Vương Phong rất hợp tác, bị đưa đi xét nghiệm ma túy ngay trong đêm. Phùng Kiện và các đồng nghiệp cũng không ai về nhà.
Kết quả có rất nhanh, vừa lúc Phùng Kiện và mấy người đang ăn mì gói thì báo cáo đã được đưa đến tay anh.
Báo cáo xét nghiệm cho thấy Vương Phong hoàn toàn bình thường, không sử dụng chất cấm, trạng thái tinh thần tốt.
Không dùng thuốc, tinh thần bình thường, mà lại có thể tìm được vị trí di thể của Trương Ngạn Khánh. Ngoài khả năng chính Vương Phong là hung thủ ra, không còn lời giải thích nào khác.
Thế nhưng Vương Phong lại có bằng chứng ngoại phạm. Trương Ngạn Khánh mất tích vào hai giờ chiều ba tháng trước, và lúc đó Vương Phong vừa giao cơm xong, đang ăn mì ở một quán mì. Camera của quán vẫn còn ghi lại được hình ảnh của anh.
Lông mày Phùng Kiện nhíu chặt lại. Lẽ nào một cảnh sát như anh lại phải chấp nhận cái lý do hoang đường như “báo mộng” ư?
Trong phòng thẩm vấn, cảnh sát lại hỏi Vương Phong: “Chúng tôi tạm thời coi như lời cậu nói về việc báo mộng là thật. Vậy cậu có biết tại sao Trương Ngạn Khánh lại c.h.ế.t đuối trong bể phốt bỏ hoang không?”
Là án mạng hay tai nạn?
Vương Phong nghĩ đến thằng nhóc mập kia, khóe miệng giật giật rồi nói: “Cậu ấy bảo là đi thám hiểm ở khu phía đông làng bỏ hoang, trên đường có hái một quả còn xanh để ăn, ăn xong bị đau bụng nên tìm chỗ đi vệ sinh, rồi chẳng may bị trượt chân ngã xuống.”
Vậy là tai nạn, không phải án mạng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cảnh sát chỉ ghi lại lời khai của Vương Phong, nhưng không hoàn toàn tin tưởng.
Website TruyenLau.com
Điều tra tới lui, Vương Phong quả thực không liên quan gì đến cái c.h.ế.t của cậu bé Trương Ngạn Khánh. Không có bằng chứng thì bắt buộc phải thả người.
Nhìn Vương Phong được thả đi, Phùng Kiện vẫn cảm thấy khó hiểu. TruyenLau
Nếu thế giới này thật sự có báo mộng, tại sao Trương Ngạn Khánh không báo mộng cho cha mẹ mình?
Hay tệ hơn, sao không báo mộng thẳng cho cảnh sát? Tại sao lại đi tìm một anh chàng giao cơm hộp không hề quen biết?
Phùng Kiện nghĩ mãi không ra, nhưng vẫn cười niềm nở, đích thân tiễn Vương Phong ra khỏi đồn cảnh sát. Anh vỗ vai Vương Phong và nói: “Tiểu Vương, cảm ơn cậu đã cung cấp manh mối, giấy khen sẽ được gửi đến trong vài ngày tới. Cũng muộn rồi, cậu về nghỉ ngơi đi.”
Phùng Kiện nói xong, vẫy tay rồi quay trở vào đồn. Mông anh vừa mới đặt xuống ghế còn chưa kịp nóng.
Cửa đồn cảnh sát lại một lần nữa xuất hiện một bóng người. Vương Phong đẩy cửa bước vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phùng Kiện ngạc nhiên nhìn anh chàng giao cơm nhiệt tình này, cười hỏi: “Tiểu Vương, sao cậu lại quay lại rồi? Có chuyện gì bỏ sót à?”
Vương Phong gãi đầu, vẻ mặt vô cùng bối rối. Anh hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại như thể chấp nhận số phận, rồi nói ra một tràng đã chuẩn bị sẵn: “Dạ… cháu lại đến báo án ạ.”
“Soạt!” một tiếng, toàn bộ ánh mắt của các cảnh sát trong đồn đều đổ dồn về phía Vương Phong.
Cậu báo án còn không đợi qua ngày được à?!
Vương Phong nhắm mắt cũng có thể cảm nhận được vô số ánh mắt đang dán chặt vào người mình. Anh nói một hơi: “Lần này cháu báo án về một bé gái mất tích hai tháng trước, tên là Lưu Viện.”
Mọi người trân trối nhìn Vương Phong. Phùng Kiện hỏi: “Lại là báo mộng?”
Vương Phong: “Vâng.”
Toàn bộ các chú cảnh sát đứng hình, ngơ ngác nhìn nhau.
Mặt trời đã lên cao, từ xưởng gỗ truyền đến những âm thanh vận hành lạnh lẽo của các loại máy móc. Bên trong xưởng, mùn cưa bay đầy khắp nơi.”
“Bên trong nhà máy, một nhóm nhân viên đang đi thị sát. Giám đốc xưởng tất bật đi theo sau lưng hai vị tổng giám đốc.
Ông Tôn, tổng giám đốc công ty gỗ Tôn Thị, có phần bực bội nhìn Tiết Quốc Thịnh: “Lão Tiết ơi, ông chỉ đặt một bộ bàn ăn thôi mà, cử người qua lấy là được, cần gì phải đích thân chạy tới đây?”
“Thằng nhóc Định Khôn nhà ông mới tỉnh lại thôi mà? Không ở nhà chăm sóc con trai cho tử tế, lại đi lo mấy chuyện bàn ghế này làm gì?”
Tiết Quốc Thịnh cười đầy bí ẩn: “Chuyện này thì ông không cần lo. Mà tôi cũng không ngờ xưởng của ông làm việc hiệu quả thật, hôm nay đã xong hàng rồi.”
Tiết Quốc Thịnh đảo mắt nhìn quanh nhà xưởng, thấy số lượng công nhân không nhiều lắm thì vô cùng ngạc nhiên: “Xưởng của ông năng suất cao thế này mà sao ít công nhân vậy?”
Vị giám đốc đi theo sau lưng, vẻ mặt thoáng thay đổi, vội vàng giải thích: “Tiết tổng, xưởng gỗ Thịnh Vượng của chúng tôi làm việc theo ca, buổi tối vẫn có người làm ạ.”
Thời nay có rất nhiều nhà máy chia làm ba ca một ngày, nhưng hiệu suất cao đến thế này vẫn khiến Tiết Quốc Thịnh có chút kinh ngạc.
Tuy nhiên, Tiết Quốc Thịnh cũng không có ý định hỏi quá sâu vào bí mật kinh doanh của người ta, ông lập tức đi kiểm tra bộ bàn ghế ăn nhỏ mà mình đã đặt.
Chiếc bàn gỗ nhỏ có thể gấp gọn được làm theo đúng yêu cầu của Tiết Quốc Thịnh, là sự kết hợp giữa gỗ âm trầm và gỗ tùng. Hai loại gỗ được lựa chọn có màu sắc tương đồng, các góc cạnh được mài giũa vô cùng nhẵn nhụi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.