Nghĩ lại chuyện xảy ra hôm nay, Dương Chấn Vinh vẫn thấy sống lưng lạnh toát. Người thân duy nhất của anh trên cõi đời này, bé Đa Đa của anh, bị kẹt cứng trong nước không thể động đậy, suýt chút nữa là không qua khỏi.
Nếu không có Phó Vãn…
Dương Chấn Vinh rùng mình, sợ đến mức không dám nghĩ tiếp.
Dương Chấn Vinh là một người đàn ông vô cùng chân chất. Anh ta cúi rạp người, dùng vầng trán màu đồng rắn rỏi của mình dập mạnh xuống đất, lạy Phó Vãn đủ ba cái. Nền gạch men lập tức vang lên những tiếng “cốp, cốp” nặng nề.
Phó Vãn đứng yên tại chỗ, không né tránh, nhận trọn mấy cái lạy của Dương Chấn Vinh.
Cô nói: “Nhân quả tuần hoàn thôi. Tôi đã nhận ân tình của anh thì phải trả lại cho anh, hóa giải cho anh một kiếp nạn.”
Dương Chấn Vinh có chút mơ hồ ngẩng đầu nhìn Phó Vãn. Cô ăn mặc tùy ý nhưng lại toát ra một khí chất thoát tục, anh dường như không hiểu hết ý nghĩa trong lời nói của cô.
Dương Chấn Vinh ngẫm nghĩ một lúc, rồi như sực nhớ ra điều gì, anh kinh ngạc cao giọng: “Cô Phó, cô nói trả ơn tôi… ý cô là chuyện tôi mua giúp cô chiếc xe bán đồ ăn vặt sao?”
Phó Vãn khẽ mỉm cười, không phủ nhận.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khi đó cô vừa mới xuyên không trở về, hai nghìn tệ quỹ mua sắm mà hệ thống mỹ thực cung cấp đã bị cô dùng hết sạch. Muốn mở một quán ăn vặt, cô chỉ đành phải nhờ đến sự giúp đỡ từ bên ngoài.
Và Dương Chấn Vinh chính là người mà cô lựa chọn.
TruyenLau
Đầu óc Dương Chấn Vinh ong ong. Lúc này anh mới vỡ lẽ tại sao khi đó Phó Vãn lại đưa ra một yêu cầu có phần vô lý như vậy, nhờ anh giúp cô tìm một chiếc xe đẩy bán đồ ăn.
Dương Chấn Vinh lập tức hối hận vô cùng, khuôn mặt màu đồng của anh đỏ bừng lên. TruyenLau
Hôm đó Phó Vãn chủ động nhờ anh tìm giúp một chiếc xe, anh quả thực đã đồng ý và làm được, nhưng đó là chiếc xe cũ anh mua lại của bà Vương, tổng cộng chỉ tốn có 500 tệ mà thôi.
Con gái anh giờ đây vẫn còn chạy nhảy tung tăng, vẫn có thể ăn từng miếng sủi cảo thịt thơm ngon, vẫn có thể ngọt ngào gọi anh một tiếng “ba”, tất cả đều là nhờ có Phó Vãn.
Vậy mà anh lại chỉ chuẩn bị cho người ta một chiếc xe cũ kỹ.
Lẽ ra anh phải mua một chiếc xe bán hàng mới tinh tươm tặng cho cô mới phải!
Cho dù là xe mới thì cũng chỉ khoảng bốn, năm nghìn tệ, chẳng lẽ mạng sống của Đa Đa nhà anh lại không đáng giá bằng bốn, năm nghìn tệ cỏn con đó sao?
Mặt Dương Chấn Vinh nóng ran, anh lấy tay chùi vào quần, nói: “Cô Phó, tôi thật sự không biết là vì lý do này. Hay là để tôi đổi cho cô một chiếc xe bán hàng khác nhé? Anh Hoàng bạn tôi ở chợ có mối lấy xe bán đồ ăn vặt đấy, tôi đổi cho cô cái một vạn tệ, hoặc là tôi đưa cô đi tự mình chọn một chiếc thật xịn?”
