Triệu Dương không dám hỏi nhiều, lập tức lái xe đến siêu thị 24 giờ gần nhất. Anh làm theo đúng lời Phó Vãn dặn, mua đồ ăn nhanh về chất lên xe, tất cả chỉ mất vỏn vẹn mười phút.
Phó Vãn gật đầu, lấy ra một cây bút lông đen từ trong xe rồi viết thực đơn tối nay lên tấm bảng trắng.
“Mì gói các vị: 18.888 tệ một bát, bánh trôi nhỏ: 19.999 tệ một bát, sủi cảo: 16.666 tệ một bát.”
Hệ thống Ẩm thực nhìn thấy thực đơn kia, suýt nữa thì phát ra tiếng rên rỉ đầy tuyệt vọng.
Nó đường đường là một hệ thống ẩm thực cao cấp, thế mà lại vớ phải một ký chủ “biết nấu ăn” thế này, đúng là “tam sinh hữu hạnh” mà.
Đoàn Đoàn nhìn Phó Vãn bằng ánh mắt đầy sùng bái. Quả không hổ là mẹ của cậu, chỉ có những món ăn thượng hạng mới bán được giá cao như vậy!
Triệu Dương dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nhìn thấy mức giá này, mí mắt anh ta vẫn giật liên hồi.
Thế nào gọi là giá trên trời?
Đây đích thị là giá trên trời!
TruyenLau.com
Triệu Dương liếc nhìn xung quanh không một bóng người, trong đầu đã bắt đầu tính chuyện liên lạc với bố mẹ của mấy thằng bạn thân, nhờ họ dùng quan hệ kéo người tới quán ăn ủng hộ.
Phó Vãn lên tiếng: “Giờ chuẩn bị xuất phát.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Triệu Dương tức khắc ngây người. Bây giờ sao? Không phải mới vừa mua nguyên liệu về à?
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Triệu Dương ngẫm nghĩ một chút, rồi lập tức đưa mắt nhìn về phía tinh linh hòe già đang ung dung nằm vắt vẻo trên tán cây. Chẳng lẽ cô định để cho vị tinh quái này bán hàng thay sao?”
“Phó Vãn quả thật bước một bước về phía hòe tinh già, chìa tay ra: “Đưa đây.”
Bà lão lập tức cảnh giác, đôi tay khô khốc như vỏ cây vội khoanh lại, õng ẹo nói: “Đầu bếp đừng dọa người ta mà, người ta có gì cho ngài đâu chứ.”
Phó Vãn nói ngắn gọn: “Lệnh bài thông hành Chợ Quỷ.”
Mặt hòe tinh già sợ đến trắng bệch, vội chối: “Người ta không có.”
Phó Vãn nhướng mày: “Ngươi hẳn là biết nói dối trước mặt một thiên sư bán chuyên sẽ có kết cục gì.”
Hòe tinh già lập tức khóc nức nở, nước mắt lã chã như mưa. Vẻ điệu đà đó khiến Triệu Dương rùng mình một cái. Bà lão khóc lóc thảm thiết: “Đây là thứ người ta vất vả lắm mới có được, người ta cũng muốn đến Chợ Quỷ, người ta muốn đến Chợ Quỷ mua thuốc dưỡng Nhan.”
Phó Vãn thản nhiên nói: “Ngươi đi? Để làm bia sống cho người ta à?”
Thấy bà lão đã lăn ra đất ăn vạ, Phó Vãn khẽ day trán: “Trở về ta sẽ truyền cho ngươi thuật trú nhan.”
Hòe tinh già sững sờ, tức khắc nhìn Phó Vãn với ánh mắt đầy mong đợi: “Thật không ạ?”
Phó Vãn chẳng buồn trả lời, nhưng hòe tinh già vẫn tin, vì mỗi lời nói, hành động của thiên sư đều nằm dưới sự giám sát của Thiên Đạo.
Bà ta chỉ là một cây hòe trăm năm thành tinh, bản lĩnh tự vệ quả thật không có, đến Chợ Quỷ cũng có phần nguy hiểm, thà rằng đồng ý yêu cầu của Phó Vãn còn hơn.
Hòe tinh già liền đưa một tấm lệnh bài khắc hình đầu quỷ vào tay Phó Vãn, nũng nịu nói: “Đầu bếp Phó lên đường bình an, người ta chờ ngài trở về nhé.”
