“Mẹ…”
Sự mơ màng trong đáy mắt Lưu Mỹ Linh dần tan đi, thay vào đó là nét kinh ngạc và tỉnh táo. Bà nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt như không thể tin nổi: “Vãn Vãn. Vãn Vãn!”
Ký ức của Lưu Mỹ Linh vô cùng hỗn loạn, rõ ràng nhất chỉ có những chuyện xảy ra trước vụ tai nạn xe cộ… và con gái bà. Điều nuối tiếc nhất trước khi hôn mê sau vụ tai nạn, chính là đã không tìm được Phó Vãn.
Giờ đây, bà đã gặp được con gái mình.
Lưu Mỹ Linh lao tới ôm chầm lấy Phó Vãn: “Mấy năm nay mẹ nhớ con lắm! Con có ăn uống đầy đủ không? Có bị ai bắt nạt không?” Nhưng bà không thể khóc, cơ mặt chỉ có thể co giật, méo mó như đang nức nở.
Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Phó Vãn, cô không biết phải trả lời mẹ thế nào.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Giọng Phó Vãn khẽ run: “Mẹ, tại sao mẹ không đi đầu thai?”
Thiên sư Huyền Môn có thể tính hết thiên cơ, nhưng lại chẳng thể soi thấu được vận mệnh của chính mình. Quan hệ huyết thống càng gần gũi thì lại càng khó lòng bói ra. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Người sinh ra cô, và người cô sinh ra, đều như vậy.
Lưu Mỹ Linh dịu dàng nâng gương mặt Phó Vãn lên, bà thì thầm: “Mẹ sợ lúc con về nhà sẽ không tìm thấy mẹ nữa.”
TruyenLau.com
Họ đã luôn tin tưởng mãnh liệt rằng, Phó Vãn nhất định sẽ trở về.
Đã rất lâu rồi Phó Vãn không khóc, suốt mấy trăm năm sau khi xuyên không cô chưa từng rơi một giọt lệ nào. Chỉ có một trái tim sắt đá, quen nhìn sinh tử ly biệt mới có thể ngồi vững trên vị trí kia.
Nhưng giờ đây Phó Vãn mới nhận ra, hóa ra mình cũng biết khóc, thậm chí toàn thân linh lực cũng không thể ngăn nổi những giọt nước mắt đang tuôn rơi.
Đoàn Đoàn ngước lên nhìn Phó Vãn, cậu bé chợt nhận ra, thì ra trước khi làm mẹ, mẹ cũng từng là một đứa trẻ.
“Ba của con… chắc cũng đi rồi nhỉ?” Lưu Mỹ Linh thì thầm.
Đoàn Đoàn lí nhí đáp: “Bà ngoại ơi, ông ngoại đang chơi ở bờ biển ạ.”
Lưu Mỹ Linh nhìn Đoàn Đoàn mà lòng đau như cắt. Thằng bé từ nhỏ đã không có cha, mẹ sinh nó ra rồi mất tích, đến khi lên ba tuổi thì cả ông bà ngoại cũng qua đời.
Phó Vãn lấy tay áo lau vội nước mắt, dịu dàng nói: “Chúng ta ra cổng đón ba về nhé.”
Cả Lưu Mỹ Linh và Đoàn Đoàn đều ngơ ngác nhìn Phó Vãn.
Họ không nhìn thấy Phó Nhu và những người còn lại, chỉ im lặng đi theo Phó Vãn, vòng qua bốn cỗ quan tài đang rung lên bần bật và bước ra ngoài cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bên ngoài căn biệt thự nhỏ của họ có một khu vườn rất lớn. Lúc sinh thời, Lưu Mỹ Linh đã trồng rất nhiều hoa cỏ trong vườn, nhưng giờ đây tất cả đã hoang tàn.
“Đoàn Đoàn, trải giấy tiền vàng mã thành một con đường đi con.”
Đoàn Đoàn lập tức giơ tay: “Vâng ạ! Đoàn Đoàn trải đường cho ông ngoại về!”
Đoàn Đoàn hí hửng lôi từ trong túi ni lông ra mấy sấp tiền vàng mã kiểu cũ. Cậu bé cẩn thận xếp từng chồng giấy vàng từ cửa, kéo dài ra tận ngoài cổng, tựa như một tấm thảm vàng rực rỡ chào đón người về.
Phó Vãn đặt chân lên một tờ giấy vàng, lẩm nhẩm pháp quyết. Con đường giấy tức khắc bùng lên thành một dải lửa.
Ngọn lửa bốc lên mang theo hơi nóng cuồn cuộn, tro tàn bay lả tả trong màn đêm, tựa như một nghi thức chào đón long trọng.
Ở cuối con đường lửa, một bóng người không quá cao lớn màu xám dần hiện ra. Dưới ánh trăng, người đó không có bóng.
Đôi mắt Phó Vãn đỏ hoe. Cô chắp tay sau lưng, hệt như cô bé mười tám tuổi năm nào, cười rạng rỡ nhìn người đàn ông ấy: “Ba, mừng ba đã về nhà.”
Phó Đại Thành ngơ ngác nhìn cả ba người, rồi ánh mắt ông dừng lại, dán chặt vào Phó Vãn.
“Vãn Vãn… Vãn Vãn, con về rồi sao?”
Bàn tay giấu sau lưng của Phó Vãn siết chặt lấy cánh tay kia, cô nở một nụ cười rực rỡ, ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, con về nhà rồi.”
Phó Đại Thành khuỵu xuống, hai tay ôm mặt bật khóc nức nở, như thể đã trút bỏ được tâm nguyện canh cánh suốt bao năm qua.
“Vãn Vãn về nhà rồi…”
Ông nhìn sang cậu bé vẫn đang cầm xấp giấy tiền bên cạnh, lẩm bẩm: “Đoàn Đoàn cũng ở đây. Tốt quá rồi, tốt quá rồi.”
Lưu Mỹ Linh đỡ Phó Đại Thành đứng dậy. Dù không thể khóc thành tiếng, giọng người đàn ông vẫn nghẹn ngào: “Gia đình chúng ta… cuối cùng cũng được đoàn tụ rồi.”
Đoàn Đoàn là cái tên ở nhà do hai vợ chồng cùng nhau đặt, với hy vọng một ngày nào đó, cả gia đình họ có thể đoàn viên trọn vẹn.”
“Dù vật đổi sao dời, cảnh còn người mất, nhưng cuối cùng cả nhà cũng đã được đoàn viên.
Phó Vãn một tay kéo tay Lưu Mỹ Linh, tay kia níu lấy cánh tay Phó Đại Thành, nghẹn ngào nói: “Ba, mẹ, chúng ta về nhà thôi.”
Đoàn Đoàn nhìn bàn tay nhỏ của mình, rồi cũng lon ton chạy tới, mừng rỡ níu lấy vạt áo mẹ.
Cả nhà vừa vào phòng khách, bà Lưu Mỹ Linh đã nhíu mày nhìn phòng ốc bừa bộn, bàn trà thì bám một lớp bụi mỏng. Bà cằn nhằn: “Hai cha con các người đúng là chỉ được cái nước về nhà là nằm ườn ra đấy, nhà cửa bề bộn thế này cũng không biết dọn dẹp đỡ đần một tay.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.