Cô ngơ ngác đi ra cuối hàng, thấy Tôn Xương Minh và đám bạn đang túm tụm lại một chỗ, mắt trợn trừng, soi cô từ đầu đến chân như tia X-quang.
“Tại sao Phó Vãn lại bảo tôi ra sau cùng?”
Chu Thiên Lỗi vèo một cái đứng bật dậy, giơ một tay ra trước, vô cùng cảnh giác nói: “Khoan đã, cô đừng lại gần chúng tôi! Đúng vậy, giữ khoảng cách an toàn trên 10 mét cho!”
Chu Thiên Lỗi đã bị Tôn Xương Minh dọa cho sợ khiếp vía rồi, lại gặp thêm một đứa bạn “tốt” như thế này nữa, quỷ mới biết còn giữ được cái mạng không.
Tề Nhược Nhược: “...”
Tề Nhược Nhược tức đến đỏ cả mặt.
TruyenLau.com
Cái đám khốn kiếp này!
Website TruyenLau.com
Dù gì họ cũng cùng ở trong một nhóm hóng drama, vậy mà lại đối xử với cô như thế, coi cô như ôn dịch à?
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lý Thành Chí đưa ra một câu hỏi chân thành: “Hay là chúng ta xóa bạn Nhược Nhược trước, sau đó kick cậu ấy ra khỏi nhóm luôn đi? Thiên Lỗi, cậu là chủ nhóm, cậu làm đi.”
Tề Nhược Nhược: “?”
Cái đám người này điên rồi sao? Vô duyên vô cớ đòi xóa bạn cô?
Liễu Vĩnh Ninh, người đại khái biết tình hình, kéo tay Thẩm Tử Khiên, giữ khoảng cách với Tề Nhược Nhược rồi nói: “Nhược Nhược, cậu đừng vội, có lẽ cậu gặp chút chuyện rồi.”
Tề Nhược Nhược phát điên, cô thì có thể có chuyện gì chứ?
“Cô, cô, và cả hai cô nữa, cũng ra sau cùng đi.” Phó Vãn liếc mắt nhìn mấy cô gái xinh đẹp trước mặt, như thể đang điểm binh điểm tướng, rồi lại ra lệnh.
Cái gì cơ? Các cô cũng bị đối xử giống như cô blogger review đồ ăn kia ư?
“Bà chủ, tại sao lại bắt chúng tôi ra sau cùng? Chúng tôi đã xếp hàng lâu như vậy rồi mà! Chờ đến cuối cùng, có khi ăn xong bữa ăn khuya này của cô cũng phải hai giờ sáng mất!” một cô gái nhìn đồng hồ trên điện thoại, có chút không vui nói.
Phó Vãn lặp lại: “Ra sau cùng.”
Mấy cô gái bàn bạc với nhau một lúc rồi dứt khoát lên xe riêng đậu bên đường rời đi.
Thực khách càng lúc càng ít, khách tối nay cũng gần như đã được phục vụ xong, trong thùng sắt lớn chỉ còn lại một ít cơm rang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phó Vãn ngoắc tay về phía Hạ Huy, người đang chờ đến mức sắp ngủ gật. Hạ Huy lập tức tỉnh táo, nhảy cẫng lên rồi vội vàng vào chỗ ngồi.
“Đầu bếp Phó, từ lúc ở khu rừng về, con trai tôi, thằng Đông Đông, cứ sốt mãi, sốt rồi hạ, hạ rồi lại sốt, còn không ngừng nói mê, có phải là...” Hạ Huy không tin Tạ Khiêm và Nghiêm Hoa, ánh mắt lo lắng nhìn về phía Phó Vãn, vội vàng hỏi.
Thấy Phó Vãn cầm chiếc muỗng, im lặng nhìn mình, Hạ Huy bị nhìn đến mức mất tự nhiên, vội nói: “Đầu bếp Phó, tôi có nghe lời cô mà, tôi thật sự không động đến một cái cây nào trong rừng cả.”
