“Chà, có ai mà không thích xem cảnh một gia đình sắp tan đàn xẻ nghé mà vẫn phải diễn vở “yêu thương đùm bọc” này chứ?
Lý Mỹ Phượng bừng tỉnh, ánh mắt đầy phức tạp nhìn gia đình hạnh phúc đang đứng phía xa. Cô con gái vừa lên lớp mười của họ đứng bên cạnh với vẻ mặt lạnh tanh, trong khi đôi vợ chồng thì đang âu yếm bế cậu con trai vừa tròn tháng.
Thế mà lại là bọn họ.
Quen biết bao năm, dù chưa đến mức sống c.h.ế.t có nhau, nhưng Lý Mỹ Phượng cũng không tài nào ngờ được chính họ lại là người đ.â.m sau lưng mình!
Thời buổi này, nhiều cặp vợ chồng trẻ không muốn có con, số gia đình DINK (sống không con cái) ngày càng tăng. Nhưng không muốn sinh và không thể sinh là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Cô bạn thân Trần Lệ là người hiểu rõ hơn ai hết, suốt mấy năm qua chị đã vất vả trên con đường tìm con đến nhường nào. Mỗi lần chị gần như gục ngã, muốn buông xuôi, chính Trần Lệ lại là người không ngừng động viên, cổ vũ.
Trước khi đến dự tiệc đầy tháng, Lý Mỹ Phượng đã đoán già đoán non rằng kẻ hại mình là đối thủ cạnh tranh trên thương trường của chồng, nhưng chị không bao giờ nghĩ tới đó lại là người mà mình chẳng thể ngờ nhất.
“Hay là chúng ta về trước đi em?” Triệu Côn Minh lo lắng hỏi.
Nếu đã biết là ai làm thì mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn.
Lý Mỹ Phượng còn chưa kịp trả lời, Triệu Dương đứng bên cạnh càng nghĩ càng tức, hai mắt hằn lên tia máu: “Cái tiệc đầy tháng khốn kiếp này sau này có cho tiền cũng không thèm đi nữa! Bảo sao bình thường xun xoe thế, hóa ra coi nhà mình là con gà béo để vặt lông! Dám bắt nạt anh chị dâu tôi như vậy, lũ trời đánh! Em phải báo cảnh sát tóm cổ bọn chúng!”
Triệu Dương vừa chửi vừa hất tay Triệu Côn Minh đang cản mình ra, sải bước nhanh về phía gia đình Đàm Kính Nghiệp và Trần Lệ.
Đàm Kính Nghiệp đang phơi phới như gặp gió xuân, mong mỏi bao năm cuối cùng cũng có được cậu con trai, nhà họ Đàm ông ta cuối cùng cũng có người nối dõi rồi.
Bất chợt, đứa con trai trong lòng Đàm Kính Nghiệp oà khóc nức nở.
Nghe xem, tiếng khóc này mới vang dội làm sao.
Đàm Kính Nghiệp thầm đắc ý, quay sang gắt gỏng với nhân viên phục vụ khách sạn: “Không biết ở đây có trẻ sơ sinh đầy tháng à? Điều hòa đừng có vặn thấp như thế!”
Đàm Kính Nghiệp cũng cảm thấy người mình tự dưng hơi lành lạnh, chắc là do nhiệt độ điều hòa thấp thật.
Thế nhưng các vị khách xung quanh lại chẳng thấy lạnh chút nào, thậm chí vì đông người nên còn hơi nóng. Có điều, Đàm Kính Nghiệp là chủ nhà nên họ cũng không tiện nói gì.
Trần Lệ vỗ nhẹ vào lưng con, nhưng cậu bé trong lòng vẫn khóc không ngớt.
“Có phải đói rồi không?” Một bà cụ có kinh nghiệm sinh nở ở bên cạnh hỏi. “Bế vào trong cho cháu ti một chút sữa đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
TruyenLau.com
Trần Lệ vừa định đồng ý thì Triệu Dương đã chen qua đám đông đi tới. Cậu ta cười hì hì, nhoài người nhìn cậu bé trong tã lót rồi tấm tắc khen: “Trông kháu khỉnh thật đấy, xem này, trắng trẻo bụ bẫm chưa kìa.”
Đàm Kính Nghiệp trong lòng lại được dịp đắc ý, nhưng Triệu Dương đã đổi giọng: “Chỉ là… sao trông không giống tổng giám đốc Đàm chút nào vậy nhỉ?”
Nụ cười trên mặt Đàm Kính Nghiệp cứng đờ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mặt ông ta đỏ bừng lên vì giận. Thằng nhãi Triệu Dương này đang nói ông ta bị cắm sừng ư?
Đồ mất dạy!
Bây giờ, Triệu Dương tin sái cổ mọi lời Phó Vãn nói. Cặp vợ chồng này dùng thuật “mượn thai” thì chỉ có thể sinh con gái, tự dưng lại lòi ra một thằng cu bụ bẫm thế này mới là chuyện lạ.
Thấy Đàm Kính Nghiệp tức đến hông cũng sắp đau, Triệu Dương cảm thấy hả hê như vừa được trả thù.
Cậu ta liếc thấy cái bóng hài nhi đang dụi vào cổ Đàm Kính Nghiệp, lòng thầm chép miệng, ngoài mặt vẫn lải nhải: “Không giống thật mà, mọi người xem, tổng giám đốc Đàm mũi tẹt mày rậm mặt vuông chữ điền, còn thằng bé này thì chẳng dính dáng nét nào cả.” Website TruyenLau.com
Cứ cười ngây ngô đi, rồi có lúc hai vợ chồng các người phải khóc.
Các vị khách xung quanh vừa lúng túng vừa hóng chuyện, mắt ai nấy đều sáng rực lên.
Ai mà không biết người vừa nói là cậu hai nhà họ Triệu, một tay chơi có tiếng trong giới con nhà giàu ở thành phố Ninh. Giới này chính là nơi lan truyền các loại tin đồn hóng hớt nhanh nhất.
Lẽ nào… cậu hai nhà họ Triệu đây biết nội tình gì đó?
Ôi trời ơi!
Trần Lệ sợ đến mức suýt làm rơi đứa con đang khóc ngằn ngặt trên tay. Cô ta phải cố nén cơn tức muốn tát cho Triệu Dương một cái, gượng cười với khách khứa: “Con trai giống mẹ, cháu nó trông khá giống tôi.”
Lửa giận trong lòng Trần Lệ bốc lên ngùn ngụt. Hôm nay là ngày vui của nhà cô ta, vậy mà Triệu Dương dám đến phá đám!
Không biết anh chị cậu ta dạy dỗ kiểu gì nữa.
Khi thấy Triệu Côn Minh và Lý Mỹ Phượng đi tới, mặt Trần Lệ sa sầm lại. Nhưng Lý Mỹ Phượng không hề nói lời xin lỗi như cô ta tưởng, chỉ bình thản cất lời: “Bà Đàm, tôi thấy trong người không được khỏe, xin phép về trước.”
Trần Lệ sững người. Nhìn bóng lưng nhà họ Triệu rời đi, lòng cô ta bỗng hoảng hốt không yên.
Chẳng lẽ bị phát hiện rồi?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.