Cây hòe tinh này dù sao cũng vì sắc đẹp mà câu hồn Tiết Định Khôn suốt hai tháng trời, suýt chút nữa là hại c.h.ế.t anh ta. Bắt bà ta làm công miễn phí ở đây rửa bát đã là cho cơ hội chuộc lỗi rồi.
Bà lão bĩu môi, có vẻ không cam lòng, giận dỗi ném mạnh miếng rửa bát vào chậu nước. Nhưng thấy chẳng có ai thèm để ý, bà ta lại hậm hực nhặt lên tiếp tục cọ rửa.
Ba người phụ nữ có mặt tại hiện trường đều lặng thinh.
Cả ba người cộng lại còn không õng ẹo bằng bà già này.
Vương Phong đúng là được mở mang tầm mắt. Đêm nay thật sự đã cho anh ta quá nhiều kiến thức mới.
Thời buổi này, cây hòe cũng thành tinh được rồi! Lại còn tự mình đi tìm một “phi công” trẻ nữa chứ.
Vương Phong sực nhớ ra, khoảng hai tháng trước ở đây hình như đã xảy ra một vụ tai nạn xe hơi nghiêm trọng. Nạn nhân nghe đâu là một phú nhị đại hàng đầu, sau đó đã trở thành người thực vật.
Chẳng lẽ đó chính là con trai của họ?
Thấy Phó Vãn đã bắt bà lão đi rửa bát, ra chiều sắp dọn hàng, lòng Vương Phong lại rối như tơ vò.
88.888 tệ một bát mì gói, anh thật sự ăn không nổi, cũng chẳng có tiền mà ăn.
Cái mạng quèn này của anh liệu có đáng giá tám vạn tám không?
Vương Phong nghĩ đi nghĩ lại, chắc là không đáng giá đến thế.
“Anh bạn, quán sắp đóng cửa rồi, bát mì gói cuối cùng giảm giá đặc biệt còn 518 tệ,” Phó Vãn khẽ mỉm cười. “Anh có ăn không?” TruyenLau
Giọng nói của cô gái tựa như làn gió nhẹ trong đêm đông, khiến Vương Phong đứng hình tại chỗ.
518 tệ một bát.
Vậy mà, vẫn là giá gốc của tối hôm trước.
Rõ ràng vừa rồi Phó Vãn đều thu mỗi người 88.888 tệ, nhưng đến lượt anh thì vẫn chỉ là 518.
Phó Vãn nói thêm: “Nhưng không tặng kèm bùa hộ mệnh đâu nhé.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sợi dây thần kinh căng như chão suốt cả ngày của Vương Phong đứt phựt ngay khoảnh khắc này. Sống mũi anh cay xè, nước mắt chực trào ra, điên cuồng đảo quanh trong hốc mắt.
Anh ôm mặt, nức nở nói: “Tôi ăn, tôi ăn!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phó Vãn nhìn sang Đoàn Đoàn, mỉm cười dịu dàng: “Lấy bát ra đây, nấu một bát mì nước lọc đãi khách quen nào.”
Hệ thống mỹ thực: “? Khách quen? “
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phó Vãn thản nhiên: “Ngươi nói xem anh ta có phải là khách quay lại không? “
Người ta đã ghé lại lần nữa, tuy lần trước chưa ăn được, nhưng đây chẳng phải là quay đầu lại thì là gì?
Hệ thống mỹ thực: “…”
Đoàn Đoàn ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ, con đi lấy bát đũa cho chú ạ.”
“Bà cụ Hòe tinh đang rửa bát, còn tiện tay chỉ chỗ cho Đoàn Đoàn lấy bát đũa sạch từ dưới tủ lên.
Chuyện này thật ra chẳng liên quan gì đến bọn Triệu Dương, nhưng anh chàng vốn tính hóng hớt, bèn dứt khoát ngồi xuống hóng chuyện cho vui.
Vương Phong đã ăn mì ăn liền không biết bao nhiêu lần, đủ mọi hương vị đều nếm qua cả rồi, nhưng bát mì bò kho trong đêm hè này lại khiến anh ấn tượng sâu sắc đến lạ.
Anh vừa ăn vừa nức nở kể lại chuyện tối qua. Kể đến đoạn cuối, gã đàn ông to con bật khóc nức nở: “Tôi có làm gì thất đức đâu, tại sao nó lại bám theo tôi chứ?”
“Bọn họ boa cho tôi tận 74 tệ mỗi ngày, đâu phải tôi yêu cầu.”
Nền tảng giao đồ ăn vốn có chức năng này, rất nhiều khách hàng sẽ boa thêm cho shipper.
Phía xa xa, dưới nắp cống thoát nước, một đôi mắt đang nhìn Vương Phong chằm chằm.
“Bảy tư. Anh Vương, con số này mà anh cũng không kiêng hả?” Triệu Dương vừa hóng chuyện vừa tặc lưỡi.
Có biết biển số xe của mấy chiếc xe tang trông thế nào không?
Toàn là biển số bắt đầu bằng 7 và kết thúc bằng 4!
Kể từ hôm qua, Triệu Dương đã liệt con số 74 vào danh sách đen của mình.
Phó Vãn đáp gọn lỏn: “Bảy là chúng nó, tư là anh.”
Trong tiếng Hán, số bốn đồng âm với chữ “tử”, nghĩ đến đây, sắc mặt Vương Phong càng thêm khó coi.
“Tôi cứ bị 'quỷ đả tường' trong cầu thang, đi thế nào cũng không ra được! Nếu không nhờ chai nước khoáng bà chủ đưa, chắc chắn tôi kẹt c.h.ế.t trong đó rồi,” Vương Phong nghĩ lại cảnh tượng kinh hồn đêm qua mà mồ hôi lạnh túa ra ròng ròng. Anh kể tiếp: “Con bé quỷ đó còn liên tục gọi tôi quay lại.”
“Nó muốn bảy con quỷ cùng nhau xử lý tôi à?”
Phó Vãn chưa kịp trả lời thì chiếc điện thoại trong túi quần Vương Phong bỗng rung lên.
Nghe thấy âm báo quen thuộc, anh buông đũa, lấy điện thoại ra xem.
Sắc mặt Vương Phong lập tức tái nhợt, chiếc điện thoại “cạch” một tiếng, tuột khỏi lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh của anh rơi xuống đất.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.