Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Hắn đưa mèo nhỏ đi bệnh viện kiểm tra một lượt, ngay cả phim X-quang cũng không cần chụp, bác sĩ đã đuổi họ về và bảo đừng làm lãng phí tài nguyên y tế.
"Đã là thanh niên rồi chứ có phải trẻ con đâu, không chóng mặt buồn nôn thì không sao hết." Bác sĩ nhìn dáng vẻ lo lắng đến nhíu mày của Lộ Hoài, nhịn không được bồi thêm một câu: "Con trai con lứa, không đến mức yếu đuối thế đâu."
Lộ Hoài chỉ đành dắt cậu rời đi, ghé vào hiệu thuốc mua một lọ thuốc mỡ định bụng về sẽ xoa cho cậu.
Niên Niên cứ như phải chịu uất ức lớn lắm. Hai người tìm một quán ăn sáng, lúc ăn cậu cứ liên tục muốn rúc vào lòng Lộ Hoài, bị hắn ấn ngồi ngay ngắn lên ghế mới thôi.
"Đang ở bên ngoài, ngoan chút đi."
Lộ Hoài bóc một quả trứng gà, tách lòng đỏ ra để vào bát, cậu liền ngoan ngoãn há miệng đón lấy. Hắn vừa đút cho cậu ăn lòng trắng vừa mắng: "Chỉ giỏi kén ăn, lần sau anh không chiều em nữa đâu."
Câu này hắn đã nói cả ngàn lần, nhưng cái "lần sau" đó chẳng bao giờ tới.
Niên Niên ngồi không yên, cứ muốn xích lại gần hắn. Vừa hay lúc này điện thoại trên bàn vang lên, nhân lúc hắn giơ tay nghe máy, mèo nhỏ nhanh như chớp lách mông ngồi xuống cạnh Lộ Hoài, dính chặt lấy người hắn. Hắn liếc cậu một cái nhưng không đẩy ra.
"Cô giáo ạ?"
Không biết đầu dây bên kia nói gì, Lộ Hoài nhíu mày: "Vâng, em qua ngay đây."
Cậu đang ngoạm một miếng bánh bao, nghe vậy ngơ ngác nhìn hắn, miệng đầy thức ăn nên nói không rõ chữ: "Anh ơi, đi đâu thế ạ?"
Hai má thiếu niên phồng lên, cử động liên tục. Lộ Hoài nhìn chằm chằm cậu vài giây, trong phút chốc không biết nên cắn bánh bao hay cắn cậu nữa. Hắn khựng lại một nhịp rồi kìm chế dời mắt đi: "Cô giáo gọi anh có chút việc, phải về khách sạn một chuyến."
Giọng cô giáo trong điện thoại rất gấp gáp. Cậu ăn xong một cái, số còn lại được đóng gói mang về. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trước cửa khách sạn lúc này còn náo nhiệt hơn cả buổi sáng. Một hàng vệ sĩ mặc vest đen đứng dàn hàng, trông như đang đón tiếp nhân vật quan trọng nào đó. Cô giáo dẫn đoàn đứng đợi ở cửa, vừa thấy Lộ Hoài là chạy tới túm chặt lấy hắn: "Em làm cô lo chết mất."
"Có chuyện gì vậy cô?"
Cô giáo mặt mày hớn hở: "Lễ cắt băng hôm nay là do Tổng giám đốc tập đoàn Thẩm thị đích thân tới. Lúc Chu Nhạc ra tiếp đón, ông ấy còn đặc biệt hỏi ai là quán quân cuộc thi lần này, nghe nói không phải cậu ấy nên lập tức đòi gặp quán quân bằng được."
Website TruyenLau.com
Một vị Tổng giám đốc tập đoàn mà rảnh rỗi thế sao? Lộ Hoài không mấy tin tưởng, hỏi lại: "Chỉ gặp mình em thôi ạ?"
"Đúng thế, đang chờ em trên lầu đấy. Đi mau thôi."
Lộ Hoài khéo léo tránh đi cái nắm tay của cô giáo vì hắn vốn không thích người khác chạm vào mình, ngược lại hắn lại nắm chặt tay mèo nhỏ hơn, nhàn nhạt hỏi: "Em dẫn em trai theo cùng được không ạ?" TruyenLau.com
Cô giáo đang cuống nên gật đầu ngay: "Được, đi mau đi."
