Đoàn Đoàn dụi mắt mơ màng thức dậy, vừa bước ra phòng khách đã nghe Phó Vãn nói: “Ra mở cửa đi.”
Đoàn Đoàn “dạ” một tiếng rồi chân trần chạy ra mở cửa. Một người đàn ông mặc đồng phục màu vàng đang xách một túi đồ lớn.
Đoàn Đoàn nhìn người tới, ngạc nhiên reo lên: “Mẹ ơi, là chú giao cơm tối qua!”
Vương Phong sững người, không ngờ lại giao hàng đúng ngay nhà của hai mẹ con bán mì gói giá trên trời tối qua.
Thành phố Ninh nhỏ đến vậy sao? Thế này mà cũng gặp lại được?
Nhưng với tôn chỉ phục vụ chuyên nghiệp, Vương Phong vẫn đặt túi đồ lớn vào trong cửa: “Đây là hàng Fresh-Speed mà quý khách đã đặt ạ.”
Nói xong, Vương Phong vội vàng quay người định rời đi.
Đoàn Đoàn cúi xuống ngó nghiêng, bên trong có đủ loại nguyên liệu nấu ăn phong phú, còn có cả một thùng sữa dành cho trẻ em.
Phó Vãn đang ngồi cầm bút trước bàn, trên đó trải một tờ giấy màu vàng. Cô không ngẩng đầu, giọng thản nhiên: “Đoàn Đoàn, đưa cho chú giao hàng một chai nước khoáng, bảo chú ấy lúc nào thấy sợ thì uống.”
Đoàn Đoàn vâng lời, cầm một chai nước khoáng, xỏ dép lê rồi đuổi theo.
Vương Phong chỉ cảm thấy xấu hổ vô cùng, anh sải bước nhanh xuống liền hai tầng lầu thì nghe thấy tiếng Đoàn Đoàn gọi với từ trên cao.
Anh dừng bước. Đoàn Đoàn thở hổn hển chạy xuống, dúi chai nước khoáng 200ml vào tay anh: “Mẹ cháu bảo đưa cho chú, lúc nào chú sợ thì uống ạ.”
Vương Phong: “?” TruyenLau.com
Tại sao lại uống nước khoáng lúc sợ hãi, chứ không phải lúc khát?
Một người đàn ông to cao như anh thì có gì mà phải sợ chứ?
Đoàn Đoàn chợt nghĩ mình vừa ngủ dậy, ra ngoài chưa kịp đánh răng rửa mặt, không biết có mùi gì khó chịu không. Nghĩ đến đây, mặt cậu bé đỏ bừng lên, vội lấy tay che miệng nói: “Cháu về nhà trước đây ạ.”
Đoàn Đoàn nhanh chóng chạy về nhà. Vương Phong nhìn kỹ chai nước khoáng nhỏ trong tay, nắp chai vẫn còn niêm phong kín kẽ, rõ ràng là một chai nước chưa mở.
Website TruyenLau.com
Vương Phong thoáng chốc cảm thấy mình có hơi nhỏ nhen. Nhưng nhớ ra vẫn còn đơn hàng phải giao, anh vội vã xuống lầu, ném chai nước vào cái túi trên xe rồi lái xe điện đi mất.
Về đến nhà, Đoàn Đoàn đi rửa mặt trước, sau đó ngoan ngoãn vào bếp hâm nóng lại bánh bao vừa mua.
Phó Vãn đặt bút xuống, hài lòng ngắm nhìn tờ giấy vàng.
Giờ đây, tờ giấy vàng đã thành một lá bùa hoàn chỉnh với những phù văn phức tạp được vẽ tựa rồng bay phượng múa, nét bút liền mạch, trôi chảy. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Điện thoại đặt trên bàn ăn rung lên, là một thông báo từ WeChat.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Triệu Dương: Chị Phó, buổi sáng tốt lành, chị dậy chưa ạ? Không biết bây giờ có tiện để em gọi điện không?”
Tin nhắn WeChat vừa được gửi đi, Phó Vãn đã gọi video tới ngay, dọa Triệu Dương giật nảy mình.