“À đúng rồi, tiền thuê nhà sau này cô cũng đừng trả nữa, muốn ở bao lâu thì ở.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ân tình này chỉ tính riêng chuyện anh mua giúp tôi chiếc xe, còn tiền thuê nhà tôi vẫn sẽ trả đầy đủ,” Phó Vãn nói thêm, “Đổi xe thì không cần đâu, dù sao tôi cũng không phải đầu bếp.”
Hệ thống Mỹ thực: “...”
“Đã từng dẫn dắt biết bao nhiêu ký chủ, chỉ có ký chủ của thế giới này là thảm nhất.”
Dương Chấn Vinh vô cùng áy náy, vội nói đỡ: “Đúng vậy, chỉ cần làm đồ ăn ngon thì xe có đơn sơ một chút cũng không sao.”
Dương Chấn Vinh có chút luống cuống, chỉ lạy mấy cái, tặng nửa con heo thì anh thấy vẫn chưa đủ, nhưng miễn tiền nhà thì Phó Vãn lại không cần, không biết đưa chút tiền mặt thì có được không?
Phó Vãn đi vào trong nhà, nói với Đoàn Đoàn đang hâm nóng và bưng cơm chiên ra: “Ra đỡ chú Dương dậy đi con.”
Đoàn Đoàn “dạ” một tiếng, ngoan ngoãn tiến lên định đỡ Dương Chấn Vinh.
Dương Chấn Vinh đâu cần một đứa trẻ đỡ mình, anh tự đứng dậy rồi vác luôn nửa tảng thịt heo vào nhà.
Đoàn Đoàn nhìn nửa con heo mà đứng hình: “Chú Dương, con heo này...”
Dương Chấn Vinh áy náy nói: “Đây là hàng chú lấy từ lò mổ sáng nay. Sáng giờ mải đi tìm Đa Đa nên chưa bán được, chú mang qua cho hai mẹ con luôn. Yên tâm, tươi rói nhé.”
Căn hộ hai phòng mà mẹ con Phó Vãn thuê không lớn lắm, Dương Chấn Vinh sợ nửa con heo này chiếm chỗ, lại sợ trời hè nóng nực để lâu sẽ hỏng. Anh dứt khoát vác nó vào gian bếp nhỏ rồi nói với Phó Vãn: “Cô Phó, để tôi giúp hai mẹ con xẻ hết thịt ra luôn.”
Nhìn bộ dụng cụ trong bếp, Dương Chấn Vinh nói: “Thế này nhé, hai mẹ con cứ ăn cơm trước đi, tôi về nhà lấy hai con d.a.o phay qua đây.”
Không đợi Phó Vãn trả lời, Dương Chấn Vinh đã vội vã ra cửa.
Lúc quay lại, trong tay anh cầm hai con d.a.o phay to bản chuyên dùng để xẻ thịt heo, bên cạnh còn có một cô bé ngoan ngoãn đi theo, chính là Đa Đa.
Vì có thể sẽ ở lại nhà Phó Vãn hơi lâu, dù chỉ cách nhau vài mét trên cùng một tầng lầu, Dương Chấn Vinh cũng không dám để Đa Đa rời khỏi tầm mắt mình nên dẫn cô bé theo luôn.
Thấy Đa Đa bước vào, Đoàn Đoàn lại thoáng chột dạ, cậu vội đứng dậy đóng chặt cánh cửa phòng ngủ sắp mở ra, không cho Thu Thu chạy ra ngoài.
Đa Đa mắt trông mong nhìn đĩa cơm chiên thịt băm của Đoàn Đoàn, hỏi: “Đoàn Đoàn, cơm chiên của cậu có ngon không?”
Đoàn Đoàn ăn miếng cơm chiên đã nguội và mất đi vị ngon ban đầu, rồi nhìn sang người mẹ đang thản nhiên ngồi đối diện, cậu đáp: “Tớ thấy ngon lắm, nhưng xin lỗi Đa Đa nhé, đây là bữa cơm đầu tiên mẹ nấu cho tớ, tớ muốn ăn hết. Cậu ăn sủi cảo thịt không? Sủi cảo chú Dương làm thơm lắm.”
Đa Đa nghiêng đầu suy nghĩ một lúc rồi cũng không giận Đoàn Đoàn. Vì cô bé nghĩ đến con thỏ bông màu hồng mà mẹ tặng vẫn còn ở nhà, cô bé cũng không nỡ chia sẻ cho bạn khác chơi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.