Sinh hồn của Tiết Định Khôn lững thững bước từng bước về phía thân thể của mình rồi nhập vào.
Phó Vãn tiến đến đầu giường, đầu ngón tay trắng nõn của cô khẽ điểm vào không trung, một luồng sinh khí vô hình được truyền đi. Cô khẽ nói: “Tỉnh.”
Giữa lúc mọi người đang căng thẳng đến nín thở, họ bỗng thấy ngón tay của Tiết Định Khôn trên giường bệnh khẽ giật giật.
Tề Tú Lan nước mắt lưng tròng, vội đưa tay che miệng, không dám phát ra tiếng động.
Ngón tay của Tiết Định Khôn cử động ngày một rõ hơn, rồi anh ta từ từ mở mắt.
Trên đầu là ánh đèn huỳnh quang, trong khoang mũi sộc lên mùi thuốc sát trùng quen thuộc.
“Tỉnh rồi! Định Khôn tỉnh thật rồi!”
Tề Tú Lan vừa khóc vừa cười, chân mềm nhũn đến mức ngã ngồi xuống sàn, ánh mắt nhìn Phó Vãn tràn ngập lòng biết ơn.
Là do bà hồ đồ, suýt chút nữa đã hại c.h.ế.t con trai mình.
May mắn thay, dù có chút trắc trở, cuối cùng con trai bà vẫn tỉnh lại.
Thành phố Ninh Thành nhỏ bé này sao sánh được với Kinh Đô, vậy mà lại xuất hiện một vị đại sư phong thủy tầm cỡ thế này, lại còn để cho họ may mắn gặp được.
Đây là may mắn đến nhường nào chứ?
Người quản gia đứng bên cạnh nhìn đến ngây người. Chuyện... chuyện này... Tỉnh thật rồi sao?”
“Con... Con...”
Về lý mà nói, người sống thực vật dù có tỉnh lại cũng không thể nói chuyện ngay được, nhưng Tiết Định Khôn lại có thể phát ra vài âm thanh yếu ớt.
Ông Tiết Quốc Thịnh và bà Tề Tú Lan rưng rưng nước mắt, trong lòng họ hiểu rõ chuyện này chắc chắn có liên quan đến Phó Vãn. TruyenLau.com
Với đứa con trai vừa tỉnh lại sau cơn thập tử nhất sinh này, hai vợ chồng ông bà trân trọng vô cùng. Nghe thấy Tiết Định Khôn dường như muốn nói gì đó, cả hai vội vàng ghé sát lại gần.
“Định Khôn, con cứ nghỉ ngơi cho thật tốt, những chuyện khác không cần phải lo lắng.”
Tiết Định Khôn bất ngờ giơ tay túm chặt lấy vạt áo của ông Tiết Quốc Thịnh, ánh mắt vô cùng khẩn thiết.
Hai vợ chồng giật mình, cứ ngỡ con trai có chuyện gì cực kỳ quan trọng cần phải nói ngay lập tức nên vội nín thở, tập trung cao độ lắng nghe.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Dù đã có thể cất tiếng, nhưng việc nói chuyện lúc này vẫn vô cùng khó khăn. Tiết Định Khôn dường như phải dốc hết toàn bộ sức lực, anh nghiến răng, hổn hển thốt ra từng chữ.
“Bố... mẹ... đi... học... trường... đại học... người cao tuổi... đi.”
Ông Tiết Quốc Thịnh và bà Tề Tú Lan đứng hình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ha ha ha ha, ông anh đúng là đỉnh của chóp!” Tiếng cười phá lên không chút nể nang của Triệu Dương vang vọng khắp phòng bệnh, mang theo sự hả hê rõ rệt.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phó Vãn dắt tay Đoàn Đoàn, lặng lẽ quay người rời đi. Triệu Dương vội xoa xoa khuôn mặt đã cười đến cứng đờ rồi đuổi theo, không quên ngoảnh lại nhắc một câu: “Đừng quên bếp trưởng Phó tối nay mời cơm đấy nhé.”
Triệu Dương tự mình lái xe đưa mẹ con Phó Vãn về nhà. Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh vào một khu chung cư cũ kỹ. Phó Vãn và Đoàn Đoàn vừa bước xuống xe, chiếc xe sang của Triệu Dương đã lập tức thu hút sự chú ý, khiến cho mấy bà cụ trong khu phải xúm lại xì xào bàn tán.
“Kia có phải cô gái mới chuyển đến thuê nhà ở tòa 3 không? Thuê nhà ông Dương Chấn Vinh ấy? Trông xinh xắn ra phết, thảo nào ông ấy lại cho thuê nhà.”
Một người phụ nữ trung niên khác ghé tai nói nhỏ: “Người lái chiếc siêu xe kia là bồ mới của nó à? Trông vừa trẻ vừa có tiền. Gái một con mà cũng không phải dạng vừa đâu. Tôi nghe thím Lý ở tòa 1 kể, tối qua còn có một thằng cha nào đó canh trước cửa nhà nó cả đêm đấy.”
“Chậc chậc...”
Bọn họ còn cố tình nói to, thỉnh thoảng lại ném về phía Phó Vãn những ánh nhìn dò xét đầy kỳ quặc.
Triệu Dương tức đến đỏ mặt, còn Phó Vãn lại tỏ ra vô cùng bình thản.
Triệu Dương biết mình chỉ nhỏ hơn Phó Vãn ba tuổi, chưa nói đến việc cậu có dám theo đuổi cô hay không, chỉ cần tin đồn này truyền đến tai anh trai và chị dâu cậu, phản ứng đầu tiên của họ chắc chắn sẽ là:
“Thằng nhóc nhà mày có xứng không?”
Triệu Dương không muốn Phó Vãn phải suy nghĩ nhiều, bèn vội lảng sang chuyện khác: “À mà, bếp trưởng Phó, không phải chị bảo tôi ngày nào cũng nhắc khéo nhà họ Phó sao?”
Triệu Dương đưa điện thoại ra, cười bất đắc dĩ: “Tôi bị Phó Hiên hủy kết bạn rồi.”
Trên màn hình điện thoại hiện lên một dấu chấm than màu đỏ chói.
Vốn dĩ cả hai chỉ là bạn bè xã giao, hành động này của cậu ngay lập tức đã chọc giận Phó Hiên, kết quả là bị anh ta đơn phương xóa khỏi danh bạ.
Phó Vãn cũng không để tâm: “Tôi biết rồi, tối gặp.”
Cô dắt Đoàn Đoàn đi vào trong nhà.
Triệu Dương không rời đi ngay, cậu lười biếng dựa vào nắp capo chiếc siêu xe màu xanh ngọc, lướt điện thoại.
Chu Kiều Kiều vừa đăng một tấm ảnh trong nhóm “Biệt đội hóng hớt số 1 Ninh Thành”, gây nên một trận sóng to gió lớn.
“Chu Kiều Kiều”: “Hình ảnh” Mọi người xem cô gái này là ai?
“Chu Thiên Lỗi”: Ai thế? Ngoại hình cũng được phết nhỉ.
“Lý Thành Chí”: Ảnh mờ quá, có phải ngôi sao nào không? Trong giới giải trí có ngôi sao nữ nào như này à? Sao tôi chưa thấy bao giờ.
“Triệu Dương”: ...
Chết tiệt, người trong ảnh không phải là Phó Vãn sao? Hơn nữa bối cảnh trông giống như ở bệnh viện.
Lẽ nào Chu Kiều Kiều vừa rồi cũng ở bệnh viện?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.