Viên cảnh sát trẻ gật đầu đồng ý. Phùng Kiện thấy vẻ mặt cậu ta có chút là lạ, liền hỏi: “Sao vậy?”
“Một viên cảnh sát trẻ tuổi bĩu môi, “Chuyên gia mới tới đấy à? Trẻ măng!”
Phùng Kiện lại chẳng mấy bận tâm. Tuổi trẻ đâu có nghĩa là thiếu kinh nghiệm, tuổi trẻ đâu đồng nghĩa với bất tài. Ở cái thời buổi này mà còn chỉ biết nhìn vào tuổi tác, thì đất nước còn lo gì vấn đề già hóa dân số nữa.
Cả đội quay về Cục Cảnh sát thành phố Ninh Thành. Phùng Kiện vừa bước vào đã trông thấy một bóng người với phong thái vô cùng kỳ lạ. Người nọ dáng người cao ráo, lưng thẳng tắp như cây tùng, chỉ có điều... anh ta lại cõng một thanh kiếm gỗ đào trên lưng.
*Đây mà là chuyên gia ư?*
Người nọ quay đầu lại, tay vẫn còn cầm một chiếc la bàn. Thấy vẻ mặt há hốc mồm của họ, anh ta vẫn bình thản, lịch sự cất lời: “Chào mọi người, tôi là Tạ Khiêm, một Huyền Tu đến Ninh Thành để xử lý các vụ việc đặc biệt.”
Viên cảnh sát trẻ tuổi ngơ ngác: “Huyền Tu? Là cái show tuyển tú sống còn nào mới ra à? Anh là idol hả?”
*Toàn nói cái gì đâu không.*
Tạ Khiêm thẳng thắn giải thích: “Ninh Thành gần đây xảy ra quá nhiều chuyện kỳ quái, sư phụ tôi cử tôi đến đây để rèn luyện. Vụ Trần Giang Lâm bị sét đánh chết, thân phận của ông ta thực chất là một thiên sư.”
Phùng Kiện tất nhiên biết Trần Giang Lâm. Đó chính là người bị sét đánh c.h.ế.t bất đắc kỳ tử hai hôm trước.
Cú sét đó vô cùng dị thường, cứ như thể có ai đó cố tình giáng thẳng xuống người ông ta vậy.
Ngay cả Phùng Kiện cũng không khỏi thầm nghĩ, liệu có phải do gã này ngày thường làm quá nhiều chuyện thất đức nên mới bị trời phạt hay không.
Họ cũng đã nghe loáng thoáng về cái danh “thiên sư” này. Nghe đồn, Trần Giang Lâm là thiên sư chuyên phục vụ cho vợ chồng Đàm Kính Nghiệp và Trần Lệ. Trước đây, cảnh sát cũng từng nghi ngờ cái c.h.ế.t của hai bên có liên quan đến nhau, nhưng đến giờ vẫn chưa tìm ra manh mối nào.
Bởi vì đó là sấm sét, chứ đâu phải tai nạn giao thông. Con người làm sao có thể điều khiển sấm chớp để g.i.ế.c người được.
Phùng Kiện nhìn Tạ Khiêm, không giấu nổi vẻ thất vọng. Anh vốn tưởng người được cử đến sẽ là một chuyên gia hình sự với kỹ thuật điều tra tiên tiến, ai ngờ lại là một cậu nhóc trông như thầy cúng, toàn nói chuyện mê tín dị đoan.
Phùng Kiện đành bảo các cảnh sát trẻ tiếp đãi Tạ Khiêm qua loa, còn mình thì quay lại xem đoạn video giám sát ở bờ sông, nơi cô bé Đa Đa gặp nạn.
TruyenLau.com
Trong video, cô bé rõ ràng là tự mình nhảy xuống sông, không hề có ai xô đẩy.
Đúng là kỳ lạ hết sức.
Ngay lúc đó, một giọng nói trẻ tuổi vang lên từ phía sau: “Có quỷ.”
Phùng Kiện quay lại, hóa ra là Tạ Khiêm đã đứng đó từ lúc nào không hay.
Sắc mặt Phùng Kiện sa sầm ngay lập tức, anh gằn giọng: “Đồng chí Tạ, đây là Cục Cảnh sát.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tạ Khiêm chỉ vào màn hình, yêu cầu tua lại 32 giây rồi phóng to hình ảnh một gốc cây.