Bên ngoài tuy nhiều vệ sĩ nhưng đại sảnh lại rất yên tĩnh. Thấy Lộ Hoài đi vào, vài ánh mắt thoáng nhìn qua rồi nhanh chóng dời đi. Lộ Hoài nhạy cảm nhận ra có gì đó không ổn, hắn trầm mặt, siết nhẹ tay cậu, thấp giọng dặn: "Theo sát anh."
Cậu ngẩng đầu hỏi: "Khi nào thì được về ăn bánh bao ạ?"
"... Sắp rồi."
Lên đến tầng đỉnh, nơi đây toàn là phòng họp. Vừa bước ra khỏi thang máy, họ đã thấy một người đàn ông mặc âu phục xanh đứng chờ, ánh mắt như dán chặt vào người hắn.
Lộ Hoài lạnh nhạt lên tiếng: "Chào ông."
Người đàn ông như chợt bừng tỉnh, lập tức mỉm cười: "Chào em, là... em Lộ Hoài đúng không? Tôi là Lục Ngôn Thành, đại diện tập đoàn Thẩm thị chúc mừng em đã đoạt giải quán quân."
"Cảm ơn."
Lục Ngôn Thành cười hỏi tiếp: "Nghe nói em đang học lớp 12, thế nào, có dự định thi vào đại học S không?"
"Em cũng có ý định đó."
Giọng điệu Lộ Hoài vẫn luôn bình thản và xa cách. Lục Ngôn Thành không còn cách nào khác, đành liếc nhìn sang Niên Niên đang đứng cạnh, thấy hai người nắm tay nhau thật chặt thì khựng lại: "Đây cũng là bạn học của em à?"
"Không phải, đây là em trai em."
"Em trai?" Lục Ngôn Thành kinh ngạc: "Không phải em ở viện mồ côi..."
Lời nói mới đi được một nửa đã bị ánh mắt sắc lạnh của Lộ Hoài chặn đứng. Dù chỉ là một cậu học sinh trung học, nhưng ánh mắt ấy lạnh lẽo đến mức mang theo khí thế áp bức vô hình. Lục Ngôn Thành theo bản năng im bặt.
"Sao thế ạ? Quý công ty có sở thích điều tra lý lịch mọi lúc mọi nơi à?" Lộ Hoài mỉa mai: "Tiếc là em chỉ là học sinh, không xứng làm việc ở Thẩm thị, làm mất công ông rồi."
Lục Ngôn Thành vội vàng bào chữa: "Không phải, em hiểu lầm rồi, tôi chỉ vô tình xem qua đơn đăng ký của các em có phần hoàn cảnh gia đình thôi."
Sự kiên nhẫn của Lộ Hoài cạn kiệt. Hắn trực giác thấy vị Tổng giám đốc này chắc chắn có ý đồ khác, và hắn ghét cảm giác bị người khác bí mật tính kế.
"Nếu không còn việc gì khác, em xin phép đi trước."
Hắn định dắt mèo nhỏ rời đi thì bị Lục Ngôn Thành gọi lại: "Lộ Hoài chắc chưa ăn trưa nhỉ? Dưới lầu có nhà hàng buffet, hay là chúng ta cùng ăn?" Ông ta nhìn thấy túi bánh bao trong tay hắn.
"Không cần đâu ạ."
Lục Ngôn Thành chưa bao giờ phải đối phó với một học sinh cứng đầu như vậy. Bình thường ra ngoài xã giao, ai thấy ông ta mà chẳng tươi cười nịnh nọt, đây là lần đầu tiên có người dám trưng bộ mặt lạnh lùng với ông ta. Thế nhưng ông ta lại chẳng dám nổi giận. Nếu suy đoán không nhầm thì vị này chính là...
"Em thích ăn món gì? Đầu bếp ở đây làm món Tứ Xuyên rất cừ, còn có cả thợ làm bánh mousse rất nổi tiếng nữa."
Cậu liếm khóe miệng, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Bánh mousse là cái gì ạ?"
