Âm khí ở Thượng Thị càng nặng hơn, sắc mặt mấy người Chu Thiên Lỗi trắng bệch, bắp chân run lên cầm cập, chỉ có Triệu Dương là vẫn bình thường.
Thấy vậy, Phó Vãn lướt tay điểm nhẹ vào trán mỗi người một cái, cả nhóm mới cảm thấy như được sống lại.
Phó Vãn nhìn Thẩm Tử Khiên rồi nói: “Miếng ngọc bội gia truyền nhà cậu là một vật tốt, đừng vì muốn ở bên Liễu Vĩnh Ninh mà đến cả ngọc bội cứu mạng cũng tháo ra trả về cho gia đình.”
Thẩm Tử Khiên thoáng chút xấu hổ. Vĩnh Ninh xuất thân không tốt, gia đình hắn không vừa mắt cô ấy. Để đấu tranh với gia tộc, hắn đã từ bỏ tất cả, ra ngoài lập nghiệp, đến cả miếng ngọc bội gia truyền ngàn năm được cho là có thể cứu mạng cũng tháo ra.
Ai ngờ Phó Vãn lại nói nó thật sự có tác dụng, Thẩm Tử Khiên có chút hối hận.
Thượng Thị chìm trong sương đêm dày đặc, đèn đỏ đèn xanh lập lòe, bóng quỷ chập chờn.
Ở lối vào có một đội an ninh. Phó Vãn ra hiệu cho mọi người giao đậu vàng ra. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đội trưởng an ninh quét mắt nhìn họ một vòng, cuối cùng khi ánh mắt dừng lại trên người Phó Vãn, anh ta vẫn cho họ đi vào.
Chu Thiên Lỗi vô cùng phấn khích: “Đây có phải là cảm giác được đại lão gánh team không? Vãi chưởng, đãi ngộ VIP thế này cơ mà?” Website TruyenLau.com
Trải nghiệm này thật tuyệt vời!
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đám cậu ấm như họ có thứ gì mà chưa từng trải nghiệm qua? Nhưng chuyến đi này tuy hung hiểm, lại là thứ mà những cậu ấm khác cả đời cũng không thể có được.
Nghiêm Hoa đã hơn bảy mươi tuổi mà cũng chưa từng được đến Thượng Thị của Chợ Quỷ, cảm giác mới mẻ ập đến khiến ông choáng ngợp.
Nhìn đâu cũng thấy lạ lẫm.
Những món đồ trong Thượng Thị mới thực sự là hàng xịn của giới tu sĩ hiện nay.
Tạ Khiêm thấy một góc có đám đông đang tụ tập, cả tu sĩ lẫn âm hồn đều chen chúc ở đó. Anh nhìn một lúc rồi nhắc nhở: “Phó tiền bối, giáo sư Quách Lộ Thanh còn cần một miếng ngọc bài linh khí, bên kia hình như là khu bán ngọc bài.”
Đó là nơi chuyên bán, thậm chí là đấu giá các loại ngọc bài có chứa linh khí.
Phó Vãn liếc qua rồi nói: “Hơi đắt đấy.”
Họ nghe ngóng một lúc, chỉ riêng giá khởi điểm đấu giá đã là hơn mười Hồn Châu, thậm chí cả trăm Hồn Châu, nếu quy đổi ra nhân dân tệ thì cũng phải từ năm triệu trở lên.
Nếu thật sự đấu giá, e là sẽ không dưới chục triệu. Trong mấy tình huống thế này, thể nào cũng có biến cố đẩy giá lên cao ngất trời.”
“Chu Thiên Lỗi và mọi người nhẩm tính tiền tiết kiệm, gom lại chắc cũng đủ, cùng lắm thì mua để lấy lòng Phó Vãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Tử Khiên lên tiếng: “Tôi thường đến các buổi đấu giá, để tôi mua cho.”
Phó Vãn lắc đầu: “Không cần, đừng tiêu tiền vô ích.”
“A!” Đoàn Đoàn, người nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên đỏ bừng mặt, vội lấy tay che mắt lại.
Chỉ thấy trên gác mái cách đó không xa, một nam tu sĩ đang ôm một nữ âm hồn mà tay chân không yên phận.
Cả đám người trừ Đoàn Đoàn ra đều là người lớn, nhưng cảnh tượng này vẫn khiến họ khá xấu hổ.
Lý Thành Chí ho khan một tiếng: “Đây… đây không phải là phố đèn đỏ của âm phủ đấy chứ?”
Sao làm quỷ rồi mà vẫn còn nghĩ đến chuyện đó vậy?
Phó Vãn sắc mặt thản nhiên: “Sắc dục là bản năng của con người, không có gì lạ cả.”
Cô nói tiếp: “Đi xem thử.”
Mọi người vội vàng đi theo Phó Vãn, tiến sâu hơn vào Thượng Thị của Chợ Quỷ.
Trên đường đi, họ bắt gặp không ít những âm hồn xinh đẹp cung kính đi theo sau một tu sĩ nào đó. Thậm chí có kẻ còn nghênh ngang ngồi trên kiệu quỷ do âm hồn khiêng, ra dáng một lão gia giàu có.
Sự phân chia giai cấp hiện ra vô cùng rõ rệt. Triệu Dương và những người khác càng nhìn càng thấy ngán ngẩm, đột nhiên có chút hiểu ra vì sao Chợ Quỷ lại là một vùng đất vô chủ.
Nghiêm Hoa nói: “Họ có lẽ là quỷ nô, quỷ phó, chuyên hầu hạ chủ nhân. Trước đây ta từng nghe nói ở Thượng Thị có nơi giao dịch quỷ nô.”
Triệu Dương không thể tin nổi: “Dưới âm phủ còn chưa bãi bỏ chế độ phong kiến à?”
Sự áp bức nguyên thủy này khiến Triệu Dương và mọi người cảm thấy vô cùng khó chịu.
Họ nhìn thấy từng âm hồn bị nhốt trong những chiếc lồng sắt khổng lồ. Phía trên lồng sắt được thắp những ngọn đèn hồng leo lét, mờ ảo. Bên trong là các âm hồn nam nữ, tuy mặt mày ai nấy đều trắng bệch nhưng tướng mạo lại rất ưa nhìn.
Có thể dễ dàng tưởng tượng ra dung mạo của họ lúc sinh thời.
Chu Thiên Lỗi nhìn mà thấy lạnh gáy, không nhịn được chân thành nói: “Sau này vẫn phải sống cho tốt vào, chứ c.h.ế.t đi mà được đầu thai thuận lợi đã là may mắn lắm rồi. Vận khí không tốt là bị người ta bắt về làm tài nguyên ngay.”
Không làm quỷ nô, quỷ phó thì cũng bị đem đi làm việc khác.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.