Phó Vãn nhướng mày: “Ông chắc chứ? Con trai ông đá loạn vào mấy cái cây mộ thì thôi đi, còn học theo chó đi tiểu lên cây để đánh dấu lãnh thổ, đi ị xong không mang giấy, ông còn hái lá cây chùi m.ô.n.g cho nó. Ông thật sự không làm gì cả ư?”
Hạ Huy đột nhiên cứng đờ người. Hả? Chuyện này cũng tính sao?
Con trai ông đúng là đang ở cái tuổi đến chó cũng chê, cứ đòi đá vào mấy cái cây kia, bị ông ngăn lại, quay đi quay lại đã chạy đi học theo chó, vểnh chân lên đi tiểu vào gốc cây.
Khăn giấy trong túi ông cũng dùng hết rồi, nên sau khi con trai đi vệ sinh xong, ông chỉ có thể hái vài chiếc lá trông có vẻ sạch sẽ để chùi cho nó.
Đầu óc Hạ Huy ong ong: “Nhưng, nhưng tôi đâu có chặt cây.”
Phó Vãn đặt một đĩa cơm rang xuống trước mặt ông, cười nói: “Ông không chặt cây nên nó mới chỉ bị sốt thôi, tình trạng này không phải là rất nhẹ rồi sao?”
Hạ Huy nhìn đĩa cơm rang hơi cháy trước mặt, câu nói kia cứ vang vọng trong đầu, khiến ông bất giác rùng mình một cái.
Con trai ông là một đứa trẻ nghịch ngợm, tay chân táy máy tìm đường c.h.ế.t thì đáng bị đánh, nhưng hậu quả lại là khiến thằng bé sốt cao liên tục không dứt. Sốt cao cũng có thể khiến người ta biến thành kẻ ngốc, chuyện này...
Hạ Huy không dám nghĩ tiếp, nếu ông thật sự quyết định khai phá khu rừng đó, cả nhà ông chẳng phải sẽ c.h.ế.t hết sao? Phải làm sao bây giờ?
Phó Vãn: “Đưa con trai ông đến nơi nó đã bậy bạ, thắp ba nén hương và một cây đuốc, đừng đốt tiền giấy. Dập đầu xin lỗi, hương cháy hết mà không bị tắt giữa chừng là được. Phí dịch vụ, 1888.”
Đầu óc Hạ Huy ong ong, ông gật gật đầu, cúi xuống ăn đĩa cơm rang có vị như củi khô trước mặt. Ăn xong, ông vội lấy từ hộp khăn giấy một tờ có in hình bùa bình an nhét vào túi, rồi quét mã QR thanh toán cho Phó Vãn một cách dứt khoát.
Hạ Huy lại móc điện thoại ra, gọi cho người vợ đang chăm con ở bệnh viện nhi.
Đầu dây bên kia rất nhanh đã truyền đến tiếng khóc bất lực của vợ ông: “Chồng ơi, thằng Đông Đông rốt cuộc bị làm sao vậy, nó lại sốt rồi, sốt đến 42 độ. Nó còn cứ nói linh tinh, bảo đừng bắt nó đi canh cổng.”
Mặt Hạ Huy đen lại. Vốn dĩ đã sứt đầu mẻ trán vì chuyện khu rừng, thằng con trai ngốc này của ông lại còn gây thêm chuyện.
“Em và mẹ mau đưa Đông Đông đến khu rừng trước đi, đúng, ngay bây giờ, anh sẽ đến ngay, lát nữa anh sẽ nói cụ thể.”
Hạ Huy vừa gọi điện thoại vừa mở cửa lên xe, định đến một cửa hàng bán đồ tang lễ để mua ít nến hương.
Hạ Huy đi rồi, cuối cùng cũng đến lượt Tôn Xương Minh và đám bạn. Triệu Dương quen thói hét lên: “Ghép bàn, ghép bàn, không thì không đủ chỗ ngồi đâu.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.