Bác Lý tay thái thịt không hề chậm lại, còn vô cùng kinh ngạc mà bắt chuyện.
Phó Đại Thành lập tức cầm lấy một con dao, thành thạo bắt đầu thái thịt, lải nhải kể lại chuyện của hai vợ chồng mình.
Nghe nói hai người họ lại đang làm nhân viên công vụ ở dưới đó, người bạn tốt nhiều năm không gặp nghe mà không khỏi cảm khái.
“Sư... Sư phụ... Sư nương.”
Sắc mặt Mạnh Chí Khoan trắng bệch nhìn hai vị, hắn không biết là kinh ngạc hay là hoảng sợ, chỉ cảm thấy chân cẳng mềm nhũn, quỳ gối trước mặt Phó Đại Thành.
Phó Đại Thành liếc nhìn hắn, chỉ bình tĩnh nói: “Ngươi lên phụ một tay đi.”
Phó Đại Thành lại cười nhìn Phó Vãn: “Đầu bếp Tiểu Phó, tối nay món chính là gì vậy?” TruyenLau
“Tổng cộng 17 món, có Lươn xào sả ớt, Gà sốt cay Tứ Xuyên, Lòng già chiên giòn, Sườn non hấp bột gạo, Thịt ba chỉ luộc sốt tỏi.”
Phó Đại Thành cười nói: “Vậy ta sẽ làm phụ bếp cho đầu bếp Phó, cũng làm vài món tủ.”
Website TruyenLau.com
Mạnh Chí Khoan lúc này đâu còn chút uy phong nào của một bếp trưởng, hắn lại giống như kẻ học việc của Phó Đại Thành mấy năm trước, lẽo đẽo đi theo sau. Hắn nhìn từng bước nấu ăn của sư phụ, từng liều lượng gia vị được cho vào, giống hệt như lúc sư phụ dạy hắn trước đây.
Phó Đại Thành bảo người học việc dọn ra đĩa, còn thừa lại một đĩa bèn nói: “Mọi người nếm thử đi.”
TruyenLau.com
Hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp khu cỗ làng ngoài trời dưới chân núi.
Ngay cả Phùng Kiện và mấy vị cảnh sát đến giám sát Mạnh Chí Khoan cũng không nhịn được mà nuốt nước miếng. Trời ạ, thơm quá đi mất.
Vì nhiệm vụ tối nay, thật ra họ cũng chỉ có vài phút ăn vội bát mì gói vào lúc 3, 4 giờ chiều, lúc này sớm đã đói meo.
Nhưng đây là đồ ăn làm cho quỷ, chắc họ không ăn được đâu nhỉ?
“Lão Phó, tay nghề không giảm sút chút nào, làm ma rồi mà cũng không bị lụt nghề ha.” Bác Lý sau khi nếm thử liền là người đầu tiên trêu ghẹo.
Tay Mạnh Chí Khoan run rẩy cầm lấy đôi đũa, gắp một miếng cho vào miệng.
Hương vị bùng nổ trong khoang miệng, tinh thần hắn như sắp sụp đổ.
Vẫn là hương vị đó, vẫn là hương vị trong ký ức của vô số thực khách về tay nghề của bếp trưởng Phó, chỉ là...
Phó Vãn ở bên cạnh thành thục xóc chảo, cười nhạt hỏi: “Bố tôi có giấu nghề không? Mạnh Chí Khoan.”
Mạnh Chí Khoan suy sụp hoàn toàn. Không có giấu nghề, chỉ là tay nghề của hắn không đủ tinh thông. Hắn đã không học được trọn vẹn mười phần tay nghề của Phó Đại Thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phó Vãn lạnh nhạt nhìn Mạnh Chí Khoan sụp đổ tinh thần, ngồi thụp xuống đất gào khóc.
“Cảnh sát Phùng, các anh có muốn nếm thử không?” Phó Vãn hỏi.
Phùng Kiện và đồng đội rất muốn ăn, nhưng vừa nhìn thấy đối tượng của bữa tiệc này liền cố gắng nén lại. Nhưng Phó Vãn đã hỏi như vậy?
“Chúng tôi có thể ăn được sao?”
Phó Vãn chỉ vào lối vào ngọn núi: “Tôi đã dựng trận pháp ở cổng núi, người sống cũng có thể ăn mà không bị tổn hại gì.”
Chỉ là oan hồn ăn vào sẽ bổ sung hồn lực, hóa giải tà thuật mà Mạnh Chí Khoan đã để lại trên người họ. Còn người sống ăn vào thì không có tác dụng gì nhiều, nhiều nhất chỉ là no bụng, nếm thử hương vị mà thôi.
Đã nói như vậy, tự nhiên là cung kính không bằng tuân mệnh.
“Lên món thôi!”
Đội ngũ đầu bếp hét lớn.
Các đầu bếp đương nhiên sẽ không rời khỏi bếp, cho nên cần có người khác đến bưng món.
Liền thấy một người đầu trâu một tay bê một chiếc khay gỗ khổng lồ, trên khay đặt từng món ăn vừa mới ra lò, bày lên bàn.
“Đầu Trâu?”
Tiểu Yêu cắn đũa, tò mò nhìn người bưng món, quay đầu lại thấy người bưng món bên này: “Mặt Ngựa?”
“Oa, là quỷ sai! Tất cả đều là quỷ sai đó!”
“Cả Vô Thường cũng đến đẩy xe thức ăn kìa!”
Họ dù sao cũng là ma mới, không hiểu quá nhiều quy củ của cõi âm, chỉ cảm thấy kinh ngạc và vui mừng.
Người nhà họ Thẩm thì nhìn đến ngây người, Thẩm Hải hoàn toàn ngớ ra.
Vốn tưởng rằng lần này chắc chắn sẽ hỏng bét, kết quả lại không còn một chỗ trống!
Còn có không ít oan hồn thà ngồi ghép bàn cũng phải ăn cho bằng được bữa tiệc này.
Gương mặt không còn chút huyết sắc nào của Thẩm lão gia tử lúc này lại hồng hào hẳn lên, kích động vô cùng. Đó là ai chứ?
Là quỷ sai đó!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.