Mọi người căng mắt nhìn, nhưng chẳng thấy có gì bất thường, vẫn chỉ là một gốc cây trơ trọi.
Tạ Khiêm khẽ nhíu mày: “Đội trưởng Phùng, anh kết bạn WeChat với tôi đi, tôi gửi cho anh xem thứ này.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phùng Kiện miễn cưỡng mở WeChat trên máy tính để kết bạn với Tạ Khiêm. Gần như ngay lập tức, bên kia gửi tới một tấm ảnh.
Đó là ảnh chụp một lá bùa vàng, trên đó vẽ chi chít những ký tự bằng chu sa.
Tất cả mọi người đều câm nín.
*Thằng nhóc này bị điên à?*
Thấy không ai có phản ứng, Tạ Khiêm tự mình dùng chuột kéo tấm ảnh lá bùa đè lên vị trí gốc cây trong video. Anh siết chặt chiếc la bàn trong tay, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị, miệng lẩm nhẩm pháp quyết.
Phùng Kiện không thể chịu đựng thêm được nữa, anh đập bàn quát lớn: “Lôi cậu ta ra ngoài cho tôi!”
*Chuyên gia cái nỗi gì? Chuyên gia gây rối thì có! Cậu ta coi Cục Cảnh sát này là cái chợ à?*
Nếu không phải nể nang cấp trên, Phùng Kiện đã sớm nổi trận lôi đình.
Hai viên cảnh sát tiến đến định kéo Tạ Khiêm đi, nhưng anh vẫn đứng như trời trồng, không hề nhúc nhích.
Phùng Kiện đang định bùng nổ thì một cảnh sát ngồi cạnh màn hình bỗng kinh hãi thốt lên: “Trời đất ơi! Bé gái này là ai thế này?!”
Phùng Kiện giật mình quay lại. Trên màn hình, dưới gốc cây ban nãy còn trống không, giờ lại lù lù hiện ra một bé gái đang ôm con thỏ bông màu hồng.
Cô bé có sắc mặt trắng bệch như giấy, đôi mắt đỏ ngầu không có con ngươi, thân hình thì mỏng manh tựa một bóng ma xám xịt, khác hẳn những đứa trẻ bình thường.
Phùng Kiện kinh hãi tột độ. Trong đầu anh lập tức hiện lên lời kể của cô bé Đa Đa về một bé gái ôm thỏ hồng. Một cảm giác bất an lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
“Photoshop à?”
Nhưng ai có thể photoshop video nhanh đến thế? Ngay tại đây, ngay trong Cục Cảnh sát ư?
Vẻ mặt Tạ Khiêm lạnh như băng: “Quỷ bình thường không thể xuất hiện vào ban ngày. Con bé này có thể hiện hình vào giữa trưa, chắc chắn là một con lệ quỷ.”
Phùng Kiện và mấy người cảnh sát khác im phăng phắc.
Những cảnh sát đã tham gia cứu Đa Đa nhớ lại cảnh tượng hôm đó mà không khỏi rùng mình. Một cô bé nhỏ như vậy mà bảy, tám người đàn ông trưởng thành kéo mãi không lên, lúc kiểm tra lại chẳng hề bị rong rêu quấn chân. Đúng là quá đỗi lạ lùng.
“Cô bé bị rơi xuống nước nói rằng mình cứ mải đuổi theo một bé gái ôm thỏ hồng,” Phùng Kiện bất giác chấp nhận cách giải thích siêu nhiên này, anh xoa cằm, “Chẳng lẽ chính con bé này đã hại Đa Đa rơi xuống nước?”
Tạ Khiêm đáp: “Mười phần thì đúng hết chín.”
Phùng Kiện vỗ trán, cảm thấy đầu óc mình sắp nổ tung vì những chuyện hoang đường này. Chợt nghĩ đến điều gì, anh vội mở một đoạn video khác: “Chuyên gia Tạ, vậy cậu xem giúp tôi đoạn này xem, có gì lạ không?”
Đây là video từ nhà của vợ chồng Đàm Kính Nghiệp và Trần Lệ.
Tạ Khiêm nheo mắt nhìn chăm chú một lúc lâu rồi đáp: “Có.”
“Ờm... Lại kéo ảnh lá bùa đè lên video à?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.