Đêm đã về khuya, cả tiểu khu Lục Sắc Giang Nam chìm vào giấc ngủ say.
Thang máy bỗng nhiên mở ra, nhưng bên trong không một bóng người.
Trong hành lang vắng lặng, ánh đèn trên trần tầng mười tám chớp tắt liên hồi, soi tỏ một bóng người màu tro đen đang thong thả tiến về phía cửa phòng số 04. Mỗi bước chân của nó đều mang theo mùi m.á.u tanh nồng đến gai người.
Ả nhìn chằm chằm cánh cửa sắt dày cộp sơn đen tuyền rồi nở một nụ cười tà dị. Áp sát mặt vào cửa, ả cất lên một giai điệu quái gở khiến người ta sởn tóc gáy: “Các con yêu, mẹ đến rồi, mẹ đến đón các con đây.”
Trong phòng không có bất kỳ tiếng đáp lại nào, ả nữ quỷ cười lên khằng khặc, “Ồ? Chơi trò trốn tìm với mẹ sao? Mẹ đến bắt các con đây, đứa nào bị bắt sẽ bị ăn thịt đấy nhé.”
Bước vào phòng 04, luồng âm khí yếu ớt trong sảnh khiến ả nữ quỷ khựng lại đôi chút.
Ngay lập tức, ả lao nhanh vào phòng ngủ. Căn phòng giờ chỉ còn trơ trọi một chiếc bàn cao màu đen, hũ tro cốt trên bàn đã biến mất không còn tăm hơi.
Một luồng âm khí nồng nặc tức thì bùng phát từ người ả, đôi mắt đỏ ngầu đầy oán độc quét khắp bốn phía.
Chạy mất rồi!
Bầy con quỷ của ả đã chạy mất rồi!
Trong chớp mắt, ả đã bám chặt lên tường như một con nhện đen khổng lồ. Cái mũi khịt khịt liên hồi tựa loài chó săn, nhanh chóng đánh hơi được mùi người sống.
Làm thế nào mà một người sống lại có thể mang bảy đứa quỷ nhi đi được? Lại còn im hơi lặng tiếng như vậy, đến mức ả không hề phát hiện ra.
Ả nữ quỷ giận dữ bò từ trên tường xuống, điên cuồng gầm lên những tiếng rít gào trong căn nhà ma không mấy rộng rãi: “Là ai? Là ai đã thả chúng mày đi? Tao sẽ xé xác chúng mày ra!”
Mọi kế hoạch đều tan thành mây khói.
Ả nhìn dòng chữ m.á.u ghi ngày tháng trên tường, nó như một lời chế nhạo cay độc dành cho ả!
Trong khi đó, ở một căn hộ cùng tòa, người hàng xóm đang say giấc nồng thì bị tiếng khóc của đứa con mới sinh đánh thức. Cặp vợ chồng trẻ loay hoay dỗ dành thế nào cũng không tài nào dỗ nổi.
Họ bất giác rùng mình, lẽ nào nơi này thật sự không sạch sẽ?
...
Website TruyenLau.com
Đoàn Đoàn dụi mắt, gương mặt búng ra sữa có chút ngượng ngùng. Cậu bé nhìn Phó Vãn đang ngồi thiền trên sô pha, nhận ra lần nào mình cũng dậy muộn hơn mẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phó Vãn mở mắt, dịu dàng trấn an: “Trẻ con vốn ngủ nhiều hơn người lớn mà, con đi rửa mặt đi.”
TruyenLau.com
Đoàn Đoàn ngoan ngoãn đi vào nhà vệ sinh. Phó Vãn cũng đứng dậy, tiến về phía căn bếp trống không.
Nghe thấy tiếng động trong bếp, Đoàn Đoàn cầm bàn chải chạy ra, miệng còn dính vài vệt bọt kem, lí nhí hỏi: “Mẹ định nấu cơm ạ?”
Tối qua Phó Vãn đã nghiên cứu qua công thức cơm chiên mà hệ thống cung cấp, thấy cũng khá đơn giản.
Phó Vãn gật đầu: “Ừm.”
Số nguyên liệu mà hệ thống tặng, Phó Vãn định để dành cho Đoàn Đoàn ăn, còn mình sẽ dùng đồ mua ở chợ để tập nấu. TruyenLau.com
Đoàn Đoàn vui đến mức suýt nhảy cẫng lên. Điều này có phải nghĩa là cậu bé sắp được ăn cơm cùng mẹ rồi không?
Đoàn Đoàn ưỡn ngực, hùng hồn tuyên bố: “Con sẽ đi chợ mua thức ăn giúp mẹ.”
Phó Vãn mỉm cười: “Hay là bây giờ con ra mở cửa giúp mẹ nhé?”
Cô vừa dứt lời thì có tiếng gõ cửa vang lên. Đoàn Đoàn vội vàng súc miệng bằng nước trong chiếc cốc trẻ em, lau mặt bằng chiếc khăn in hoa nhí màu xanh rồi lon ton chạy ra mở cửa.
Triệu Dương mừng rỡ trong lòng, cuối cùng anh cũng gõ được cửa nhà đầu bếp Phó vào ban ngày.
Triệu Dương xách quà vào nhà, có trái cây, sữa hộp cho trẻ em và một ít giấy màu, bút sáp. Ngoài ra, anh còn lấy ra hai hộp giấy cứng đưa đến trước mặt Đoàn Đoàn: “Cái này là chị dâu anh gửi cho Đoàn Đoàn này.”
Đoàn Đoàn đang ngồi bên bàn ăn sáng, quanh miệng còn dính một vệt sữa. Cậu bé tò mò nhìn món quà: “Anh Tiểu Dương, đây là gì thế ạ?”
“Điện thoại và đồng hồ trẻ em,” Triệu Dương giúp cậu bé mở hộp, rồi nói thêm, “Đầu bếp Phó đừng nghĩ nhiều nhé, chỉ là món quà nhỏ cho cháu thôi.”
Phó Vãn liếc mắt nhìn qua, toàn là mẫu mới nhất hiện nay. Xã hội bây giờ không giống như trước kia, Phó Vãn cũng không phản đối việc Đoàn Đoàn sử dụng đồ điện tử, cùng lắm thì cô bật chế độ trẻ em cho cậu bé là được.
Thấy Phó Vãn gật đầu, Đoàn Đoàn mới vui vẻ nhận lấy, giọng nói non nớt hỏi: “Anh Tiểu Dương, có phải sau này Đoàn Đoàn có thể giúp mẹ thu hút khách hàng trên mạng không ạ?”
Đúng là thế thật.
Sau khi Đoàn Đoàn ăn sáng xong, Triệu Dương ngồi cạnh chỉ cậu bé cách dùng điện thoại và đồng hồ.
Đoàn Đoàn rất thông minh, học một lần là biết ngay.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.