từ TruyenLau.com Cái... cái gì?
Một phút sau, bộ đồ ngủ của bé mèo bị ném xuống chân giường, cậu liều mạng giãy giụa, nắm chặt lấy chiếc quần nhỏ của mình: "Không không... em muốn đi ngủ."
"Ngủ? Làm anh tỉnh giấc rồi giờ em đòi đi ngủ?"
Người đàn ông có lòng tự trọng rất cao vỗ vỗ vào mông bé mèo, lạnh giọng ra lệnh: "Đuôi đâu."
Bé mèo vùi đầu thút thít, uất ức thả đuôi và tai ra. Đầu chóp đuôi bị Thẩm Hoài nắm lấy không chút khách khí, mân mê trong tay.
Mãi đến nửa đêm, bé mèo mềm nhũn nằm trên giường, đôi gò má đỏ bừng vì khóc, ngay cả bắp đùi và lòng bàn chân cũng bị ma sát đến đỏ ửng. Cái đuôi từ lâu đã bị làm cho ướt đẫm, lớp lông vốn mềm mại xù bông giờ dính lại thành từng cụm.
Thẩm Hoài quả thực luôn "giữ đúng lời hứa", dù có lăn lộn thế nào cũng bắt bé mèo phải nhìn về phía chiếc cúp ở đầu giường, ngay cả lúc ngón tay tiến vào cũng không quên ép hỏi cậu: "Nhìn rõ chiếc cúp của em chưa?"
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Bé mèo khóc không ra hơi.
Cậu không bao giờ muốn nhìn thấy chiếc cúp đó nữa!!!
Sáng hôm sau, mọi người đều dậy muộn một cách thần kỳ. Nhưng lại rất trùng hợp khi cùng lúc tụ tập ở phòng ăn.
Thẩm Hoài phết mứt trái cây lên bánh mì rồi đưa đến bên miệng Niên Niên. Niên Niên vẫn đang nhắm nghiền mắt, ngửi thấy mùi ngọt ngào bèn theo bản năng há miệng, hai cái má phồng lên nhai nhai nhai.
Ánh mắt Lâm Mân không ngừng đảo qua đảo lại trên người hai đứa.
Thẩm Nhung ở bên cạnh lên tiếng: "Bà xã, em vẫn đang giảm cân à? Sao mà..."
Lâm Mân lườm ông một cái: "Ăn cơm của anh đi, ăn xong thì mau đi làm."
Thẩm Nhung: "..." Đúng vậy, cái nhà này căn bản không có chỗ cho ông đứng chân.
Quay đầu lại, Lâm Mân lại mang vẻ mặt tươi cười, nhẹ nhàng hỏi: "Bảo bối, sao mà buồn ngủ thế em, tối qua ngủ không ngon à?"
Bé mèo theo bản năng gật đầu: "Anh ơi... ưm."
Miếng bánh mì bị nhét vào miệng, cậu buộc phải im tiếng.
"Tối qua em ấy đòi xem cúp nên ngủ hơi muộn." Thẩm Hoài ngẩng đầu cười một cái, "Lát nữa ăn xong con sẽ đưa em ấy lên lầu ngủ bù."
Lâm Mân gật đầu, bỗng nhiên lại hỏi: "Nghe người hầu nói hôm qua thấy tiểu miêu, sao giờ chẳng thấy đâu nhỉ."
Bà nói lời này, ánh mắt vẫn luôn dán chặt vào Niên Niên.
Niên Niên là người không biết nói dối nhất, dù đã bao nhiêu lần đi chăng nữa, mỗi khi Lâm Mân nhắc đến "tiểu miêu", Niên Niên đều theo bản năng cứng đờ người.
Thẩm Hoài so ra thì tự nhiên hơn nhiều, thần sắc bình thản: "Đang ngủ trên lầu ạ."
"Thế à." Lâm Mân nhíu mày, "Nhưng sao mẹ nhớ hôm qua hai đứa về đâu có mang theo mèo."
"Ở trong túi của Niên Niên ạ."
Thẩm Hoài thuận miệng ứng phó qua chuyện.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Lâm Mân vốn cũng không định hỏi đến cùng, bà gật đầu rồi thong thả nói tiếp: "Thế lát nữa để tiểu miêu xuống đây chơi đi, lâu rồi không gặp, mẹ cũng thấy nhớ."
