Mẹ của Trương Ngạn Khánh giành lấy điện thoại, giọng bà khô khốc và khản đặc: “Là Ngạn Khánh nói đấy, nó hy vọng ba Vương của nó sau này có thể lái xe hơi bốn bánh. Chúng tôi nhất định phải cảm ơn cậu, cậu tuyệt đối đừng từ chối. Nếu cậu sợ đây là lừa đảo, chúng ta có thể gặp nhau ở đồn cảnh sát.”
Đây là di nguyện cuối cùng của con trai, phận làm cha mẹ, họ nhất định phải hoàn thành.
Hơn nữa, thông báo treo thưởng vốn có hiệu lực pháp lý. Nếu ai cũng không thực hiện nghĩa vụ của mình, sau này sẽ chẳng còn ai tin vào những thông báo như vậy, và cũng sẽ không còn ai để tâm đến một đứa trẻ lạc giữa đường nữa.
Điện thoại ngắt kết nối, Vương Phong vẫn còn ngẩn người.
Hả? Đây là món quà mà tiểu quỷ Trương Ngạn Khánh đã nói sao?
Vương Phong hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn thì một cuộc gọi khác lại đến, vẫn là một số máy lạ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Chào anh Vương Phong, chúng tôi là bố mẹ của cháu Lưu Viện.”
Chỉ trong một buổi sáng, Vương Phong đã nhận được sáu cuộc điện thoại!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Năm trong số đó là từ phụ huynh của những đứa trẻ đã “báo mộng tìm thi thể”, họ đều gọi đến để thực hiện lời hứa treo thưởng, số tiền lên đến hàng trăm nghìn tệ.
Cuộc gọi còn lại là của bố mẹ Đậu Đậu. Họ ngập ngừng kể rằng tối qua cả hai vợ chồng đã cùng mơ thấy đứa con xấu số qua đời vì bệnh tật của mình. Con bé báo mộng, nói rằng muốn cảm ơn một người chú tên Vương Phong, vì nhờ có chú mà nó mới có thể đến cõi âm để đầu thai. Ban đầu, họ chỉ nghĩ là do “ngày nghĩ gì, đêm mơ nấy”, nhưng khi kể cho nhau nghe, họ mới kinh ngạc nhận ra cả hai có cùng một giấc mơ. Vì muốn trong lòng được thanh thản, hai vợ chồng muốn mang một ít tiền mặt và hoa quả đến để trực tiếp cảm ơn anh.
TruyenLau.com
Vương Phong run run lấy điện thoại, mở thư viện ảnh ra và nhìn vào bức hình gần đây nhất.
Trong ảnh, anh đứng giữa bảy đứa quỷ nhỏ. Gương mặt chúng trắng bệch, nhưng nụ cười lại vô cùng rạng rỡ. Vương Phong ôm chặt chiếc điện thoại, bỗng bật khóc nức nở.
Thì ra, đây là món quà cuối cùng mà chúng để lại cho anh. Chúng biết anh thiếu tiền, nên đã dùng cách này để cho anh tiền.
Trưa hôm đó, sau khi nghỉ ngơi cả buổi sáng, Tạ Khiêm tắm rửa sạch sẽ rồi gọi video cho sư phụ.
Chẳng mấy chốc, đầu dây bên kia hiện lên hình ảnh một lão giả có dáng vẻ tiên phong đạo cốt, mái tóc và chòm râu đều đã bạc trắng.
Tạ Khiêm vội vàng đứng dậy, cúi người hành lễ: “Con chào sư phụ.”
Lão giả gật đầu: “Hai ngày nay ở Ninh Thành thế nào rồi?”
Sau khi ngồi xuống, Tạ Khiêm nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Sư phụ, con đã gặp một nữ Huyền Tu tên là Phó Vãn ở Ninh Thành.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tạ Khiêm thuật lại ngắn gọn những chuyện đã xảy ra trong hai ngày qua, từ việc Phó Vãn cứu cô bé hàng xóm tên Đa Đa, cho đến việc siêu độ cho hàng trăm quỷ nhi có oán kết với Quỷ Mẫu tại công viên giải trí bỏ hoang.
Vẻ mặt anh càng thêm nghiêm nghị: “Sư phụ, con muốn ở lại Ninh Thành thêm vài ngày. Con có cảm giác Ninh Thành này không hề yên ổn. Đầu tiên là vụ kẻ bắt âm hồn trẻ con để luyện thành Hồng Y Quỷ Đồng, e rằng sắp tới sẽ còn có tai ương khác.”
