Toàn bộ phần thân dưới cổ của con thủy quỷ bị lún sâu trong lớp bùn dưới đáy sông, không thể cử động. Phùng Kiện chợt nhớ tới Phó Vãn. Trưa hôm qua, cô ấy đã đột ngột ấn tay xuống lòng sông… Chẳng lẽ…
Phùng Kiện hít một ngụm khí lạnh. Chẳng lẽ lúc đó người cô ấy ấn xuống chính là con thủy quỷ này?
Nơi này sâu khoảng tám mét. Phó Vãn đã dùng tay không ấn một con âm quỷ xuống đáy sông khiến nó không thể động đậy... Chuyện này...
“Ý của Phó Vãn là gì?” Tạ Khiêm bị Phùng Kiện ngăn lại nên không ra tay nữa, chỉ nắm chặt thanh kiếm gỗ đào, chau mày hỏi.
Anh cũng biết chuyện xảy ra trưa hôm qua, tình trạng thê thảm của con thủy quỷ này chắc chắn là do Phó Vãn làm.
Nhưng, tại sao cô ấy lại làm vậy? Với bản lĩnh đó, sao không trực tiếp tiêu diệt con ác quỷ này luôn?
Hay là… để chứng minh sự trong sạch cho tiểu lệ quỷ mà cô ấy đang nuôi?
Chắc là lý do này rồi. Là một thiên sư, ai cũng rất coi trọng danh dự. Nếu là quỷ mình nuôi, có lẽ cũng sẽ để tâm đến thanh danh của nó.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tạ Khiêm không nghĩ nhiều nữa, anh tháo một chiếc túi màu xám không mấy bắt mắt bên hông ra, mở miệng túi và lẩm nhẩm khẩu quyết.
“A a a a a!” TruyenLau.com
Con thủy quỷ gào lên những tiếng kháng cự chói tai, khiến Phùng Kiện ù đi, cảm thấy vô cùng khó chịu.
TruyenLau
Trong nháy mắt, con thủy quỷ đã hóa thành một làn khói đen bay vào chiếc túi màu xám của Tạ Khiêm. Anh lập tức thắt chặt miệng túi. Anh phải cẩn thận, vì trước đây đã từng xảy ra chuyện dây buộc túi câu hồn bị lỏng, khiến âm quỷ bên trong trốn thoát.
Buộc chặt miệng túi rồi treo lại bên hông, Tạ Khiêm mới quay sang nói với Phùng Kiện vẫn còn đang sững sờ: “Anh Phùng, chúng ta lên thôi.”
“... Được.”
Phùng Kiện cũng cảm thấy lồng n.g.ự.c mình hơi khó chịu. Anh gật đầu, cả hai cùng bơi về phía mặt sông.
Trên bờ sông Ninh Thành, nhóm cảnh sát trẻ đang sốt ruột chờ đợi, thấy hai người trồi lên, tảng đá trong lòng họ cuối cùng cũng được đặt xuống. Họ vội vàng chạy tới kéo cả hai lên bờ.
“Đội trưởng, hai người không sao chứ? Hơn mười phút rồi không có động tĩnh gì, chúng tôi còn đang định cho anh em xuống ứng cứu đây.”
Phùng Kiện nhận lấy chiếc khăn lông đã được chuẩn bị sẵn, ho vài tiếng rồi nói: “Tôi không sao.”
Chỉ là những chuyện xảy ra đêm nay đã khiến anh bị một cú sốc quá lớn.
Tạ Khiêm đứng bên lan can, nhìn xuống mặt sông, vẻ mặt ngưng trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phùng Kiện ngồi bên bờ nghỉ một lúc lâu mới dần ổn định lại. Anh vừa định mở lời thì Tạ Khiêm đã chỉ tay về phía xa xa: “Anh Phùng, sáng mai cho người tới đào ở khúc sông đó, hài cốt của con thủy quỷ ở ngay đấy.”
Một cảnh sát trẻ rùng mình, nhìn Phùng Kiện chằm chằm: “Đội trưởng, ở đây có thủy quỷ thật ạ?”
Phùng Kiện không trả lời, chỉ gật đầu với Tạ Khiêm.
Nếu là ngày thường, hỏi một câu như vậy thể nào cũng bị đội trưởng Phùng mắng cho xối xả. Hôm nay anh không mắng, trong lòng mọi người cũng đã hiểu ra phần nào.
Cả nhóm bắt đầu quay về. Dọc đường, Phùng Kiện cứ nhìn Tạ Khiêm, ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Tạ Khiêm mỉm cười: “Anh Phùng có chuyện gì cứ nói thẳng.”
Phùng Kiện ho nhẹ một tiếng, hơi ngượng ngùng nói: “Chuyên gia Tạ, mấy lá bùa đó của cậu… hiệu quả thật.”
Tạ Khiêm lập tức hiểu ý. Làm cảnh sát, nguy hiểm gặp phải luôn nhiều hơn người thường. Anh tỏ vẻ áy náy: “Xin lỗi anh Phùng, bùa bình an rất khó vẽ. Lá bùa trên tay tôi là do sư phụ cố ý vẽ cho tôi, trên đó còn có cả sinh thần bát tự của tôi nên người khác không dùng được.”
“Nếu các anh cần, lần sau khi tôi gọi video cho sư phụ, tôi sẽ xin phép người làm riêng cho các anh được không?”
Một người hỏi ngay: “Đắt không?”
Tạ Khiêm nhớ lại bảng giá bùa bình an của sư phụ, khóe miệng bất giác giật nhẹ một cái, nói rất hàm súc: “... Hơi đắt một chút.”
“Loại cấp thấp nhất cũng đã là một trăm tám mươi tám nghìn tệ.”
Đấy là Tạ Khiêm còn chưa dám nhắc đến giá của bùa bình an cao cấp, chắc cũng đủ để trả trước một căn hộ ở thành phố cấp một rồi.”
“Cái giá này khiến bọn Phùng Kiện không khỏi chùn bước. Đắt quá đáng!
Phùng Kiện không phải kiểu người tham sống sợ chết, anh chỉ nghĩ mấy lá bùa này có thể giúp tăng hiệu quả phá án mà thôi.
Một cậu cảnh sát trẻ tuổi ôm điện thoại, lẩm bẩm: “Nhưng mà bùa bình an của Phó Vãn chỉ là hàng tặng kèm khi mua cơm chiên thôi mà.”
Tạ Khiêm thoáng sững người, anh lập tức rút điện thoại trong túi ra, tìm kiếm một lát rồi vào một trang tên là “Quán ăn của Đoàn Đoàn và mẹ”. Livestream của Phó Vãn vẫn còn đang phát.
Một gói giấy rút hiệu X có tổng cộng một trăm tờ, lúc này Phó Vãn đã vẽ xong hết, cô gấp giấy lại gọn gàng rồi nhét trả vào hộp.
Đến quán nhỏ ăn cơm, được phục vụ giấy ăn miễn phí chẳng phải là chuyện quá đỗi bình thường sao?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.