Vuốt mèo!
Vuốt Niên Niên!
Lâm Mân vừa nghĩ đến đã thấy ngứa ngáy trong lòng.
Ai ngờ Thẩm Nhung bên cạnh đột nhiên ngẩng đầu: "Cái gì? Em mang cả mèo đến nữa à?! Thế lát nữa anh phải bảo người ta vây cái bể cá của anh lại mới được."
Lâm Mân đột nhiên giẫm ông một cái, rít qua kẽ răng: "Mấy con cá rách của anh có gì mà hiếm lạ, ngày mai tôi đem hầm cho tiểu miêu ăn hết."
Thẩm Nhung kinh ngạc: "Không được hầm, đấy là cá cảnh, hầm cũng không ăn được đâu!!"
Lâm Mân hừ lạnh: "Anh quản tôi làm gì, trống cái bể cá ra cho tiểu miêu bơi lội càng tốt."
Không chịu nổi nữa rồi.
Chẳng lẽ ở cái nhà này, đến cả con mèo cũng muốn trèo lên đầu ông ngồi sao!!
Thẩm Nhung tức đến nghẹn lời.
Niên Niên kinh ngạc tròn xoe mắt: "Thật ạ?! Mẹ thích... tiểu miêu thế ạ?"
"Đương nhiên rồi." Lâm Mân cười tủm tỉm, "Bé mèo bò sữa đó đáng yêu lắm, mẹ chưa thấy con mèo nào xinh như thế, lại còn ngoan nữa."
Niên Niên liên tục gật đầu: "Đúng thế đúng thế ạ!"
"Thôi đi." Thẩm Nhung kinh ngạc nhìn vợ mình, "Cái video tối qua em quên rồi à? Con mèo đó đại náo phòng ăn em không thấy sao? Quậy như thế mà em còn bảo nó ngoan?"
Video?
Thẩm Hoài đột nhiên ngẩng đầu nhìn qua.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Niên Niên thoáng chốc xụ xuống, Lâm Mân vội vàng đá Thẩm Nhung một cái: "Anh mau câm miệng đi, đi làm đi."
"Anh đã ăn xong đâu!"
"Không ăn xong cũng đi!!"
"Chủ gia đình" Thẩm Nhung cứ như vậy bị đuổi ra ngoài.
Niên Niên bĩu môi: "Ba không thích tiểu miêu."
"Ông ấy biết cái gì chứ." Lâm Mân vội nói, "Ông ấy chỉ khẩu xà tâm phật thôi, thực ra trong lòng thích tiểu miêu lắm."
"Không ai có thể ghét mèo bò sữa cả!"
Niên Niên gật đầu: "Cũng đúng ạ."
Thẩm Hoài bên cạnh rũ mắt, không để tâm lên tiếng: "Sao mẹ đột nhiên lại nhắc đến tiểu miêu ạ?"
Lâm Mân khựng lại: "Thì bỗng nhiên nhớ ra thôi."
Niên Niên nhiệt tình giới thiệu ở bên cạnh: "Nó thật sự rất ngoan ạ, không hề rụng lông, ăn uống cũng chẳng kén chọn chút nào, khác hẳn những con mèo khác."
Thẩm Hoài gắp một miếng vòng hành tây đưa đến bên miệng cậu, Niên Niên lập tức quay đầu đi: "Anh ơi, em không ăn hành tây đâu."
Thẩm Hoài nhướn mày, thong thả nói: "Ồ, anh quên mất."
Lâm Mân đối diện đột nhiên bật cười thành tiếng.
Trêu bé mèo nhỏ thật là vui.
Sau khi ăn sáng xong, Niên Niên vội vàng về phòng biến thành bé mèo đi tìm mẹ, Thẩm Hoài đứng bên cạnh nhìn cậu không biết đang nghĩ gì.
Bé mèo bò sữa chui đầu ra từ đống quần áo, suýt chút nữa thì vấp ngã, cái đầu nhỏ lắc lắc định trốn đi đâu đó thì đã bị Thẩm Hoài xách lên.
"Em đúng là ngoan thật, với ai cũng tốt như thế."
Lộ cả chân mèo ra mà không biết.
