Cách sử dụng này… có thể nói là siêu đơn giản, dành cho cả người không biết gì cũng làm được, tiện lợi hơn gấp vạn lần cách của Tạ Khiêm lúc nãy: phải lấy bùa ra đốt, đặt lên la bàn rồi lại đuổi theo hướng tro giấy bay đi.
Công cụ không cần phức tạp để khoe mẽ, càng đơn giản càng hiệu quả!
Hơn nữa, Tạ Khiêm còn bảo phải đợi đến tối, trong khi lá bùa này thì chẳng cần!
Phùng Kiện lại đưa lá bùa cho mấy cảnh sát trẻ. Đêm qua họ không đến khu vui chơi bỏ hoang nên khi thấy cảnh tượng này, họ còn kinh ngạc hơn cả Phùng Kiện.
Bắt gặp ánh mắt của Phùng Kiện và mấy người kia, tim Tạ Khiêm bỗng hẫng một nhịp. Thôi xong rồi.
Anh ta có dự cảm, bùa của sư phụ sắp ế rồi.
Website TruyenLau.com
Sư phụ thương anh ta đến tận xương tủy, năm đó nếu không phải vì cứu anh ta thì cũng đã không bị con ác quỷ kia bám lấy. Bất kể anh ta làm gì, sư phụ đều ủng hộ, còn thân hơn cả cha ruột.
Sư phụ cũng rất dễ tính, nhưng cứ hễ đụng đến tiền là lại thành một người khác. Bùa mà không bán được, chắc anh ta sẽ bị sư phụ mắng cho c.h.ế.t mất!
“Đi xin giấy phép, cho người đập bức tường này ra xem.” Phùng Kiện nén cảm xúc, giọng nói trầm xuống.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sau chuyện tối qua, Phùng Kiện đã hoàn toàn tin tưởng Phó Vãn, bức tường này chắc chắn có vấn đề.
Cũng không biết có phải Tạ Khiêm muốn giữ thể diện hay không, anh ta bỗng rút một lá bùa khác từ trong túi ra, lẩm nhẩm pháp quyết rồi đột nhiên tung một cước đá thẳng vào bức tường. Bức tường lập tức bị đá thủng một lỗ lớn, bụi mù bay tứ tung.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Trời đất ơi! Mẹ ơi!”
Triệu Dương đứng hóng chuyện gần đó liếc vào, sợ đến nỗi hét lên một tiếng thất thanh rồi ngã phịch xuống đất.
Anh ta đương nhiên không phải bị dọa bởi cú đá khoe mẽ của Tạ Khiêm, mà là bởi thứ ở bên trong bức tường.
Một bộ hài cốt trẻ em còn nguyên vẹn bị chôn cứng trong đó!
Triệu Dương thầm thấy mình đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, cứ nhất quyết phải đi theo xem náo nhiệt, có cái gì hay ho đâu cơ chứ?
Sắc mặt Phùng Kiện tái mét, anh ra lệnh ngay lập tức: “Thông báo cho cục, đồng thời khống chế viện trưởng và toàn bộ nhân viên của viện phúc lợi.”
Anh nhìn chằm chằm vào bức tường vỡ, một linh cảm mãnh liệt mách bảo rằng, mọi chuyện chắc chắn không chỉ đơn giản là một bộ hài cốt trẻ em!
Phải điều tra!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Dương sợ hãi vội vàng leo lên xe. Anh ta ngồi trong xe mà không dám bật điều hòa, chỉ vội lôi lá bùa bình an mà Phó Vãn đưa cho ra nắm chặt trong tay, hồi lâu sau mới hoàn hồn.
Anh ta nhìn lên tấm biển “Viện phúc lợi Thiên Thần Tình Yêu” treo cao trên cổng, rồi dần dần nhớ ra nơi này là tài sản của ai.
Triệu Dương lập tức rút điện thoại ra, vào nhóm chat “Hóng drama số 1 Ninh Thành”.
“Triệu Dương: @Chu Kiều Kiều, Viện phúc lợi Thiên Thần Tình Yêu có phải của nhà cậu không?”
“Chu Kiều Kiều: ?”
“Chu Thiên Lỗi: @Triệu Dương, Viện phúc lợi Thiên Thần Tình Yêu đúng là của nhà Chu Kiều Kiều đấy, sao thế? Chết tiệt, lại có drama mà Chu Thiên Lỗi này không phải là người hóng được đầu tiên à?!”
“Chu Kiều Kiều: @Chu Thiên Lỗi, mày nói linh tinh cái gì đấy? Viện phúc lợi nhà tao thì có drama gì? Tao thấy cái đầu mày có vấn đề thì có!”
“Tề Nhược Nhược: Kiều Kiều, Thiên Lỗi không có ý gì khác đâu, sao cậu hung dữ thế?”
“Chu Kiều Kiều: @Triệu Dương @Chu Thiên Lỗi, đồ điên.”
Trong lòng Chu Kiều Kiều dấy lên một cơn hoảng loạn tột độ. Cô chỉ cần nhắm mắt là lại nhớ đến ánh mắt của Phó Vãn đêm đó.
Không phải sợ sệt, cũng không phải kinh hãi, mà là…
Ánh mắt của kẻ đi săn đang đùa giỡn với con mồi.
Chỉ một ánh nhìn, cô đột nhiên cảm thấy Phó Vãn dường như không còn là Phó Vãn răm rắp nghe lời ngày xưa nữa.
Chu Kiều Kiều không biết rõ ngọn ngành, chỉ lờ mờ biết rằng cái viện phúc lợi Thiên Thần Tình Yêu của ba mẹ cô không được trong sạch cho lắm.
Triệu Dương ngồi trong xe day day thái dương. Có lẽ người khác không biết, nhưng anh từng nghe chị dâu buôn chuyện rằng, năm đó Phó Vãn bị lừa đến từ đường nhà họ Thẩm có liên quan đến Chu Kiều Kiều.
Viện phúc lợi nhà họ Chu xảy ra chuyện, xem ra Phó Vãn bắt đầu báo thù rồi.
Triệu Dương lại nhớ đến Phúc Mãn Lâu. Ông chủ hiện tại của Phúc Mãn Lâu không phải là Phó Đại Trung, mà là người học trò cũ của ba Phó Vãn.
Nghe nói người học trò đó đã dùng thủ đoạn không mấy quang minh để chiếm lấy Phúc Mãn Lâu, Phó Đại Trung và người nhà còn từng bất mãn vì tài sản của em trai bị người ngoài cướp mất, thậm chí còn định kiện tụng.
Triệu Dương rùng mình một cái. Phen này hay rồi, không một ai thoát được!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.