Phó Vãn sở hữu một vẻ đẹp hiếm có, Dương Chấn Vinh cảm thấy đến cả ngôi sao trong giới giải trí cũng không thể sánh bằng. Nghe cô cảm ơn, khuôn mặt màu đồng cổ của anh tức thì đỏ bừng lên.
Dương Chấn Vinh gãi gãi sau gáy, ngượng ngùng nói: “Chúng ta đều là hàng xóm, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm. Hai mẹ con mới dọn đến, chắc là bận rộn lắm.”
Dương Chấn Vinh cứ có cảm giác thức ăn vào căn phòng này sẽ nguội rất nhanh, anh bèn cầm thìa múc ra hai bát, nói: “Hai mẹ con mau ăn đi, kẻo nguội.”
Đoàn Đoàn đói lả cả người, cậu bé đặt ly nước lọc trước mặt Dương Chấn Vinh, nuốt nước bọt rồi đẩy một bát đến trước mặt Phó Vãn, mắt long lanh nhìn cô: “Mẹ vất vả rồi, mẹ ăn trước đi ạ.”
Phó Vãn cười lắc đầu, ra hiệu cho Đoàn Đoàn ăn trước, cô không đói.
Cậu nhóc quả thực đói lắm rồi, ngoan ngoãn ngồi vào ghế, từng thìa từng thìa đưa vào miệng. Hạt cơm vàng óng rơi từ khóe miệng xuống bàn, Đoàn Đoàn lại nhặt lên bỏ vào miệng.""
“Thơm quá! Chú giỏi làm cơm rang thật đấy ạ.”
Dương Chấn Vinh nhìn Đoàn Đoàn đang cắm cúi ăn ngấu nghiến, hai má phồng cả lên, bất giác nghĩ đến cô con gái kén ăn nhà mình mà thấy đau hết cả đầu.
Con bé cứ nằng nặc đòi ăn cơm rang trứng giăm bông, thế mà đến lúc anh xào xong thì đã lăn ra ngủ mất rồi, đúng là chẳng lúc nào khiến người ta bớt lo.
Phó Vãn bất ngờ lên tiếng, giọng điệu như đang nói chuyện phiếm bâng quơ: “Anh chủ nhà, nghe nói anh làm nghề bán thịt lợn ạ?”
“Ôi, gọi gì mà anh chủ nhà, cứ gọi tôi là anh Dương được rồi,” Dương Chấn Vinh cười xòa hiền hậu. “Đúng vậy, tôi bán thịt lợn ở cái chợ thực phẩm ngay cạnh khu nhà mình thôi. Ha ha, cũng chẳng phải công việc gì vẻ vang cho lắm. Nhưng mà thịt buổi sáng là tươi ngon nhất, hai mẹ con có muốn ăn gì cứ bảo tôi, tôi để dành phần cho.”
Phó Vãn khẽ gật đầu cảm ơn.
Dương Chấn Vinh thấy ánh mắt vừa bình tĩnh vừa dịu dàng của Phó Vãn khi nhìn Đoàn Đoàn, nghĩ đến cảnh mẹ góa con côi của họ, anh bỗng dưng có chút mủi lòng, buột miệng nói: “Sau này có việc gì cần giúp đỡ, cứ nói với tôi, giúp được gì tôi nhất định sẽ giúp.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nói xong, người đàn ông thật thà này lại thấy hơi ngượng ngùng.
Phó Vãn liếc nhìn anh ta một cái rồi nói: “Vậy thì phiền anh Dương giúp tôi chuẩn bị một quầy hàng ăn nhé.”
“Hệ thống Mỹ thực: ???” TruyenLau
Khoan đã. Nó nhớ rõ ràng đây là nhiệm vụ sơ cấp nó giao cho ký chủ cơ mà? Sao cô ấy lại đi nhờ người khác làm hộ thế này?
Đoàn Đoàn miệng vẫn còn ngậm đầy cơm rang trứng, ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn Phó Vãn.
TruyenLau.com
Dương Chấn Vinh cũng sững người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Gì thế này? Sao lại tự nhiên thế nhỉ?
Dương Chấn Vinh vẫn luôn cho rằng Phó Vãn là một người phụ nữ kiêu ngạo, khó gần, không ngờ cô lại thuận nước đẩy thuyền, thẳng thừng nhờ vả anh như vậy. Nhìn vẻ mặt của cô, có vẻ không phải đang nói đùa.
Chuẩn bị một quầy hàng ăn, đây đâu phải chuyện nhỏ.
Dương Chấn Vinh bỗng hỏi: “Cô định bán đồ ăn vặt ban đêm à?”
Anh vốn tưởng Phó Vãn là nhân viên văn phòng, không ngờ cũng là người lao động chân tay giống mình.
Thấy Phó Vãn gật đầu, Dương Chấn Vinh lại nhìn quanh căn nhà, ngoài mấy món đồ nội thất anh sắm sẵn cho khách thuê thì chẳng có thêm thứ gì, xem ra hai mẹ con họ thật sự đang gặp khó khăn lắm mới phải mở miệng nhờ vả.
Dương Chấn Vinh liền mềm lòng, đồng ý ngay: “Được, lát nữa tôi sẽ hỏi mấy người bạn ở chợ, chắc họ sẽ biết mối để tìm quầy hàng.”
Phó Vãn nở một nụ cười xã giao: “Anh Dương yên tâm, tôi sẽ không nhận không của anh đâu.”
Người trong Huyền môn coi trọng nhất là nhân quả. Hôm nay cô đã nợ anh một ân tình thì nhất định phải trả lại.
Phó Vãn khẽ liếc mắt, thấy người chủ nhà này quanh thân toát ra một luồng sát khí, e là sắp tới ắt sẽ gặp một kiếp nạn.
Giúp anh ta qua kiếp nạn này, coi như trả lại ân tình hôm nay. Nhân quả sẽ được hóa giải, đôi bên không ai nợ ai.
Hai má Dương Chấn Vinh nóng bừng, anh đang định lôi lại bài ca “hàng xóm láng giềng giúp đỡ nhau là chuyện thường tình” thì điện thoại trong túi bỗng rung lên.
Anh thấy là con gái gọi nên vội bấm nghe.
Bên kia đầu dây, giọng nói mềm mại ngái ngủ của một bé gái vang lên: “Ba ơi, ba đi đâu đấy? Đóa Đóa đói bụng rồi.”
Nghe vậy, Dương Chấn Vinh vội vàng đứng dậy: “Ba đang ở nhà dì hàng xóm, ba về ngay đây.”
Dương Chấn Vinh vội vã chào tạm biệt mẹ con Phó Vãn rồi đi ra ngoài.
Phó Vãn nhìn theo bóng lưng anh ta khuất dần, mới buông bàn tay đang bấm đốt xuống.
Là Thủ tọa Thiên sư đương nhiệm của Thiên Cực Huyền Môn, cô có thể nhìn thấu quá khứ, đoán trước tương lai.
Dương Chấn Vinh, 28 tuổi, đã ly hôn, có một cô con gái năm tuổi, làm nghề bán thịt lợn. Nhà anh được đền bù giải tỏa ba căn hộ, trong đó hai căn đang cho thuê.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.