Cái đầu nhỏ ngốc nghếch, cầm chiếc cúp hận không thể cầm loa thông báo cho cả thế giới, làm lộ hết thân phận của mình ra.
Bé mèo giãy giụa định nhảy xuống, ngược lại bị Thẩm Hoài cắn vào tai một cái.
Lại nữa!!
Lại bắt nạt cậu!!!
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Cậu dùng bàn chân nhỏ ấn lên mặt Thẩm Hoài, miếng đệm thịt hồng phấn cứ thế giẫm lên.
Thẩm Hoài nghi ngờ cậu đang thưởng cho mình.
Anh buông tai bé mèo ra, nghiêng đầu cắn một cái vào bàn chân cậu.
Miếng đệm thịt mềm như thế, chính là để cho anh cắn mà.
Nhai nhai nhai nhai...
Hơn mười phút sau bé mèo mới từ trên lầu đi xuống, bàn chân nhỏ bước trên sàn nhà nghe lộc cộc, cậu đi hai bước lại lấy chân khều khều tai.
Đáng ghét! Toàn là nước miếng của anh thôi!
Lâm Mân đang ở phòng khách tiếp tục cày phim dài tập, bé mèo cọ cọ chạy tới.
"Meo meo meo ——"
Mẹ ơi!
Con tới rồi đây!
Bé mèo như một quả pháo nhỏ phóng vút lên, Lâm Mân không chú ý bên này, chỉ nghe thấy một tiếng "bịch", đệm sofa bên cạnh bị lún xuống một hố.
Động đất à!
Lâm Mân giật mình, quay đầu lại thấy bé mèo bò sữa đang nghiêng đầu nhìn bà.
"Ôi chao! Bảo bối."
Lâm Mân vui vẻ, vội vàng bế bé mèo lên.
Trước đây chỉ thấy con mèo này tròn vo đáng yêu, còn bây giờ... Lâm Mân chỉ có thể cảm thán sao lúc trước không nhận ra chứ, nhìn cái điệu bộ ngốc nghếch này đi, chẳng phải giống hệt Niên Niên sao.
Bé mèo nhiệt tình sáp lại gần dán mặt vào mẹ.
Thẩm Hoài từ trên lầu đi xuống, thấy cảnh này trong lòng chua loét, hừ, vừa nãy mới thân thiết với anh được hai phút đã không vui rồi.
Lâm Mân ôm bé mèo ngồi lên đùi: "Tới đây bảo bối, cùng mẹ xem phim nào."
Bé mèo vui vẻ nằm sấp xuống.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Hoài ngồi xuống bên cạnh, giọng điệu không mặn không nhạt: "Mẹ, mẹ cứ để nó tự ngồi là được rồi, ngồi lên đùi mẹ sẽ bị tê chân đấy."
Bé mèo lập tức quay đầu trừng mắt nhìn qua.
Anh đừng có mà nói năng lung tung!!
Lâm Mân vội nói: "Không có đâu, tiểu miêu chẳng nặng tí nào cả."
Bà duỗi tay xoa xoa đầu bé mèo, vuốt lông cho cậu: "Bảo bối nhẹ tênh à, chẳng có cảm giác gì luôn."
Bé mèo đắc ý vểnh đầu lên.
Cậu thậm chí còn đứng dậy, cắn cái đuôi của mình xoay một vòng, bàn chân nhỏ giẫm lên đùi Lâm Mân, sắc mặt bà thoáng chốc vặn vẹo.
Thẩm Hoài không nhịn được cười, đi tới bế bé mèo lên: "Em tha cho mẹ đi, heo nhỏ giẫm lên đùi anh này, anh da dày thịt béo không sao hết."
Anh xấu xa!!
Anh đừng có bôi nhọ em!!
Bé mèo giậm chân tức giận, nhưng Thẩm Hoài không thèm để ý đến sự bất mãn của cậu, mạnh mẽ ấn cậu vào lòng.
Lâm Mân nhìn chằm chằm động tác của một người một mèo, chợt lên tiếng: "Hôm qua mẹ có chọn vài địa điểm tổ chức, lát nữa đưa cho con xem qua, mùng tám tháng sau là ngày lành, thời gian không còn nhiều, phải chuẩn bị dần đi là vừa."
