Tạ Khiêm nhìn kỹ thân thể đang bị tách rời của Thu Thu, mỗi một mảnh chân tay rách nát đều được nối lại với nhau bằng những sợi chỉ m.á.u mỏng manh. Anh ta kinh ngạc thốt lên: “Cô bé này... bị phanh thây mà chết?”
Phó Vãn không hề bình luận.
Phùng Kiện và những người có mặt ở đó đều sững sờ: “!!!”
Phanh thây?!
Lại là một vụ án mạng khác?
Sao lại không nhìn thấy chứ? Tại sao lại không nhìn thấy? Phùng Kiện sốt ruột đến phát hoảng.
Nếu c.h.ế.t do bị phanh thây, vậy thì cô bé này không thể nào là con ma nước đã kéo Đóa Đóa xuống sông được.
Tạ Khiêm vẫn nắm chặt thanh kiếm gỗ đào, một chân đạp trên nền gạch, chân kia co lên không dám hạ xuống, trông hệt như tư thế “gà vàng một chân”. Phó Vãn chỉ ngồi đó nhìn anh ta, tựa như đang xem khỉ diễn xiếc.
Tạ Khiêm có chút lúng túng, gượng gạo nói: “Tuy cô bé không phải con ma nước hôm qua, nhưng cô là một Huyền sư chân chính, sao lại dám nuôi hồng y lệ quỷ?”
Phó Vãn nhìn xoáy vào mắt Tạ Khiêm như muốn nhìn thấu tâm can anh ta, cô khẽ bấm ngón tay rồi cười lạnh một tiếng: “Vậy sao anh không về dạy dỗ lại sư phụ mình, bảo ông ta đừng cung phụng ác quỷ nữa?”
Website TruyenLau.com
Tạ Khiêm cứng đờ người, gương mặt tuấn tú chợt xanh chợt trắng, cảm giác xấu hổ tột độ như bị người ta vạch trần bí mật đen tối nhất.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cô ta... sao cô ta lại biết được?
Sư phụ anh ta đúng là đang nuôi một con ác quỷ, chuyện này ngoài anh ta là đệ tử chân truyền ra thì không một ai hay biết. TruyenLau.com
Quỷ Mẫu đã treo thưởng một số tiền cực lớn trên Quỷ Thị cho các lệ quỷ, tin tức này chỉ lưu truyền trong giới lệ quỷ mà thôi. Anh ta và sư phụ biết được là nhờ con ác quỷ đang được cung phụng kia.
Thế mà Phó Vãn này chỉ ở Ninh Thành, cách Kinh Thị cả ngàn dặm, lại có thể thông qua mối liên kết thầy trò mà tính ra được chuyện riêng tư, bí mật không ai biết của sư phụ anh ta.
Tạ Khiêm lạnh toát sống lưng, một nỗi sợ hãi không tên lan ra khắp cơ thể, thấm vào từng ngóc ngách, từng mạch m.á.u sâu thẳm.
Anh ta không tài nào đoán ra được tu vi của Phó Vãn, nhưng anh ta biết chắc chắn một điều, cô ta ở một đẳng cấp cao hơn anh ta rất nhiều.
Bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Phùng Kiện và những người khác, Tạ Khiêm cảm thấy khó xử vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sư phụ anh ta còn nuôi ác quỷ, anh ta lấy tư cách gì mà ở đây lớn tiếng chất vấn Phó Vãn? Nhưng... nhưng sư phụ nuôi ác quỷ là có nguyên nhân.
Dù vậy, Tạ Khiêm biết người ngoài chỉ quan tâm kết quả chứ chẳng màng đến quá trình. Họ sẽ chỉ biết người sư phụ mà anh ta kính yêu nhất, một vị thiên sư, lại đích thân nuôi ác quỷ, từ đó danh tiếng bao năm gây dựng sẽ đổ sông đổ bể.
Là một người đệ tử, anh ta thật có lỗi với sư phụ.
Phó Vãn liếc nhìn đồng hồ, uể oải đứng dậy: “Tôi phải đi bán hàng kiếm tiền đây. À phải rồi, Tạ tiểu thiên sư, nếu có hứng thú thì sao không ra bờ sông xem thử ai mới là con ma nước đã hại Đóa Đóa?”
Cảm giác giá lạnh trong lòng Tạ Khiêm vẫn chưa tan, Phó Vãn đến cả họ của anh ta cũng biết.
“Ở nhà trông nhà nhé, tôi... xin lỗi, hơi mạnh tay rồi.”
Phó Vãn vỗ vỗ đầu Thu Thu, không biết có phải do dùng sức hơi quá không mà cái đầu của Thu Thu lập tức rơi bộp xuống đất, lăn đến đối diện Tạ Khiêm. Đôi mắt oán độc của nó cứ thế nhìn anh ta chòng chọc, khiến Tạ Khiêm sợ đến đứng tim.
Đoàn Đoàn lại tỏ ra như không có chuyện gì, cúi người nhặt cái đầu lên rồi lắp lại cho Thu Thu.
Phùng Kiện và những người khác nhìn hành động như đang diễn kịch câm của Đoàn Đoàn mà lòng ngứa ngáy khó chịu, một cảm giác bất lực vì muốn xem mà chẳng thể thấy.
Đoàn Đoàn nhét con thỏ bông vào tay Thu Thu cho cô bé chơi. Kể từ khi biết con thỏ này từng là của Thu Thu, Đoàn Đoàn không còn muốn trả nó lại cho Đóa Đóa nữa.
Phó Vãn dắt tay Đoàn Đoàn, thong dong đi về phía cửa: “Làm ơn nhường đường.”
Phùng Kiện và đám người vội vàng dạt ra hai bên. Phó Vãn cứ thế dắt con trai mình đi thẳng xuống lầu, chẳng thèm đóng cửa.
Tạ Khiêm liếc nhìn vào trong nhà, bé lệ quỷ áo đỏ đang ôm con thỏ bông ngồi trên sofa, mắt không chớp nhìn anh ta. Anh ta đành phải từ từ lùi ra ngoài.
Ngông cuồng”
“Phó Vãn quả thực kiêu ngạo đến tột cùng!
Cô thản nhiên trưng ra con ác quỷ mình nuôi trong nhà cho hắn xem, như thể chắc chắn rằng hắn hoàn toàn bó tay chịu trói. Chẳng cần ra tay, cô đã sỉ nhục hắn đến tột độ.
Khoảnh khắc đó, Tạ Khiêm có chút hoang mang. Sư phụ từng nói hắn là thiên tài huyền học trăm năm có một, ấy vậy mà bao năm qua, chưa bao giờ hắn phải chịu nỗi nhục nhã ê chề như hôm nay.
Cả đám người lục tục rút khỏi nhà họ Phó, Phùng Kiện còn cẩn thận đóng cửa lại giúp. Phó Vãn đã hoàn toàn nắm thóp được họ rồi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.