Dương Chấn Vinh lờ mờ đoán ra điều gì đó, ông vội nhìn về phía Phó Vãn ban nãy, nhưng đã chẳng thấy bóng dáng cô đâu.
Phó Vãn đã đi về phía Triệu Dương và Đoàn Đoàn.
“Trước mắt cứ đưa cháu bé đến bệnh viện kiểm tra đã.” Vẻ mặt phức tạp, Phùng Kiện cắt ngang dòng suy nghĩ của Dương Chấn Vinh.
Dương Chấn Vinh hoàn hồn, vội vàng ôm chặt cô con gái đang thút thít của mình lên xe cảnh sát, phóng thẳng đến bệnh viện.
Phó Vãn ung dung thong thả đi về phía Đoàn Đoàn và Triệu Dương, cô đảo mắt qua người họ một vòng rồi hỏi: “Nguyên liệu đâu cả rồi?”
Triệu Dương ngượng ngùng gãi đầu: “Lúc đang mua đồ ở chợ thì phát hiện con gái của chủ nhà chị mất tích, nên tụi em gửi tạm đồ đã mua ở sạp thịt của anh ấy rồi chạy ra phụ tìm người.”
Phó Vãn đáp: “Ồ.”
Cô cũng chẳng lạ gì mấy thanh niên nhiệt huyết này.
Phó Vãn nói tiếp: “Lấy đồ ăn về nấu cơm thôi.”
Hệ thống Mỹ thực vang lên trong đầu cô: “Nếu không phải ta biết tỏng ký chủ đang làm gì, ta thật sự sẽ tin cô yêu tha thiết việc bếp núc đấy.”
Phó Vãn nghĩ đến khoản thu nhập từ việc nấu ăn. Mấy ngày nay Thiên Đạo ngoan ngoãn như cháu trai, tiền bạc đều nằm yên trong túi cô, không còn bị văng đi vì đủ thứ lý do trời ơi đất hỡi nữa.
Vì thế, Phó Vãn quả quyết đáp lại: “Ta thật sự rất yêu nấu ăn.”
Hệ thống Mỹ thực: “...”
Phó Vãn và mọi người định rời đi, nhưng đám đông hiếu kỳ vây xem lại không có ý định buông tha cho cô.
“Người đẹp ơi, ban nãy cô đi trên sông kiểu gì thế?”
Website TruyenLau.com
“Chị gái xinh đẹp ơi, cho xin tài khoản mạng xã hội được không? Chị ngầu quá đi!”
“Bạn ơi lúc nãy bạn ngồi xổm ở đó làm gì vậy? Với cả sao giày của bạn cũng khô cong thế?”
Phó Vãn nhìn đám đông nhiệt tình mà khẽ chau mày. Triệu Dương lập tức bước lên một bước, chắn trước mặt Phó Vãn và Đoàn Đoàn, cười hì hì rồi bịa chuyện: “Không có gì đâu ạ, đây là kỹ năng độc môn của đại sư tỷ chúng tôi, đúng đúng, chính là khinh công trên mặt nước mà mọi người hay nghĩ đấy.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Đừng hỏi nữa, hỏi nữa cũng là bí mật gia truyền không thể tiết lộ.”
Ba người nhanh chóng rời khỏi bờ sông Ninh Thành, bỏ lại sau lưng một đám người vẫn đang chỉ trỏ bàn tán sôi nổi về mặt sông đã dần tĩnh lặng.
Trên đường đi, Triệu Dương vẫn có chút bất an: “Đầu bếp Phó, chị không trách em lắm mồm đấy chứ?” TruyenLau.com
Phó Vãn chẳng mấy để tâm: “Danh xưng nữ hiệp dễ khiến họ chấp nhận hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thời đại khoa học mà, có nữ hiệp thì được, chứ những thứ khác thì vẫn còn là dấu hỏi lớn.