Cái gì cơ?!
Bé mèo dừng giãy giụa, ngẩng đầu lên.
Thẩm Hoài xoa xoa cái tai nhỏ của cậu: "Vâng ạ."
Lâm Mân vui vẻ hỏi bé mèo: "Bảo bối, anh Thẩm Hoài và anh Niên Niên sắp đính hôn rồi, con có muốn đi tham gia không?"
Bé mèo cứng đờ người: "Meo?"
Con á?
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Lâm Mân nhìn bộ dạng chột dạ mà vẫn cố tỏ ra bình tĩnh của bé mèo, cố ý trêu cậu: "Thế Niên Niên đâu? Để mẹ đưa con đi tìm anh Niên Niên nhé?"
Toang rồi!!
Bé mèo chột dạ giả bộ như không hiểu, quay đầu rúc vào lòng Thẩm Hoài, hai chân sau liều mạng đạp về phía sau.
Thẩm Hoài nhéo nhéo bàn chân nhỏ của cậu: "Con thấy được đấy ạ."
Anh ôm bé mèo đặt xuống đất: "Đi đi, em lên lầu tìm Niên Niên đi."
Đừng có làm khó mèo mà.
Bé mèo quay đầu nhìn Thẩm Hoài, nhưng anh còn hất hất cằm với cậu, bé mèo kêu lên hai tiếng, chỉ đành quay đầu lộc cộc chạy lên lầu.
Chờ nhìn bé mèo lên lầu rồi, Thẩm Hoài mới thu hồi ánh mắt, thần sắc nghiêm túc hơn nhiều: "Mẹ, Niên Niên em ấy..."
Lâm Mân lắc đầu với anh: "Mẹ đâu phải người cổ hủ gì đâu, không có gì là không chấp nhận được cả, thực ra sớm đã nên nghĩ tới rồi, Niên Niên không có người thân, không rõ lai lịch, tính tình lại đơn thuần thẳng thắn như thế."
Thẩm Hoài khựng lại, thấp giọng: "Con chính là người thân của em ấy."
Bé mèo là do anh nhặt về, nuôi lớn, giống như một mầm non, từ lâu đã mọc thành cây cổ thụ chọc trời trong lòng anh.
Lâm Mân gật đầu cười: "Đúng vậy, con trai, chúng ta là người một nhà, dù Niên Niên thế nào thì ba mẹ vẫn luôn coi em ấy như con cái trong nhà."
Bà luôn cảm thấy, tuy Thẩm Hoài đã trở về nhà nhưng dường như giữa anh và họ vẫn có một lớp ngăn cách nào đó. Có thể cảm nhận được anh rất cảnh giác, dường như ngoại trừ Niên Niên ra, không gì có thể mở cửa trái tim anh.
Giống như sáng nay, khi bà thử lòng, Thẩm Hoài chợt nhìn qua, sự cảnh giác trong mắt anh khiến lòng bà thắt lại.
Nhưng sau đó nghĩ lại, Lâm Mân thấy cũng chẳng có gì đáng trách, Thẩm Hoài bôn ba bên ngoài bao nhiêu năm như vậy, có tâm lý phòng bị cũng là lẽ thường.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Bà không nên trách anh, mà nên dùng hành động để nói cho anh biết, đây chính là nhà của anh, họ chính là người thân của anh.
Nói chuyện với Lâm Mân vài câu, Thẩm Hoài đi lên lầu. Trong phòng không thấy Niên Niên đâu, anh nhíu mày định đi ra ngoài tìm thì bỗng thấy trên thảm cạnh giường đầy những vết chân mèo nhỏ xíu.
Anh cúi người nhìn xuống gầm giường, bé mèo đang chổng mông trốn bên trong.
Thẩm Hoài cười không dứt, nắm lấy bàn chân nhỏ của cậu kéo ra: "Đừng trốn nữa, bẩn lắm!"
"Với lại, mẹ biết rồi."
Cái gì?!
Hơn mười phút sau, bé mèo quấn khăn tắm ngồi trên đùi Thẩm Hoài, vội vàng hỏi: "Mẹ thật sự biết rồi ạ? Mẹ nói sao ạ?"
