Có lẽ chính vì vậy mà cô bé vẫn chưa bị ngạt nước, vẫn còn sức để kêu cứu.
Khi Phùng Kiện và đội cảnh sát chạy tới bờ sông thì trông thấy đúng cảnh tượng này. Họ không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng xắn tay áo lao xuống hỗ trợ.
Đóa Đóa chỉ có cái đầu nhô lên mặt nước, mái tóc đuôi ngựa ướt sũng nhưng không hề bị bung ra. Cô bé khóc nức nở, nhìn Dương Chấn Vinh đang đến gần: “Ba ơi, có con thỏ kéo chân con.”
Dương Chấn Vinh lúc này không hơi sức đâu mà suy nghĩ ý nghĩa của câu nói đó. Anh ôm chặt lấy cô con gái lạnh ngắt, cố gắng đưa con vào bờ. Trên bờ, mọi người cũng đã sẵn sàng để đỡ lấy cô bé.
Thế nhưng, khi Dương Chấn Vinh cố sức nhấc con gái lên, Đóa Đóa lại nặng như đeo đá ngàn cân, dù anh có dùng hết sức bình sinh cũng không thể nào kéo cô bé lên được dù chỉ một chút.
Dương Chấn Vinh kinh hoàng trong lòng, chuyện quái gì thế này?
Anh vội lặn xuống nước xem thử, nhưng không hề thấy Đóa Đóa bị rong rêu quấn lấy, trên người cũng chẳng có vật nặng nào cả.
Anh là người mổ lợn quanh năm, sức lực vô cùng lớn, vậy mà lại không kéo nổi đứa con gái chỉ mới hơn hai mươi cân của mình! Dương Chấn Vinh không muốn buông tay con gái ra, kết quả là bị sặc mấy ngụm nước liền.
Sếp Phùng lập tức nhảy xuống sông, bơi nhanh về phía hai cha con.
Hai người đàn ông, một trái một phải, nắm chặt lấy cánh tay Đóa Đóa, cố gắng kéo cô bé lên. Nhưng hai tay của cô bé vẫn chìm nghỉm dưới nước không chút nhúc nhích, trái lại còn khóc ré lên dữ dội hơn.
Phùng Kiện cảm thấy tình hình này không ổn. Không chỉ là hiện trạng trước mắt, mà ngay cả đứa bé này cũng có gì đó rất không ổn, nhưng hắn nhất thời không thể nói rõ được là gì.
TruyenLau
“Sếp Phùng, sao thế?!” Một cảnh sát trẻ hô lớn từ trên bờ.
Phùng Kiện mặt mày tái mét, gầm lên: “Mau gọi thêm người xuống đây!”
Những người dân xung quanh đứng xem mà c.h.ế.t lặng. Một đứa bé gái mà hai người đàn ông trưởng thành kéo không nổi lên bờ?” TruyenLau.com
“Từng tốp cảnh sát nhảy ùm xuống sông như thể người ta thả sủi cảo vào nồi nước sôi. Vài người bơi giỏi còn nín thở lặn sâu xuống dưới, cố gắng kéo cô bé từ dưới lòng sông lên.
Nặng!
Một cảm giác nặng trĩu không tài nào tả nổi! Website TruyenLau.com
Viên cảnh sát gồng đến đỏ mặt tía tai mà vẫn không sao lay chuyển được, dốc sức vài phút thì bắt đầu cảm thấy đuối dần. Anh đành vội vàng buông cô bé ra, trồi lên mặt nước hít một hơi thật dài.
Anh cảnh sát trẻ vội la lên: “Sếp ơi, lạ lắm! Thật sự kéo con bé không nổi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vẻ mặt Phùng Kiện vô cùng nặng nề, sức lực của ông cũng đang cạn kiệt. Ông thấy ở phía xa, xuồng cứu hộ đã bắt đầu tiến lại gần, nhưng trong lòng lại dấy lên ảo giác rằng chính mình cũng sắp c.h.ế.t đuối đến nơi.
Bảy tám chàng cảnh sát trẻ khỏe là thế mà nhảy xuống cứu một cô bé lại chẳng thấy ai lên được bờ. Đám đông hiếu kỳ vây xem xung quanh càng lúc càng cảm thấy có gì đó không ổn.
Có người nhìn tấm biển hiệu bên bờ sông, bất giác rùng mình: “Không lẽ có ma da thật à?”
Triệu Dương bất giác liếc nhìn Đoàn Đoàn, rồi thấy cô bé gật nhẹ đầu như thể vừa bị dọa cho giật mình.
Vãi chưởng!
Phản ứng đầu tiên của Triệu Dương là có nên gọi đầu bếp Phó tới xem không?
Trước đây chẳng thấy gì, sao giờ đi đâu cũng gặp ma quỷ thế này? Nhà anh ta thì có vong nhi, anh chàng giao cơm hộp thì bị bảy con quỷ nhỏ ám, giờ lại thêm một đứa trẻ bị thứ gì đó giữ chặt giữa sông.
“Trời ơi, có mỹ nữ kìa.” Ai đó trong đám đông reo lên.
Ngay lập tức, một ông chú sốt ruột cũng muốn nhảy xuống cứu người nhưng lại sợ gây thêm phiền phức cho cảnh sát, bèn gắt: “Giờ này mà còn mỹ nữ cái gì, con bé sắp không xong rồi kìa!”
“Mẹ ơi!”
Đoàn Đoàn nắm chặt lan can, đột nhiên căng thẳng gọi lớn.
Một bóng người áo trắng đã xuất hiện bên bờ sông. Thấy vậy, những người xung quanh vội ngăn lại: “Cô gái, cô định xuống cứu người à? Đừng xuống đó ngáng đường!”
Bóng trắng kia chẳng thèm để tâm, cô cứ thế bước về phía mặt sông mà không hề cởi giày. Đôi giày đế bằng thêu hoa văn tinh xảo nhẹ nhàng đáp trên mặt nước, mỗi bước chân lại tạo ra những gợn sóng lăn tăn tựa đóa sen nở.
Bóng trắng ấy đi trên mặt nước nhẹ nhàng như đi trên đất bằng, tựa như đang thi triển khinh công lướt đi trên sóng, khiến đám đông vây xem được một phen ngẩn tò te.
“Mẹ kiếp, đây là võ công ư? Nữ hiệp?”
“Đúng đúng, tôi từng xem trên mấy video ngắn rồi, có đại sư võ học sở hữu tuyệt kỹ độc môn có thể đi trên mặt nước đấy. Mỹ nữ này lợi hại thật, không ngờ lại có công phu cỡ này.”
“Đây là đi cứu người à? Nhưng biết khinh công thì có ích gì chứ, không thấy bảy tám anh cảnh sát trẻ cũng bó tay hay sao? Tôi nghi là con bé bị vướng vào cái gì ở dưới rồi.”
Tiếng bàn tán xung quanh ngày một lớn, người hiếu kỳ kéo đến cũng ngày một đông. Họ hết nhìn bóng trắng lướt đi trên sông, lại quay sang nhìn cô bé chỉ còn nhô mỗi cái đầu trên mặt nước.
Dương Chấn Vinh toàn thân cũng bắt đầu rã rời, khi thấy Phó Vãn thế mà lại đến, trong một thoáng ông như thể đã thấy được cứu tinh.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.