Lão giả gật đầu đồng tình, rồi hỏi: “Mối quan hệ giữa con và vị nữ Huyền Tu tên Phó Vãn kia thế nào rồi?”
Tạ Khiêm không hiểu rõ ý của sư phụ, suy nghĩ một lát rồi đáp: “Cũng ổn ạ. Con đã hiểu lầm cô ấy nuôi Hồng Y Lệ Quỷ, nhưng cô ấy không hề tức giận, còn chỉ cho con đến công viên giải trí phía nam thành phố. Chuyện đêm qua thật sự đã giúp con mở mang tầm mắt rất nhiều.”
Lão giả thản nhiên nói: “Vậy tức là quan hệ rất tốt rồi.”
Tim Tạ Khiêm đập thịch một cái. Anh là đệ tử chân truyền duy nhất của sư phụ, vậy mà lại đi khen một Huyền Tu khác trước mặt ngài, lời này quả thật có chút bất kính.
Lão giả vẫn giữ vẻ mặt bình thản, Người vuốt chòm râu dài của mình rồi hỏi: “Tạ Khiêm, câu đầu tiên vi sư nói với con khi nhận con nhập môn là gì?”
Nghe vậy, Tạ Khiêm càng thêm hoảng hốt, chắc chắn là sư phụ giận thật rồi. Phải biết rằng, đệ tử chân truyền khác với mối quan hệ thầy trò thông thường, họ phải phụng dưỡng sư phụ lúc về già, lo liệu hậu sự, thậm chí còn thân thiết hơn cả con cái ruột thịt.
Tạ Khiêm lập tức quỳ xuống, trên gương mặt tuấn tú rịn ra một lớp mồ hôi lạnh: “Thưa sư phụ, ngài đã dạy con phải: Tu thân, khắc kỷ, thận độc, khoan nhân.”
Ánh mắt lão giả lạnh đi: “Sai!”
Tạ Khiêm vắt óc suy nghĩ, rồi vội nói: “Vậy… vậy là, ‘Hư nhi bất khuất, động nhi dũ xuất. Đa ngôn số cùng, bất như thủ trung ạ.”
Dịch nghĩa : Cái Đạo trống rỗng mà không cạn, càng động lại càng sinh ra nhiều. Con người nói lắm thì mau đến chỗ khốn cùng, chẳng bằng giữ lấy sự tĩnh lặng bên trong.
Trích từ Đạo Đức Kinh chương 5, ý nói: (Đạo) trống rỗng mà không cạn, càng hoạt động lại càng nảy sinh. Nói nhiều ắt sẽ cùng đường, chẳng bằng giữ lấy sự trung dung.”
*Ciao tra điển tích thì ra nghĩa như vầy:
“Hư nhi bất khuất, động nhi dũ xuất”:
Nghĩa là: (Cái Đạo) trống rỗng mà không bao giờ cạn kiệt, càng hoạt động thì lại càng sinh ra nhiều.
Giải thích: Lão Tử ví von quy luật của trời đất (Đạo) giống như cái ống bễ của thợ rèn. Bên trong nó trống không (Hư) nhưng lại không bao giờ hết (bất khuất). Khi ta kéo nó (động), gió từ đó lại càng tuôn ra nhiều hơn (dũ xuất).
“Đa ngôn số cùng, bất như thủ trung”:
Nghĩa là: Nói nhiều lời thì sẽ mau chóng cùng kiệt, thất bại, không bằng giữ lấy cái cốt lõi tĩnh lặng bên trong.
Giải thích: Câu này áp dụng nguyên lý trên vào đời sống con người. “Đa ngôn” (nói nhiều) sẽ nhanh chóng dẫn đến chỗ sai lầm, cạn kiệt lý lẽ (số cùng). Vì vậy, tốt hơn hết là không nói nhiều, mà nên giữ cho tâm được tĩnh lặng, lắng đọng (thủ trung).*
Lão giả: “Vẫn sai!”
Tạ Khiêm hoàn toàn ngây người. Cảnh tượng bái sư ngày đó anh vẫn nhớ như in, sao có thể sai được chứ?
Tạ Khiêm vẫn quỳ trên đất, hai tay chống xuống sàn, giọng thành khẩn nhận lỗi: “Sư phụ thứ tội, đồ nhi không nhớ rõ.”
Ở đầu dây bên kia, lão giả thở dài một hơi, giọng điệu đầy thấm thía: “Đồ nhi à, câu đầu tiên vi sư nói với con ngày đó rõ ràng là ‘Giàu sang đừng quên nhau’ mà.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.