Thẩm Hoài không nhanh không chậm lau tóc cho cậu: "Em đoán xem."
Bé mèo đáng thương vô cùng: "Mẹ sẽ không coi em là yêu quái chứ, em là mèo tốt thật mà, mẹ có gọi hòa thượng đến bắt em không ạ?"
Trong lòng Thẩm Hoài cười thầm, nhưng mặt vẫn không lộ biểu cảm gì.
Xong đời rồi.
Vừa thấy anh như vậy, lòng bé mèo đã lạnh đi một nửa.
Mắt cậu đỏ lên: "Nhưng mà chúng mình sắp đính hôn rồi, nếu em bị nhốt lại thì anh đính hôn với ai, anh có thể đợi đến lúc em được thả ra không?"
Thẩm Hoài không nhịn được cười, ghé lại gần hôn lên mắt cậu.
"Đồ mít ướt này, không được khóc."
"Đợi em, nhất định sẽ đợi em, nhưng em cũng phải bảo anh là em bị nhốt bao lâu chứ."
"Em không biết." Bé mèo gian nan nén nước mắt, "Em xem trên phim, hình như phải mấy trăm năm cơ."
Thẩm Hoài lộ vẻ khó xử.
"Thế thì chắc là không được rồi."
"Không phải anh không đợi em, mà là anh sợ mình chẳng sống được đến mấy trăm năm đâu."
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Niên Niên ngẩn người hai giây, bỗng nhiên oà khóc nức nở, nhào tới ôm cổ Thẩm Hoài: "Em không muốn xa anh đâu."
Thẩm Hoài giật mình.
Vốn dĩ chỉ định trêu cậu một chút thôi, ai ngờ lại làm cậu phát khóc thật, anh vội vàng ôm lấy cậu, vỗ vỗ lưng, thấp giọng dỗ dành: "Không có chuyện đó đâu, anh trêu em thôi mà, mẹ làm sao mà bắt em được chứ. Mẹ biết em là mèo thì mừng lắm, còn bảo thảo nào Niên Niên nhà mình lại đáng yêu thế, hóa ra là bé mèo bò sữa mà."
Bé mèo ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe: "Thật ạ?"
"Đương nhiên là thật rồi, không tin lát nữa em tự đi mà hỏi mẹ." Thẩm Hoài xót xa lau nước mắt cho cậu, "Sao trêu một tí đã khóc rồi, em làm bằng nước đấy à?"
Niên Niên nhìn anh hai giây, bỗng nhiên đứng dậy, đùng đùng nổi giận không biết từ đâu lôi ra một cái túi, bắt đầu nhét đồ vào bên trong.
Thẩm Hoài đứng bên cạnh ngơ ngác: "Làm gì đấy bảo bối."
Bé mèo xụ mặt, sau khi xếp xong bèn đẩy cái túi cho anh, ngữ khí nghiêm túc: "Anh đi đi."
Thẩm Hoài: "... Anh đi đâu được?"
"Tùy anh đi đâu thì đi! Đây là nhà của em, không cho anh ở đây nữa!" Bé mèo hùng hổ.
"..."
Thẩm Hoài buồn cười nói: "Đừng mà, chúng mình sắp đính hôn rồi, em đuổi anh đi thì em đính hôn với ai."
Anh ném chiếc túi sang một bên, đi tới bế bé mèo lên: "Đợi đến lúc đính hôn xong, anh sẽ bắt đầu ăn thịt mèo."
Cái gì?!
Bé mèo kinh hãi ngẩng đầu.
Tay Thẩm Hoài xuôi theo một đường đi xuống, sờ lên hai khối thịt tròn trịa, nhẹ nhàng vỗ vỗ: "Bắt đầu ăn từ chỗ này đi."
"Tại sao ạ." Niên Niên ngửa đầu nhìn anh, "Nhất định phải ăn mèo ạ?"
"Nhất định phải ăn." Thẩm Hoài thấp giọng, "Bảo bối, anh đã chờ đợi ngày này lâu lắm rồi."
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Một tuần sau, nhẫn đã được giao đến tay Thẩm Hoài.
Thẩm Hoài chưa từng học qua thiết kế mỹ thuật, bản vẽ chiếc nhẫn này là do anh tự mình mày mò vẽ ra. Vì muốn dành cho bé mèo một sự bất ngờ nên không muốn để cậu phát hiện, anh chỉ có thể tranh thủ lúc cậu đã ngủ say để lén lút vẽ.