Phó Vãn “ừ” một tiếng, quay sang đưa lệnh bài cho Đoàn Đoàn, dặn dò: “Cầm lệnh bài đi quanh gốc hòe, rẽ trái ba vòng, rẽ phải ba vòng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đoàn Đoàn làm theo lời Phó Vãn, đi quanh gốc hòe rẽ trái ba vòng, rồi lại rẽ phải ba vòng.
Ngay khoảnh khắc ấy, một cơn gió lạnh buốt cuộn lên lá hòe, dưới gốc cây bỗng xuất hiện một hố đen khổng lồ, bên trong tối om như mực, tựa như muốn nuốt chửng mọi thứ.
“Đi thôi.” Phó Vãn nói.
Triệu Dương sợ hãi trong lòng, nhưng không dám níu lấy Phó Vãn, đành nắm c.h.ặ.t t.a.y Đoàn Đoàn.
Phó Vãn đi trước, Triệu Dương và Đoàn Đoàn theo sau.
Triệu Dương liếc thấy điện thoại của Phó Vãn vẫn còn đặt trên giá livestream, vội nói: “Đầu bếp Phó, ngài không mang theo điện thoại.”
Phó Vãn đáp: “Không sao.”
Ba người vừa bước vào, cánh cửa thông đạo liền nhanh chóng khép lại, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Triệu Dương cảm nhận được mặt đất vững chắc dưới chân, cảm giác an toàn khiến anh từ từ mở mắt ra.
Trước mắt anh là một khoảng không mờ mịt, xung quanh bao phủ bởi sương mù dày đặc.
Triệu Dương nheo mắt quan sát một lượt, hình như họ đang ở trên một con thuyền nhỏ màu đen. “Đầu bếp Phó, chúng ta… chúng ta đang ở trên thuyền sao?”
Phó Vãn đứng ở mũi thuyền “ừ” một tiếng, cô mở nắp cây đèn lồng treo cao, đầu ngón tay khẽ lướt qua, bấc đèn liền bừng sáng. Ánh đèn leo lét như đom đóm bất chợt rực lên, xua tan màn sương đêm mờ mịt xung quanh.
Con thuyền dưới chân chầm chậm trôi theo dòng nước. Triệu Dương thấy Đoàn Đoàn tò mò ghé sát mạn thuyền nhìn xuống sông, anh cũng định làm theo.
“Nếu không muốn bị kẹt lại đây vĩnh viễn thì hãy nhìn về phía trước.”
Nghe vậy, Triệu Dương vội dẹp đi sự tò mò, nhìn thẳng về phía trước. Thấy Phó Vãn vẫn đứng vững ở mũi thuyền, lòng bất an của anh cũng vơi đi phần nào.
Phó Vãn và mọi người vừa đi khỏi, chiếc điện thoại cô để lại trước quán ăn liền tự động bật livestream.
“Chị chủ ơi, chị mà kinh doanh kiểu này thì sớm sập tiệm mất thôi, bao nhiêu ngày không mở hàng rồi.”
“Người ta không livestream chứ có phải không bán đâu.”
“Xí, tôi nghe danh mà đến, mấy tối liền có thấy bóng dáng chị chủ đâu. Cứ làm ăn bữa đực bữa cái thế này, sớm muộn gì cũng dẹp tiệm.”
“Ủa? Chị chủ đâu? Đoàn Đoàn đâu rồi?”
“Cái thực đơn kia là nghiêm túc đó hả? Xin hỏi đơn vị tính là Yên Nhật à?”
Cư dân mạng ngơ ngác, livestream thì đã bật, nhưng chẳng thấy Phó Vãn hay Đoàn Đoàn đâu cả. Thái độ làm ăn kiểu này thì kiếm tiền sao được?
Ngay cả cơ hội ngắm gái xinh duy nhất cũng không có, không ít người cảm thấy nhàm chán, định rời khỏi phòng livestream.
“Đến rồi, đến rồi, chính là chỗ này.” Một giọng nữ vang lên.
Những cư dân mạng từng xem livestream của Phó Vãn lập tức sáng mắt. Người đến chính là cô nữ sinh Lý Nhã Hân của đêm hôm đó.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.