Phó Vãn ngẩn ra: “?”
Miền Bắc Myanmar? Miền Bắc Myanmar nào?""
""Vợ chồng nhà họ Triệu đứng bên cạnh, nhìn Đoàn Đoàn với ánh mắt khó nén vẻ thất vọng. Thấy viện trưởng đi tới, người phụ nữ vẫn không kìm được mà hỏi cậu bé một câu: “Đoàn Đoàn, con thật sự không muốn để dì nhận nuôi sao?”
Phó Vãn bỗng cảm nhận được bàn tay nhỏ đang siết chặt lấy tay mình. Cô cúi mắt nhìn xuống, thấy Đoàn Đoàn đang rúc vào chân cô, lí nhí nói với vẻ áy náy: “Cháu xin lỗi dì Lý, chú Triệu ạ. Đoàn Đoàn muốn ở cùng với mẹ cơ.”
Dù đã lường trước được câu trả lời này, nhưng vợ chồng họ vẫn không khỏi cảm thấy hụt hẫng.
Phó Vãn thản nhiên lên tiếng: “Kể cả tôi không đến đón Đoàn Đoàn, e là hai vị cũng chẳng có cách nào nhận nuôi thằng bé từ viện phúc lợi Thiên Thần đâu nhỉ.”
Nhà họ Triệu sững người, trong lòng không khỏi kinh ngạc.
Hầu hết những đứa trẻ trong viện phúc lợi đều mang trong mình bệnh tật hoặc khiếm khuyết. Một đứa trẻ khỏe mạnh, lại có gương mặt sáng sủa, đáng yêu như Đoàn Đoàn cực kỳ được săn đón, gần như chỉ vừa vào viện là đã có người nhận nuôi ngay. Thế nhưng, Đoàn Đoàn lại cứ thế ở đây suốt nửa năm trời.
Lúc đầu, nhà họ Triệu còn tưởng rằng do họ may mắn, lại có duyên với cậu bé.
Sắc mặt viện trưởng khẽ thay đổi, ông bước lên vỗ đầu Đoàn Đoàn, xen vào: “Đoàn Đoàn, con vào chào tạm biệt các bạn đi rồi hãy cùng cô Phó rời đi nhé.”
Đoàn Đoàn ngoan ngoãn vâng lời, tung tăng chạy về phía ký túc xá. Chạy được vài bước, cậu bé lại vội vàng quay đầu nhìn về phía Phó Vãn, lo lắng dặn dò bằng giọng non nớt: “Mẹ ơi đợi con nhé, con ra ngay thôi ạ.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phó Vãn “Ừ” một tiếng.
Mọi người đều thấy rõ thái độ của Đoàn Đoàn. Giám đốc Triệu dìu người vợ đang buồn bã của mình về phía chiếc siêu xe, an ủi: “Có lẽ duyên phận giữa chúng ta và Đoàn Đoàn vẫn chưa tới. Mình vào xe nghỉ một lát đi em.”
Người đàn ông ngồi vào xe dỗ dành vợ, nhưng người phụ nữ vẫn không nỡ, ghé đầu qua cửa sổ nói với Phó Vãn: “Tuy chúng tôi không có cơ hội nhận nuôi Đoàn Đoàn, nhưng chúng ta vẫn có thể qua lại với nhau. Nếu Đoàn Đoàn thiếu thứ gì, cô Phó cứ nói với tôi một tiếng.” Website TruyenLau.com
Triệu Dương nhận được ánh mắt ra hiệu của anh trai, cũng định lên xe rời đi thì bất ngờ bị Phó Vãn gọi giật lại.
Triệu Dương ngơ ngác hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Người phụ nữ trẻ tuổi đứng thẳng tắp, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong nhàn nhạt, bình tĩnh mỉm cười: “Nghe nói phân bón nhà anh không tồi, nho trồng ra rất tốt. Lần sau có ươm cây mới thì chừa cho tôi một cây dây nho được không?”
Triệu Dương ngắm nhìn gương mặt của Phó Vãn, nụ cười điềm tĩnh ấy có vẻ thanh tao xa cách, nhưng lại phảng phất chút gì đó tà khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Website TruyenLau.com
Anh ta cứ có cảm giác đã gặp Phó Vãn ở đâu đó rồi mà nhất thời không tài nào nhớ ra. Anh ta ngây người gật đầu lia lịa, thậm chí còn quên cả xin phương thức liên lạc đã vội vã leo tót lên xe.