Nhẫn là vòng trơn, ở giữa có hình hai cái tai mèo nhỏ, còn chiếc kia thì mang hình cái đuôi mèo.
Có lẽ trông hơi giống phim hoạt hình một chút.
Nhưng đối với Niên Niên thì lại vô cùng phù hợp.
Nhà thiết kế mà Lâm Mân giới thiệu quả nhiên rất lợi hại, ông ấy đã sửa lại bản vẽ của Thẩm Hoài, sản phẩm cuối cùng rất đẹp, dưới ánh đèn tỏa ra một vòng hào quang.
Chỉ là anh đã đắn đo bao nhiêu ngày nay mà vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp để cầu hôn.
Hôm nay Niên Niên đi làm mang theo một túi to kẹo, Đại Quất ở bên cạnh nhìn đến mức không rời mắt nổi: "Trời ơi Niên Niên, cậu phát tài rồi à."
"Cái này thì thấm tháp gì! Tớ siêu giàu luôn ấy chứ!"
"Thế chồng cậu cho cậu ăn nhiều đường thế này à?"
Niên Niên cảm thấy diện mạo của nam nhi đại trượng phu sắp không giữ nổi, vội nói: "Ở nhà tớ là người quyết định, anh ấy cái gì cũng nghe tớ hết."
Hách Bạch đi ngang qua hừ một câu: "Đúng là biết bốc phét."
Niên Niên nổi giận, đập bàn đứng dậy: "Cậu muốn đánh nhau hả, tớ nói cho cậu biết, tớ bây giờ là con mèo lên bản tin đấy nhé, lãnh đạo tổng bộ đều cực kỳ thích tớ, cẩn thận có ngày tớ lên làm đội trưởng đấy."
Từ sau chuyến đi tổng bộ, bé mèo bắt đầu vênh váo hẳn lên, chỉ kém nước trèo lên đầu Hách Bạch mà ngồi thôi.
Khổ nỗi cậu bốc phét mà không cần nháp, nói như thật làm Hách Bạch tưởng cậu có quan hệ thật ở tổng bộ, càng không dám đắc tội con mèo bò sữa này.
Nhìn Hách Bạch hậm hực quay về văn phòng, bé mèo hừ một tiếng rồi đắc ý ngồi xuống.
Đại Quất "Oa" một tiếng: "Niên Niên cậu lợi hại quá, khi nào cậu làm đội trưởng thế, lúc đó có thể cho tớ làm phó đội trưởng không?"
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Niên Niên: "..."
Cậu lập lờ nói: "Để sau đi. Chủ yếu là tớ cũng không có tham vọng lớn như vậy."
Sợ Đại Quất hỏi thêm, cậu vội vàng mở túi kẹo ra: "Mau nếm thử đi, mấy ngày nữa tớ đính hôn rồi, dạo này đang chọn kẹo cho tiệc đính hôn đấy."
Trông thì có vẻ như cậu cũng đang nghiêm túc chuẩn bị cho tiệc đính hôn, góp một phần sức lực của bé mèo vào đó, nhưng thực chất là cậu đã mặt dày năn nỉ Thẩm Hoài hai ba ngày trời mới xin được cái việc này.
Cậu nằm trên giường rên rỉ chỉ kém nước dập đầu với Thẩm Hoài thôi.
"Làm ơn đi mà, mèo mà không được ăn đường thì không sống nổi đâu."
Kết quả là vừa nói xong đã bị Thẩm Hoài phát vào mông một cái.
Anh không cho phép bé mèo nói mấy từ "sống sống chết chết" như vậy.
Đường không xin được lại còn bị đánh, bé mèo uất ức đến phát khóc, tự nhốt mình trong chăn hét lớn không thèm để ý đến anh nữa, kết quả là chưa đầy hai phút đã ngủ khò khò, được Thẩm Hoài lôi thẳng từ trong chăn ra ôm vào lòng.
Nhưng sáng hôm sau, cậu vẫn thấy một túi kẹo lớn ở trên bàn.