Mắt Lục Ngôn Thành sáng lên: "Cháu cứ đi nếm thử là biết ngay, có đủ loại hương vị luôn."
Mắt mèo nhỏ tròn xoe vì phấn khích, nhưng cậu không đáp lời ông ta mà lại chớp mắt nhìn Lộ Hoài đầy mong chờ.
Lộ Hoài thường xuyên nghi ngờ rằng thứ mình bế về thực chất là một chú heo con.
Trước sự thuyết phục nhiệt tình của Lục Ngôn Thành rằng học sinh đoạt giải được miễn phí bữa ăn, Lộ Hoài khẽ nhếch môi: "Được thôi, vậy làm phiền ông."
Hắn cũng muốn xem xem "Lục tổng" này đang ấp ủ âm mưu gì.
Bàn ăn được dọn ra, Lục Ngôn Thành ngồi đối diện với tâm trạng phức tạp. Vì thời gian gấp rút nên ông ta chưa điều tra kỹ được, chỉ biết Lộ Hoài từ viện mồ côi ra, còn đứa em trai này từ đâu tới thì không rõ. Chắc chắn không phải em ruột, nhưng nếu không phải thì sao lại chăm sóc tận tình đến mức này?
Lộ Hoài xiên một miếng trái cây, nhân lúc cậu đang mải ăn bánh kem mà đút nhanh vào miệng cậu, sau đó mới vào thẳng vấn đề: "Lục tổng, ông có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi ạ."
Lục Ngôn Thành ngẩn ra rồi cười: "Được, vậy tôi nói thẳng. Tập đoàn chúng tôi những năm qua luôn chú trọng làm từ thiện, gần đây đang cần một đại sứ truyền thông, tôi thấy hình ảnh của em rất phù hợp."
Lộ Hoài cụp mắt, từ chối không cần suy nghĩ: "Xin lỗi, em sắp thi đại học nên chưa có thời gian cân nhắc chuyện này."
Lục Ngôn Thành dường như không bất ngờ, chỉ mỉm cười: "Em có thể suy nghĩ thêm được không?"
Lộ Hoài lắc đầu.
Lục Ngôn Thành rất biết điều không nhắc lại chuyện đó nữa. Ông ta nhận ra Lộ Hoài không thích nhắc đến thân thế nên luôn tỏ ra lạnh nhạt. Ông ta định quay sang bắt chuyện với Niên Niên cho không khí bớt căng thẳng, ai ngờ mới nói được hai câu, sắc mặt Lộ Hoài càng lạnh hơn.
"Lo mà ăn đi." Lộ Hoài lạnh giọng mắng mèo nhỏ: "Đã dạy là lúc ăn không được nói chuyện rồi mà?"
Lục Ngôn Thành: "..." (Có cảm giác bị mắng xéo).
Ông ta cứ ngỡ cậu thiếu niên sẽ thấy khó chịu vì bị dạy bảo, ai ngờ cậu chỉ ngơ ngác: "Dạ? Cái này cũng là từ Hán Việt phải không anh?"
Lộ Hoài cạn lời. Thấy hai người họ cứ kỳ kỳ thế nào đó, Lục Ngôn Thành đành im lặng. Sau bữa ăn, khi đã tiễn hai người đi, ông ta lập tức quay lại dặn dò cấp dưới: "Lấy mẫu, đem đi xét nghiệm ngay."
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Trong thang máy, Lộ Hoài nhịn không được sờ vào cái bụng tròn căng của mèo nhỏ: "Quả dưa này chín chưa nhỉ?"
"Ý anh là sao ạ?"
"Ý anh là em biến thành heo con rồi đấy." Lộ Hoài bắt đầu liệt kê: "Sáng ăn trứng với bánh bao, giờ lại chén hết một cái bánh kem, hai viên kem, một cái bánh dứa, hai cái bánh su kem..."
Niên Niên tròn xoe mắt, lao tới bịt miệng Lộ Hoài: "Cái miệng nhỏ này! Đóng lại ngay cho em!"
HẾT CHƯƠNG 20
Lộ Hoài: Em! Là! Đồ! Heo!
Niên Niên: Nói chuyện thì cứ nói chuyện, xin anh đừng có dồn ép người ta quá đáng như vậy được không! (đáng thương)
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.