Cùng lúc đó, hệ thống ẩm thực trong đầu Phó Vãn đang gào khóc thảm thiết.
“Hu hu hu, nho ư? Nếu là ký chủ ẩm thực khác thì giờ này đã nghĩ xem dùng nho để chế biến món mới nào rồi!”
Phó Vãn cụp mắt xuống, cảm thấy cái hệ thống này ồn ào quá mức.
Đoàn Đoàn có rất nhiều bạn ở viện phúc lợi Thiên Thần, cậu bé ôm và chào tạm biệt từng người một.
Nhiều đứa trẻ trong viện nhìn Đoàn Đoàn với ánh mắt ngưỡng mộ. Một vài đứa trẻ mồ côi bị khuyết tật biết rằng cả đời này mình sẽ chẳng có cơ hội được nhận nuôi, càng không thể may mắn như Đoàn Đoàn, được chính mẹ ruột đến đón về.
Sau khi chào tạm biệt tất cả các bạn, ánh mắt Đoàn Đoàn dừng lại ở góc tối tăm nhất trong ký túc xá, nơi mạng nhện giăng kín, lờ mờ hiện ra một bóng đen nhỏ.
Đoàn Đoàn khẽ mấp máy môi với bóng đen ấy. Cái bóng màu đen từ từ di chuyển, lẳng lặng đi theo sau Đoàn Đoàn, để lại trên mặt đất những dấu chân nhỏ mờ mờ màu tro bụi.
Đoàn Đoàn nhanh chóng chạy về. Phó Vãn liếc qua bên cạnh cậu bé, đoạn vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ không còn ấm nóng như lúc nãy của Đoàn Đoàn: “Đi thôi.”
Hôm nay là ngày vui nhất của Đoàn Đoàn. Cậu bé quay đầu lại nhìn viện trưởng với vẻ mặt u ám, hồn nhiên nói: “Ông viện trưởng ơi, cháu xin lỗi ạ, cháu không thể tham gia ‘Kế hoạch thực hiện ước mơ’ được nữa rồi. Sau này Đoàn Đoàn sẽ cùng mẹ về thăm ông ạ!”
Nói rồi, Đoàn Đoàn lại ngẩng đầu nhìn Phó Vãn với ánh mắt mong chờ. Phó Vãn cũng quay đầu nhìn lại.
Viện trưởng đứng trước cánh cổng sắt hoen gỉ lốm đốm của viện phúc lợi Thiên Thần. Phía sau ông, những dãy ký túc xá phủ đầy dây thường xuân trông chẳng khác nào những nhà tù lộ thiên. Vài đứa trẻ chen chúc nhau bên cửa sổ, mắt không chớp nhìn thẳng về phía họ.
Cơn gió lạnh mang theo giọng nói nhẹ như gió của người phụ nữ: “Ừ, lần sau chúng ta lại đến.”
Trở về thế giới này được ba ngày, Phó Vãn đã đặt thuê xong một căn hộ. Đó là một căn hai phòng ngủ rộng khoảng bảy mươi mét vuông, giá thuê chưa đến hai ngàn tệ.
Tuy là khu chung cư cũ nhưng vị trí lại rất tốt, chỉ cách con phố ẩm thực sắp khai trương hơn tám trăm mét, xung quanh cũng có đủ các phương tiện giao thông công cộng, chợ búa…
Kể từ khi bái nhập vào Thiên Cực Huyền Môn, dù cho Phó Vãn có dựa vào thủ đoạn quỷ thần khó lường để vang danh khắp giới tu chân thì túi tiền của cô cũng chưa bao giờ rủng rỉnh.
Đã quen với những ngày tháng khổ cực, nên với điều kiện của khu chung cư này, cô hoàn toàn có thể chấp nhận được.
Hai mẹ con vừa bước vào khu chung cư thì thấy một chiếc xe tang đang đỗ dưới tòa nhà đối diện, bên cạnh có vài người hàng xóm đang túm tụm xì xào hóng chuyện.
Chung cư cũ không có thang máy, Phó Vãn đành dắt Đoàn Đoàn đi thang bộ lên lầu.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.