"Mang đi ăn cùng đồng nghiệp đi, nhưng nếu đau răng thì đừng có về tìm anh."
Niên Niên vui sướng: "Mới không đâu, mèo không biết đau răng."
Nào có cần cậu phải chọn kẹo gì, việc trang trí nội sảnh tự nhiên đã có người phụ trách toàn bộ, nhưng bé mèo lại rất nghiêm túc hoàn thành việc này, còn cầm một tờ giấy, cùng Đại Quất cứ ăn một cái là lại viết cảm nhận vào đó.
Cả ngày trời, giọng Đại Quất đã khản đặc: "Niên Niên, ngày mai tớ không ăn nữa đâu."
Khát cháy cả cổ rồi.
Niên Niên thì căn bản là không nói nên lời nữa.
Cậu chột dạ vô cùng, sợ buổi tối về nhà bị Thẩm Hoài phát hiện chắc chắn lại bị phát vào mông cho xem.
Chết tiệt thật.
Vị thế của mèo bò sữa như cậu sao lại chẳng có tí trọng lượng nào thế này.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Nghĩ đi nghĩ lại, cậu dứt khoát gửi trước cho Thẩm Hoài một tin nhắn.
Mèo bò sữa sữa hai lớp: 【Anh ơi. 】
Mười giây sau.
Mèo bò sữa sữa hai lớp: 【Anh không trả lời tin nhắn của em, em giận rồi, quyết định hôm nay không thèm nói chuyện với anh nữa. 】
Đặt điện thoại xuống, cậu gần như muốn cảm thán một câu.
Cậu đúng là một con mèo thiên tài.
Chút thông minh vặt này đều dùng hết lên người Thẩm Hoài rồi.
Thẩm Hoài vừa từ trường học ra thấy điện thoại thì ngẩn người, gọi vài cuộc cho Niên Niên đều không bắt máy, bèn trực tiếp lái xe đi đón cậu tan làm.
Thẩm Hoài tưởng Niên Niên giận thật, dọc đường đi không ngừng dỗ dành: "Bảo bối, sáng nay anh họp nên để chế độ im lặng, sau đó quên không bật lại, thực sự không phải cố ý không trả lời tin nhắn của em đâu."
Niên Niên im lặng.
"Anh sai rồi bảo bối, tha lỗi cho anh một lần nhé?"
Niên Niên vẫn không nói gì.
Thẩm Hoài suy nghĩ một chút, dứt khoát lái xe đưa cậu đến một công viên giải trí mới xây ở ngoại ô.
Đây là dự án mà Thẩm Hoài phụ trách gần đây, công viên giải trí về cơ bản đã hoàn thành, đang làm nốt những công đoạn cuối cùng.
Anh dẫn bé mèo đi vào: "Đợi khi nào khai trương, anh đưa em đến đây chơi nhé? Bảo bối em nhìn xem, cái đèn ở giữa vòng quay kia là hình đầu mèo đấy, đáng yêu không?"
Đáng yêu quá đi mất!!!
Oa oa oa yêu anh quá đi.
Bé mèo cảm động đến rơi nước mắt, nhưng vẫn kiên trì ngậm chặt miệng.
Thẩm Hoài có chút sốt ruột.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Bé mèo trước đây rất dễ dỗ, chưa bao giờ giận lâu như ngày hôm nay.
Vừa hay công viên giải trí đang điều chỉnh ánh đèn, chợt toàn bộ đèn đều bật sáng, phảng phất như trong nháy mắt trời đã sáng rực lên, ánh đèn rực rỡ lúc ẩn lúc hiện.
Bé mèo nhìn đến ngẩn người, mắt mở tròn xoe.
Thẩm Hoài nghiến răng, dứt khoát lấy chiếc nhẫn luôn mang theo trong túi ra, quỳ một gối trước mặt Niên Niên.
"Bảo bối, anh có chỗ nào làm chưa tốt, em cứ đánh anh mắng anh đều được, nhưng đừng im lặng với anh nhé."
"Chúng ta sắp đính hôn, và sau này sẽ kết hôn nữa. Giống như lời hứa từ ngày đầu tiên anh nhặt em về, anh sẽ dùng cả đời này để chăm sóc em, đối tốt với em và yêu em."
"Em có đồng ý không?"
Hết chương 42.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu