Hệ thống Mỹ thực vẫn không tài nào hiểu nổi, nếu không phải do nhầm gia vị, tại sao Đoàn Đoàn lại có biểu cảm như vậy?
Đoàn Đoàn chậm rãi nuốt miếng cơm xuống, rồi quay sang nở một nụ cười ngọt lịm với Phó Vãn: “Cơm mẹ làm ngon lắm ạ!”
Phó Vãn thầm thở dài, trẻ con quả nhiên không biết nói dối.
Hệ thống Mỹ thực sợ Phó Vãn nản lòng, vội vàng động viên: “Ký chủ, đây là lần đầu tiên cô tập làm cơm chiên, như vậy là bình thường rồi. Thật ra nếu cô dùng chiếc chảo chống dính kia, độ ngon sẽ tăng vùn vụt cho mà xem!”
Hệ thống cực kỳ tự tin vào dụng cụ nhà bếp do mình sản xuất, chỉ tiếc là Phó Vãn đã ngâm chiếc chảo trong nước Phủ Chi từ lâu, đến giờ vẫn chưa có động tĩnh gì.
Phó Vãn ung dung giải thích: “Chắc sẽ không có chuyện đó đâu.”
“Tôi đã ở Huyền Môn mấy trăm năm, cơ thể sớm đã nhiễm đầy quỷ khí. Năng lượng âm hàn này sẽ thấm vào bất cứ món ăn nào tôi nấu, nên chúng không thể nào ngon được.” Phó Vãn rất biết mình biết ta.
Hệ thống Mỹ thực sững sờ, con ngươi như chấn động: “!!!”
Ký chủ vừa nói cái gì cơ?
Quỷ khí thấm vào thức ăn thì làm sao mà nấu ngon được? Vậy nhiệm vụ phải làm sao bây giờ?
Nhiệm vụ cuối cùng là trở thành đầu bếp đỉnh cao, làm sao mà hoàn thành nổi đây?
Hệ thống Mỹ thực sợ đến đờ đẫn.
Phó Vãn hờ hững đáp lại: “Nhiệm vụ của cậu, tôi đều có thể hoàn thành.”
Còn hoàn thành bằng cách nào thì không cần cậu ta phải bận tâm. Dù sao thì, cậu chỉ cần biết mấy nhiệm vụ ẩm thực trước đó có được hoàn thành một cách hoàn hảo hay không là được.
Trái tim của Hệ thống Mỹ thực lạnh điếng, nó không ngừng hối hận vì sao ngày đó lại trói định nhầm ký chủ. Đáng lẽ nó phải chọn Đoàn Đoàn mới đúng chứ!
Vậy thì bao nhiêu công thức tuyệt hảo sau này phải làm sao? Chẳng phải đều lãng phí hết rồi sao?!
Phó Vãn vẫy tay gọi Đoàn Đoàn lại gần, nhẹ nhàng điểm một ngón tay vào giữa trán cậu bé, dễ dàng tìm thấy thức hải mà chính cậu bé cũng không hề hay biết.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Toàn bộ nội dung của công thức cơm chiên như một cơn sóng thần ồ ạt tràn vào tâm trí Đoàn Đoàn. Gương mặt nhỏ nhắn của cậu bé thoáng vẻ mơ màng, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi trong vòng tay Phó Vãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ừm, cứ chuyển thẳng cho Đoàn Đoàn là xong.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vào trong mộng mà học nấu ăn đi con.
…
Ở bệnh viện, cảnh sát Phùng đang cùng Dương Chấn Vinh đưa bé Đa Đóa đi kiểm tra. May mắn là phổi cô bé không bị sặc nước, chỉ vì ngâm nước quá lâu nên hơi sốt nhẹ, không có gì đáng ngại. TruyenLau
“Đa Đóa, sao con lại ngã xuống sông thế? Bố đã dặn con không được ra bờ sông chơi rồi mà?”
Dương Chấn Vinh cố nén giận hỏi, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của con gái, ngọn lửa trong lòng anh cũng dần nguội đi.
Đa Đóa sụt sịt kể: “Con thấy một chị gái giật con thỏ bông màu hồng của con, con đuổi theo chị ấy rất lâu, rất lâu, rồi chị ấy biến mất. Sau đó con lại đuổi theo con thỏ, con thỏ nhảy xuống nước nên con cũng bị ngã xuống theo.”
Câu trả lời lộn xộn này khiến cả Dương Chấn Vinh và cảnh sát Phùng đều không hiểu gì cả. Dương Chấn Vinh cho rằng Đa Đóa bị sốt nên nói mê sảng, bởi vì con thỏ bông màu hồng đó đã bị mất ở nhà từ mấy hôm trước rồi, làm sao có thể đột nhiên xuất hiện một cô bé giật nó từ tay Đa Đóa được?
Đa Đóa rúc vào lòng Dương Chấn Vinh, nức nở: “Ở dưới nước, con thỏ còn nắm tay con, kéo chân con, rồi ôm cả eo con nữa.”
Phùng Kiện nhớ lại tình hình lúc đó, vẻ mặt trở nên có chút nghiêm trọng.
Sự việc này có điểm kỳ quái, nhưng dùng khoa học để giải thích thì dường như rất khó.
Một viên cảnh sát trẻ tuổi vội vã bước tới, ghé vào tai anh thì thầm: “Sếp Phùng, chuyên gia đến rồi ạ.”
Nghe vậy, cảnh sát Phùng đứng dậy, vỗ vai Dương Chấn Vinh và nói: “Anh bạn, chúng tôi sẽ trích xuất camera giám sát khu vực gần bờ sông. Nếu anh có manh mối gì cũng có thể cung cấp cho chúng tôi.”
“Sau này nhớ phải trông chừng con bé cẩn thận, lần này anh làm cha cũng có phần sơ suất đấy.”
Dương Chấn Vinh nghĩ lại mà vẫn còn sợ hãi, anh liên tục gật đầu: “Tôi biết rồi, hai tháng tới tôi sẽ thuê bảo mẫu để chăm sóc con bé.”
Cha mẹ Dương Chấn Vinh mất sớm, không thể nhờ ông bà trông nom cháu, may mà thu nhập của anh cũng không thấp, cắn răng một chút vẫn có thể thuê được bảo mẫu.
Cảnh sát Phùng gật đầu, dặn dò thêm vài câu rồi cùng viên cảnh sát trẻ rời khỏi bệnh viện.
Ngồi trên xe cảnh sát quay về, anh ra lệnh: “Trích xuất toàn bộ video ở khu vực gần bờ sông Ninh Thành, lát nữa kiểm tra.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.