Sau một lúc chuẩn bị tâm lý, Triệu Dương mới dám bắt máy.
Đập vào mắt anh là gương mặt tĩnh lặng như nước của Phó Vãn. Ngũ quan của cô còn nổi bật hơn cả những nữ minh tinh trong giới giải trí, lại phảng phất một khí chất thanh tao khó tả, khiến Triệu Dương nhìn đến ngẩn người.
Phó Vãn nhìn chằm chằm vào anh, nói: “Cậu sốt rồi.”
Triệu Dương lúc này mới hoàn hồn, đưa bàn tay mềm nhũn lên sờ trán mình, quả thật có hơi nóng.
“Chắc là do tối qua em để điều hòa thấp quá.”
Triệu Dương cười xuề xòa, không mấy để tâm: “Không sao đâu ạ, uống viên thuốc hạ sốt là ổn ngay thôi.” Mấy cậu trai trẻ trạc hai mươi tuổi như bọn họ chẳng bao giờ lo lắng về mấy bệnh vặt vãnh này.”
“Phó Vãn mỉm cười: “Thế à?”
Câu hỏi ngược của Phó Vãn khiến Triệu Dương có chút ngẩn người. Một suy đoán đáng sợ chợt lóe lên trong đầu gã: “Không lẽ nào? Mình lại gặp ma nữa à?”
Sáu vong nhi trong nhà gã còn chưa giải quyết xong, không lẽ gã lại xui xẻo đến mức dính phải thứ gì không sạch sẽ nữa chứ? Cái thế giới quái quỷ gì thế này!
Triệu Dương nhớ rõ ràng là mình có làm gì nên tội đâu!
Phó Vãn cắm ống hút vào hộp sữa rồi đẩy đến trước mặt Đoàn Đoàn, giọng đều đều hỏi: “Tối qua cậu gặp chuyện gì lạ à?”
Mặt mày Triệu Dương trắng bệch, gã vừa vuốt cằm vừa nhớ lại: “Không có, tôi đã làm theo lời cô dặn, chuyển lời cho nhà họ Phó. À đúng rồi, lúc gọi video, tôi thấy trong nhà họ bày một cái đầu Phật rất to, hình như là thỉnh từ một nước Phật giáo nào đó ở Đông Nam Á!”
Lúc ấy chỉ liếc qua thôi mà gã đã thấy rợn hết cả người. Không hiểu sao cả nhà họ vẫn bình an vô sự được.
Thấy Phó Vãn không nói gì, Triệu Dương kinh ngạc thốt lên: “Không phải chứ, cách cả mạng internet mà cũng bị ảnh hưởng được sao? Thành tinh rồi chắc?”
Phó Vãn thản nhiên đáp: “Thời đại mới, trào lưu mới.”
Cô nói tiếp: “Nhưng cách xa vạn dặm, ảnh hưởng cũng không lớn lắm đâu. Cậu uống viên thuốc hạ sốt là khỏi thôi.”
Nghe vậy, Triệu Dương mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lại lo ngay ngáy. Gã đã hứa với Phó Vãn sẽ tiếp tục chuyển lời đếm ngược cho nhà họ Phó, mà vẫn còn tận chín ngày nữa cơ mà!
Triệu Dương xoa tay, mặt mày đầy mong đợi nhìn Phó Vãn: “Bếp trưởng Phó, cô có… bùa bình an hay thứ gì tương tự không?”
Mấy thứ bùa bình an bán trong chùa miếu gã chưa bao giờ tin, nhưng bùa của Phó Vãn thì khác! Tuyệt đối là hàng xịn, có tiền cũng chưa chắc đã mua được.
Dứt lời, Phó Vãn giơ tay phải lên, giữa ngón trỏ và ngón giữa đã kẹp sẵn một lá bùa vàng, trên đó vẽ những phù văn uốn lượn như rồng bay phượng múa. “Cho cậu.”
Triệu Dương sững sờ trong giây lát, rồi mừng như điên, vội vàng nói: “Bếp trưởng Phó, lá bùa này bao nhiêu tiền ạ? Tôi chuyển khoản cho cô ngay!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.