Mọi người vừa kinh ngạc vừa hả hê. Chuyện này… chẳng lẽ Trần Lâm Giang đã hồn bay phách tán rồi sao?
Phó Vãn đứng ở phía trước, Đoàn Đoàn qua lớp cửa kính xe nhìn cô không chớp mắt.
Đoàn xe dừng lại, Phó Vãn tiến lên mở cửa xe cho Đoàn Đoàn. Cô mỉm cười dịu dàng: “Mừng con trở về.”
Đoàn Đoàn vui mừng khôn xiết, quả nhiên mẹ vẫn luôn ở đây đợi cậu. Người đầu tiên cậu nhìn thấy khi trở về chính là mẹ.
Đoàn Đoàn nhảy xuống xe, một tay xách chiếc chảo, vội vã nhìn Phó Vãn.
Thấy vậy, Triệu Dương liền bước tới, chủ động đề nghị: “Để anh cầm chảo giúp cho.”
Mắt Đoàn Đoàn sáng lên, lập tức đưa chiếc chảo cho Triệu Dương. Cậu còn chưa kịp ôm mẹ một cái cho thỏa nỗi nhớ thì đã nghe Triệu Dương hét lên thất thanh.
“Trời đất ơi, sao nặng dữ vậy?”
Triệu Dương thấy Đoàn Đoàn xách chảo bằng một tay ngon ơ nên cũng chẳng nghĩ nhiều. Đến đứa con nít còn nhấc nổi, huống chi là một người đàn ông trưởng thành như anh.
Nhưng ngay khi vừa nhận chiếc chảo từ tay Đoàn Đoàn, Triệu Dương cảm giác như mình đang đỡ một vật nặng cả ngàn cân. Anh vội vàng dùng cả hai tay nắm chặt quai chảo, gân xanh trên cánh tay nổi cuồn cuộn. Cuối cùng, không thể trụ nổi, anh bị sức nặng kéo cho ngã phịch xuống đất.
Ấy thế mà nước trong chảo lại không hề sánh ra ngoài một giọt nào.
“Cái chảo này sao nặng thế nhỉ? Nặng như người c.h.ế.t vậy.”
TruyenLau
Triệu Dương buột miệng làu bàu, nhưng nói được nửa câu thì khựng lại. Cái chảo này chẳng phải vừa từ thế giới của người c.h.ế.t trở về đó sao?
Đoàn Đoàn quay đầu lại, kinh ngạc nhìn Triệu Dương. Cậu không ngờ anh Tiểu Dương trông cao to khỏe mạnh như vậy mà đến một cái chảo nước cũng không xách nổi. Sức anh ấy yếu thật.
“Mẹ ơi,” Đoàn Đoàn thấy Triệu Dương đã đặt chiếc chảo xuống đất, lúc này cậu mới quay đầu, ánh mắt mong chờ nhìn Phó Vãn.
Phó Vãn mỉm cười, ôm cậu vào lòng, nhẹ nhàng xua đi những luồng âm khí xa lạ còn vương trên người cậu: “Con vất vả rồi.”
Tình m.á.u mủ quả là một sợi dây liên kết kỳ diệu. Dù mới nhận lại nhau vài ngày, nhưng giữa Phó Vãn và Đoàn Đoàn dường như không hề có chút xa cách nào. TruyenLau
Phó Vãn cúi đầu nhìn dáng vẻ quyến luyến của Đoàn Đoàn, hỏi: “Con đã gặp những gì ở dưới đó?”
Đoàn Đoàn còn chưa kịp trả lời, ngón tay lành lạnh của Phó Vãn đã nhẹ nhàng điểm vào giữa trán cậu, một luồng sáng mờ ảo từ đầu ngón tay cô truyền vào tâm trí Đoàn Đoàn.
Những gì cậu đã thấy, cô cũng có thể thấy. Website TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau khi lướt nhanh qua những gì Đoàn Đoàn đã trải qua ở cõi âm, Phó Vãn bỗng nhiên im lặng, đôi môi xinh đẹp khẽ mím lại.
Đoàn Đoàn dè dặt gọi: “Mẹ ơi.”
Triệu Côn Minh và những người khác cũng có thể nhận ra rõ ràng Phó Vãn có gì đó không ổn.
Phó Vãn thu tay về, dáng vẻ lại trở lại như cũ, cô cười nhạt nói: “Chín ngày nữa, mẹ sẽ đưa con đi tảo mộ cho ông bà ngoại.”
Nghe đến đây, da đầu Triệu Dương lại được một phen tê dại.
Chỉ với những thủ đoạn vừa điên rồ vừa tàn nhẫn ban nãy của Phó Vãn, Triệu Dương có cảm giác cả nhà họ Phó phen này sắp toang thật rồi.
“Dạ vâng ạ! Con muốn đi tảo mộ với mẹ. Nhiều nho quá! Mang nho cho ông bà ngoại ăn nữa ạ!”
Đoàn Đoàn quay đầu, đôi mắt lấp lánh nhìn mọi người. Mỗi người bọn họ đều xách một cái thùng lớn, bên trong chứa không ít nho tươi.
Cậu cũng muốn đi hái.
Nhưng bây giờ muộn quá rồi.
Lý Mỹ Phượng vô cùng yêu quý Đoàn Đoàn, bà cười hiền hậu với cậu rồi nói: “Sáng mai ta sẽ cho người mang nho tới ngay.”
“Triệu Côn Minh vội tiếp lời: “Có điều hái hết một lần e là không bảo quản được lâu. Cô Phó à, khi nào cô muốn ăn cứ gọi điện cho chúng tôi, chúng tôi sẽ hái rồi mang qua cho cô ngay.”
Trời đất ơi!
Vợ chồng Tiết Quốc Thịnh và Tề Tú Lan thầm thán phục, người nhà họ Triệu đúng là biết cách lân la làm quen thật.
Với bản lĩnh kinh thiên động địa mà cô Phó đã thể hiện đêm nay, nếu có thể kết thân với cô thì chẳng khác nào tìm được một chỗ dựa vững chắc.
Một vườn nho thì có là gì? Kể cả mười vườn nho đi nữa, chỉ cần cô Phó mở lời, e là người nhà họ Triệu cũng sẽ đồng ý ngay mà không một chút do dự.
Tiết Quốc Thịnh liếc nhìn cậu con trai Tiết Định Khôn vẫn đang bị nhốt trong vòng tròn tóc, rồi cũng nhanh chóng nói: “Cô Phó à, cô đam mê nấu nướng mà căn phòng trọ hiện tại lại quá nhỏ, không để được nhiều nho như vậy. Hay là để tôi chuẩn bị cho cô một căn biệt thự nhỏ, cô chuyển qua đó ở được không?”
Triệu Dương c.h.ế.t lặng.
Bác Tiết đúng là một con cáo già, ra tay là tặng thẳng biệt thự luôn!
Phó Vãn ung dung ngắt một quả nho, lẩm nhẩm Khiết Trần Chú, rồi đút quả nho sạch bong, căng mọng nước vào miệng Đoàn Đoàn. Cô không từ chối cũng chẳng đồng ý, chỉ thong thả đi ra khỏi vườn nho. Mọi người thấy vậy liền vội vàng đuổi theo.
Đoàn Đoàn nhai quả nho ngọt lịm trong miệng, nhìn theo bóng lưng mẹ, cậu bé liền xách chiếc chảo chống dính lên rồi lon ton chạy theo.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.