Sáng mai bà Vương sẽ được hỏa táng, nên rạp tang lễ cũng phải tới sáng mai mới dỡ. Lúc về đến nơi, họ thấy vài người thân và bạn bè đang gà gật ngủ, trong khi mấy bàn khác vẫn đang hăng say “huyết chiến” mạt chược.
Cất chiếc xe bán hàng gọn gàng, Phó Vãn và Đoàn Đoàn trở về nhà.
Đoàn Đoàn vừa vào cửa đã nghe thấy Thu Thu đang hát bài “Thỏ con ngoan ngoãn” trong phòng ngủ của cậu.
Cậu bé đã thấm mệt, nên vừa vào nhà là ngoan ngoãn đi vào phòng tắm tắm rửa, đánh răng.
Hệ thống Ẩm thực vô cùng phấn khích: “Ký chủ, mau xem phần thưởng cô nhận được đi! “
Phó Vãn đi tới chiếc tủ lạnh mini do chủ nhà trang bị sẵn và mở cửa ra. Bên trong chiếc tủ vốn trống không giờ đã đầy ắp đồ ăn.
“Tôm he: 2.5kg “, “Thịt bò Nội Mông béo ngậy: 1.5kg”, “Trứng gà ta huyện Tề: 30 quả “, “Nấm tùng nhung: 0.5kg “, “Ớt cay cảng Chương Thụ: 0.5kg “.
Hệ thống Ẩm thực đắc ý khoe: “Ký chủ, thế nào? Tuyệt vời chứ? “
Đối với một người trong giới Huyền môn đã có thể sống mà không cần ăn uống như cô, những thứ này chẳng có gì hấp dẫn.
Phó Vãn bình thản đáp: “Cũng được.”
Toàn là những thứ bổ dưỡng, rất tốt cho trẻ con đang trong giai đoạn phát triển. TruyenLau
Hệ thống Ẩm thực: “...? Cho thằng bé ăn ạ? “
“Đây là vốn liếng để cô làm giàu đó, chứ không phải để cô đem cho con trai mình ăn đâu! “
Đoàn Đoàn tắm xong bước ra từ phòng tắm, cơ thể nhỏ nhắn còn vương hơi nước ấm, làn da mềm mại ửng hồng.
Phó Vãn để ý thấy cậu bé không mặc đồ ngủ, cô nghĩ mình nên mua sắm cho con vài món đồ dùng cần thiết ở nhà. Website TruyenLau.com
Đoàn Đoàn chạy lại, nhón chân nhìn vào trong tủ lạnh, tò mò hỏi: “Mẹ ơi, sao trong tủ lạnh lại có nhiều đồ ăn thế ạ?”
Có cả tôm, thịt, trứng gà... Oa, còn có cả rau củ nữa.
Đoàn Đoàn không hiểu, cậu bé rõ ràng luôn ở bên cạnh mẹ, cũng không thấy mẹ đi mua đồ, vậy tại sao trong tủ lạnh lại có thêm đồ ăn nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - TruyenLau
Đoàn Đoàn chợt nghĩ tới một khả năng, gương mặt non nớt bỗng trở nên căng thẳng.
Đoàn Đoàn không sợ Thu Thu, nhưng những con quỷ khác thì chưa chắc.
Nhưng mà, con quỷ mang đồ ăn đến cho mẹ con mình chắc không phải quỷ xấu đâu, có lẽ là một con quỷ tốt thì sao?
Trong lúc Đoàn Đoàn đang mải suy nghĩ miên man, Phó Vãn đã đóng cửa tủ lạnh lại và nói: “Tiếc là không có trái cây.”
Đoàn Đoàn lập tức hỏi: “Mẹ thích ăn loại trái cây nào ạ?”
“Mẹ ăn loại nào cũng được. Ừm, trước khi sinh con, mẹ khá thích ăn đào, táo và nho.”
Ánh mắt Phó Vãn thoáng chút mơ màng, cô bất chợt nhớ đến cha mình.
Người đàn ông trung niên thật thà ấy, dù công việc ở nhà hàng đã rất bận rộn, nhưng mỗi khi về nhà thấy cô làm bài, ông đều sẽ cẩn thận rửa sạch trái cây rồi mang vào cho cô.
Còn mẹ cô lại đặc biệt thích làm cho cô đĩa hoa quả thập cẩm, các loại quả được cắt gọt và bày biện rất đẹp mắt, bên trên còn cắm sẵn chiếc dĩa bạc nhỏ dành riêng cho cô.
“Vậy... bây giờ mẹ không thích những loại quả đó nữa ạ?” Đoàn Đoàn lo lắng hỏi. Cậu bé không dám hỏi thẳng có phải vì sinh ra mình mà mẹ không còn thích ăn trái cây nữa không.
Từ sau khi tích cốc, Phó Vãn cảm thấy ăn hay không cũng không khác biệt là mấy.
Nhưng khi nhìn Đoàn Đoàn, cô lại mỉm cười nói: “Bây giờ... mẹ đặc biệt thích ăn nho.”
Cậu nhóc đã buồn ngủ rũ rượi, nên Phó Vãn giục con về phòng ngủ.
Cô ngồi xếp bằng trên giường để đả tọa, lắng tai nghe động tĩnh từ phòng bên cạnh. Tiếng nhạc bài “Thỏ con ngoan ngoãn” cuối cùng cũng tắt, nhưng Đoàn Đoàn vẫn cứ trằn trọc không yên trên chiếc giường nhỏ. Phó Vãn đưa tay ấn thử tấm nệm cứng như đá, thầm nghĩ điều kiện của phòng trọ thì cũng chẳng thể mong đợi gì hơn. Hay là Đoàn Đoàn ngủ không quen giường?
Chẳng bao lâu sau, có tiếng gõ lạch cạch lên cửa phòng Phó Vãn, rồi cánh cửa được hé mở từ bên ngoài.
Đoàn Đoàn chân trần, tay ôm khư khư cái gối, cơ thể nhỏ bé căng cứng vì hồi hộp. Cậu bé rụt rè nhìn Phó Vãn, lí nhí hỏi: “Mẹ ơi, con sợ ma... Tối nay con ngủ với mẹ được không ạ?”
Phó Vãn hỏi: “Con chắc là con sợ ma à?”
Đoàn Đoàn liếc nhìn cái bóng bên cạnh mình. Trong bóng tối, một bé gái đang lôi bộ ruột đẫm m.á.u của chính mình ra để xếp thành hình bông hoa, miệng lẩm bẩm một cách kỳ dị: “Hoa ruột này... cho... thỏ con... đeo...”
Đoàn Đoàn vội gật đầu lia lịa, mặt hơi ửng hồng, lặp lại: “Vâng ạ, Đoàn Đoàn sợ ma lắm. Nhất là mấy con ma to lớn đáng sợ ấy.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.