Quỷ Mẫu cúi gằm đầu, mái tóc đen bết dính che lấp đi khuôn mặt đầy sẹo. Ả cất lên những tràng cười quái dị khanh khách, “Mẹ đẻ cha nuôi ư? Mẹ ta c.h.ế.t ngay lúc sinh ra ta rồi, còn cha nuôi của ta cũng đã đầu thai từ lâu, giờ chẳng biết đã bao nhiêu tuổi nữa.”
Phó Vãn liếc nhìn Lưu Vũ Phỉ và cậu bé vẫn còn đang hoảng hồn.
Phùng Kiện lập tức lo lắng, quan tâm hỏi: “Bếp trưởng Phó, Vũ Phỉ có vấn đề gì sao ạ?”
Phó Vãn thản nhiên cười, giơ tay bấm quyết, một vệt sáng mờ từ đầu ngón tay cô rót vào giữa hai hàng lông mày của Lưu Vũ Phỉ và cậu bé. Ánh mắt cả hai dần trở nên mơ màng.
Ánh mắt Quỷ Mẫu vẫn dán chặt vào hai đứa trẻ một lớn một nhỏ. Trông hai đứa này phẩm chất không tồi, nếu bắt được âm hồn của chúng mang lên Chợ Quỷ bán, chắc chắn sẽ được giá. Đặc biệt là con bé kia, hẳn sẽ có rất nhiều kẻ tranh giành để kết âm hôn với nó.
Trong lúc Quỷ Mẫu còn đang mải mê suy tính, Lưu Vũ Phỉ và cậu bé đã dần tỉnh lại. Gương mặt cả hai hiện lên những biểu cảm không hề tương xứng với lứa tuổi. Khuôn mặt xinh đẹp rạng rỡ của Lưu Vũ Phỉ bỗng toát lên vẻ dịu dàng, đôn hậu, ánh mắt nhìn Quỷ Mẫu lại ẩn chứa nỗi niềm khó nói.
Còn gương mặt non nớt của cậu bé thì lại đong đầy vẻ đau đớn tột cùng, trông có phần kỳ quặc.
Phùng Kiện hiểu cháu gái mình hơn ai hết, cô bé tuyệt đối không thể nào có được thần thái này. Cảm giác cứ như thể nó đã biến thành một người khác vậy.
Nghĩ đến nơi đây có vô số âm hồn, lòng Phùng Kiện lạnh toát, anh lập tức thì thầm hỏi Tạ Khiêm bên cạnh: “Tạ tiểu thiên sư, ngài xem tình hình bây giờ là sao? Chẳng lẽ cháu gái tôi và thằng bé kia bị quỷ nhập rồi ư?” TruyenLau.com
Tạ Khiêm đáp, “Vẫn chưa rõ lắm.”
Sắc mặt Tạ Khiêm vô cùng nghiêm trọng. Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi gặp gỡ Phó Vãn, anh bỗng nhận ra mình còn quá nhiều điều phải học hỏi. Tình huống trước mắt trông thì rất giống quỷ nhập, nhưng dường như lại có gì đó không đúng lắm.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bất chấp sự ngăn cản của Phùng Kiện, Lưu Vũ Phỉ chủ động bước về phía Quỷ Mẫu, cúi người vuốt ve mái tóc đen bết dính của ả, giọng nói dịu dàng: “Hóa ra Xảo Phượng của chúng ta lớn lên trông thế này đây.”
Nghe thấy cái tên đó, toàn thân Quỷ Mẫu cứng đờ!
TruyenLau
Xảo Phượng!
Đó là cái tên mẹ đặt cho ả trước khi chết. Đã bao nhiêu năm nay, ả chỉ nghe người ta gọi mình là Quỷ Mẫu, là bà già quỷ, cái tên này đã quá lâu không được nghe thấy, lâu đến mức ả tưởng mình đã quên rồi.
Phùng Kiện há hốc miệng, không thể tin vào mắt mình. Cháu gái ông bị quỷ nhập thật rồi sao?
Lưu Vũ Phỉ mỉm cười nói: “Trước khi sinh con, mẹ vẫn luôn tự hỏi không biết sau này con sẽ trông thế nào. Nếu là một cô con gái, mẹ sẽ dạy con may vá thêu thùa. Nghe nói con gái nhà người ta cũng được đi học, mẹ sẽ cố làm thêm nhiều đồ may vá để đổi lấy tiền cho con được đến trường.”