Họ quay lại khu chợ, lấy nguyên liệu đã gửi. Triệu Dương tốt bụng còn báo tin đã tìm được Đa Đa cho những tiểu thương thân thiết với Dương Chấn Vinh ở xung quanh.
Rất nhanh sau đó, họ xách đồ ăn về đến nhà. Triệu Dương lại cười hề hề dừng bước trước cửa: “Đầu bếp Phó, vậy em về trước nhé, sau này có gì cần giúp cứ gọi em.”
Triệu Dương không có ý định làm phiền hai mẹ con họ, cũng không muốn vào nhà rồi lại chạm mặt sự tồn tại thần kỳ nào đó.
Đoàn Đoàn có vẻ hơi tiếc nuối. Cậu bé vào phòng ngủ trước, thấy Thu Thu cuộn tròn thành một cục nằm im lìm dưới gầm giường không chịu ra, trông nó có vẻ rất mệt mỏi.
Đoàn Đoàn ngạc nhiên hỏi: “Thu Thu, hôm nay mày có ra ngoài chơi không đấy?”
Thu Thu không thèm để ý đến cậu, Đoàn Đoàn đành rời phòng ngủ rồi hớn hở chạy vào bếp.
Cậu muốn trở thành phụ tá nhí của mẹ! Dù sao thì cậu và mẹ cũng có chung một ước mơ, đó là trở thành đầu bếp.”
“Phó Vãn đang cầm d.a.o thái thịt, chuẩn bị làm món cơm chiên thịt sợi theo công thức.
Hệ thống Mỹ thực vang lên trong đầu cô, cất tiếng khen ngợi: “Ký chủ, tài thái d.a.o của cô đỉnh thật đấy.”
Phó Vãn thản nhiên đáp: “Hồi trước c.h.é.m tiểu quỷ nên quen tay thôi.”
Hệ thống: “…”
Phó Vãn cứ theo công thức mà làm, đầu tiên là phi dầu trong chảo, sau đó cho thịt sợi vào. Đợi thịt xào săn lại, cô nêm nếm gia vị rồi cuối cùng cho cơm vào rang.
Cuối cùng, Đoàn Đoàn rắc thêm ít hành lá thái nhỏ lên trên, vậy là món ăn đã hoàn thành.
Đoàn Đoàn hớn hở bưng hai đĩa cơm chiên thịt sợi nóng hổi ra bàn. Nhìn đĩa cơm bốc khói nghi ngút, cậu nhóc thèm đến ứa nước miếng, liền nhoài người lên bàn, quay đầu lại hỏi Phó Vãn: “Mẹ ơi, con nếm thử một miếng được không ạ? Trông ngon quá đi!”
“Được chứ.” Phó Vãn gật đầu.
Đoàn Đoàn lập tức cầm chiếc thìa nhỏ xúc một miếng bỏ vào miệng. Thế nhưng, hương vị thơm ngon như trong tưởng tượng lại chẳng hề xuất hiện, thay vào đó là một mùi vị kỳ quái khó tả bắt đầu lan tỏa khắp khoang miệng.
Gương mặt bầu bĩnh của Đoàn Đoàn chợt trở nên hết sức kỳ quặc. Cậu bé muốn ăn hết miếng cơm, nhưng cổ họng lại theo bản năng từ chối nuốt xuống.
Hệ thống nghi hoặc: “? Đoàn Đoàn sao thế kia? Ký chủ, có phải cô cho nhầm gia vị rồi không?”
“Chắc là không đâu.” Phó Vãn bình tĩnh đáp.
Một người có thể ngồi lên vị trí đứng đầu của Thiên Cực Huyền Môn, chắc chắn phải là một thiên tài với khả năng học hỏi siêu phàm. Có lẽ Phó Vãn không có năng khiếu nấu nướng bẩm sinh, nhưng khả năng tiếp thu của cô tuyệt đối không hề kém.
Mấy lỗi sơ đẳng như cho nhầm gia vị, Phó Vãn sẽ không bao giờ mắc phải.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.