“Nhưng mẹ mất sớm quá, lại còn bị khó sinh khi sinh con. Mẹ sợ lắm, sợ con còn chưa kịp chào đời đã phải theo mẹ xuống địa phủ, nên đã gắng gượng sinh con ngay trong cỗ quan tài.”
Đôi mắt đỏ ngầu của Quỷ Mẫu ngây dại nhìn Lưu Vũ Phỉ, miệng lẩm bẩm: “Mẹ… Mẹ…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Là mẹ thật rồi, ả đã gặp được mẹ, không ngờ ả lại có thể gặp được mẹ.
Lưu Vũ Phỉ quay đầu nhìn về phía công viên giải trí, nơi lũ quỷ nhỏ đang chơi đùa điên cuồng, quỷ khí ngút trời.
“Xảo Phượng, con của con cũng đang chơi ở trong đó sao? Con chăm chúng nó giỏi lắm, chúng nó chơi trong công viên vui vẻ thật đấy. Con phải nhớ kỹ, mẹ cũng giống như con, đều yêu thương con của mình.”
Lưu Vũ Phỉ nhìn đám quỷ nhỏ đang xếp hàng nhận nước nho, ánh mắt càng thêm hiền từ: “Tốt quá, tốt quá rồi.”
Rõ ràng là những lời nói dịu dàng như vậy, mà sắc mặt Quỷ Mẫu lại đột nhiên tái nhợt.
Mẹ yêu thương con trẻ đến thế, còn ả lại chính là sự tồn tại mà tất cả quỷ nhỏ ở Ninh Thành này khiếp sợ nhất.
Mỗi một câu nói của Lưu Vũ Phỉ đều như một lưỡi d.a.o mềm, mà d.a.o mềm cắt thịt cũng đau đến thấu xương!
Xấu hổ, không còn mặt mũi nào đối diện với mẹ ruột, đủ loại cảm xúc tức thời trào dâng, đè nén khiến Quỷ Mẫu không thở nổi.
Lúc này, cậu bé mặt mày nghiêm nghị bước tới, vung tay giáng một cái tát trời giáng lên mặt Quỷ Mẫu.
Cậu bé dùng giọng nói non nớt nhất, nhưng lại gằn lên giận dữ: “Tao nuôi mày bảy năm trời, tao dạy mày như thế này sao?”
“Hay là tao cũng nên học theo mày, luyện mày thành hồng y quỷ đồng luôn cho rồi? Ôm về nhà nuôi nấng làm cái gì nữa?”
Vương Phong và những người khác đều có biểu cảm rất kỳ quặc. Cái giọng sữa non nớt này mà đi kèm với những lời lẽ kia, nghe sao cũng thấy khó chịu.
Quỷ Mẫu ôm mặt, kinh ngạc nhìn gương mặt non nớt nhưng đằng đằng sát khí của cậu bé, dè dặt gọi một tiếng: “... Cha?”
Cậu bé nổi giận đùng đùng, chửi rủa: “Lão tử không có đứa con gái như mày, mày cái đồ súc sinh!”
Cậu bé tiếp tục điên cuồng gào thét: “Là do tao không tốt, là do tao đi sớm quá, là do trước lúc lâm chung tao đã giao mày cho đám tộc lão nuôi nấng, là do tao bất tài, chỉ là một thằng mõ già khốn kiếp!”
Cậu bé tự tát vào mặt mình, rồi ngồi bệt xuống đất nức nở: “Là do ta vô dụng, mới nuôi con gái thành ra cái thứ đức hạnh này.”
Bức tường phòng ngự tâm lý của Quỷ Mẫu từng bước sụp đổ. Ả dường như đột nhiên nhớ lại những lời cha nuôi từng nói.
Ông kể rằng ông làm nghề gõ mõ cầm canh, đêm khuya đi ngang qua bãi tha ma thì nghe thấy tiếng khóc của trẻ sơ sinh dưới một ngôi mộ mới. Ông đã nén nỗi sợ hãi tột cùng để đào mộ, và nhìn thấy một nữ thi trong quan tài, giữa hai chân là một bé gái sơ sinh đang khóc oe oe. Ông động lòng trắc ẩn nên đã ôm nó về nhà nuôi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.