Hai má Đoàn Đoàn bỗng ửng hồng, cô bé ngượng ngùng nói: “Thật ra… Đoàn Đoàn cũng có thể mở quán mà. Những món mẹ biết làm cháu đều biết làm hết, cơm chiên, mì gói, cả đồ kho nữa, mẹ dạy cháu hết rồi ạ.”
Triệu Dương sực nhớ lại cái đêm Dương Phi khen nức nở món chân gà kho của Đoàn Đoàn, biết đâu lại có tác dụng thật.
Anh lập tức quyết định: “Được! Đoàn Đoàn, chú đưa cháu về nhà, chú sẽ phụ cháu mở quán!”
Triệu Dương vội vàng gửi một tin nhắn vào nhóm.
“Triệu Dương, @Tất cả thành viên, những ai đang gặp ma tối nay đúng nửa đêm đến quán ăn dưới gốc cây hòe già nhé. Ăn ngon lại còn được tặng bùa bình an của đầu bếp Phó.”
“Chu Thiên Lỗi: Tớ không dám ra khỏi nhà đâu!”
TruyenLau
“Triệu Dương: Ma cũng vào được nhà đấy, cậu tự nghĩ cho kỹ đi.”
“Tôn Xương Minh: Tớ đến!”
Website TruyenLau.com
“Tôn Xương Minh: @Thẩm Tử Khiên, Thẩm thiếu gia, cậu thật sự không định qua nhà tớ tụ tập với mọi người cho có hơi à? Ở cùng nhau còn có thể trông chừng lẫn nhau.”
Cả đám người này đều đã chạy hết đến nhà Tôn Xương Minh. Một mình gặp ma thì đáng sợ, nhưng hai người cùng gặp ma thì ít ra còn có thể an ủi nhau được đôi chút.
TruyenLau.com
Thẩm Tử Khiên chỉ muốn chửi c.h.ế.t cái thằng thiểu năng Tôn Xương Minh. Nếu không phải nó chia sẻ cái game c.h.ế.t tiệt kia thì anh đã chẳng gặp phải chuyện quái quỷ này.
“Thẩm Tử Khiên: Tối nay tôi định lên từ đường nhà họ Thẩm, tổ tiên nhà tôi sẽ phù hộ cho tôi.”
“Tôn Xương Minh: Chân thành khuyên cậu, đừng tự lái xe.”
Thẩm Tử Khiên biết chuyện Tôn Xương Minh gặp tai nạn xe cộ vì nữ quỷ nên lập tức trả lời đã biết. Gửi xong tin nhắn, anh lại nhẹ nhàng vỗ vỗ tay Liễu Vĩnh Ninh, trấn an cô đừng lo lắng.
“Cốc, cốc, cốc.”
Tiếng gõ cửa vang lên, mấy người đang ngồi trong phòng sợ đến mức ôm chầm lấy nhau.
Ông Tôn thấy mãi không ai ra mở cửa, đành phải tự mình đẩy cửa vào. Vừa bước vào, ông đã thấy con trai mình và mấy cậu thanh niên to cao đang ôm nhau cứng ngắc.
Ông Tôn: “...” Ôm nhau đến thế kia à?
“Ba! Ba dọa bọn con làm gì thế? Người dọa người dọa c.h.ế.t người đấy biết không?” Tôn Xương Minh vừa thấy là ba ruột của mình, liền buông tay ra rồi lên tiếng trách móc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ông Tôn nói ngay: “Lịch hẹn của đại sư bên Cảng Đảo phải dời đến tháng sau rồi, nên ba đã mời tiểu thiên sư Tạ đến đây.”
Ông Tôn đã từng chứng kiến bản lĩnh của Tạ Khiêm khi thu phục nữ quỷ ở nhà xưởng. Tuy hai con quỷ tân nương kia không thu được, nhưng dù sao Tạ Khiêm cũng là thiên sư có thực tài hiếm hoi mà ông từng gặp.
Thôi thì cứ dùng tạm vậy.
“Cậu ấy khi nào đến ạ? Bọn con sắp phải ra ngoài đến quán ăn mà Triệu Dương nói rồi.”
Vốn dĩ ông Tôn nghe nói họ muốn ra ngoài thì một mực không đồng ý, nhưng vừa nghe là quán ăn do Triệu Dương giới thiệu, ông liền thôi.
Mấy người co rúm lại với nhau, đợi đến gần giờ hẹn thì nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau, run rẩy dò dẫm từng bước ra phía cổng lớn.
Ngọn đèn đường ở cổng biệt thự nhà họ Tôn vốn luôn sáng trưng bỗng phụt tắt. Ánh mắt của Tôn Xương Minh và mấy người bạn bỗng trở nên mơ màng.
Trong màn đêm u tối, một chiếc xe từ từ tiến đến. Đó là một chiếc xe buýt cỡ nhỏ, biển số xe là Ninh A777777, xuyên qua màn sương đêm mờ mịt.
Ánh đèn xe chói lòa sáng lên, cửa xe “két” một tiếng mở ra.
Đang ở trên lầu hai, Tạ Khiêm nhìn xuống dưới, mày bất giác nhíu chặt.
Chuyện gì thế này?
Thằng nhóc Xương Minh không phải nói dạo này không lái xe sao? Sao lại đi gọi cả xe buýt? Xe buýt thì không phải là xe chắc?
Tôn Xương Minh đi đầu, Chu Thiên Lỗi và những người khác lững thững bước theo lên xe.
“Đừng lên xe!” Một tiếng hét lớn từ phía sau vọng tới, là Tạ Khiêm vừa chạy đến.
Tiếng hét như sấm dậy bên tai khiến Tôn Xương Minh và mấy người bạn lập tức bừng tỉnh, họ theo bản năng quay đầu nhìn về phía người tài xế.”
“Đó là một người giấy tô son đỏ thắm!
Má ơi!
Mấy người họ hétáng lên, hoảng loạn xông về phía cửa xe như một đàn ong vỡ tổ. Nhưng khi họ vừa lao tới nơi, cánh cửa đột ngột lắc lư rồi sập lại một tiếng rầm.
Chu Thiên Lỗi giật b.ắ.n mình, vội vàng rụt ngón tay lại ngay trước khi bị cánh cửa kẹp nát.
Chiếc xe buýt bắt đầu lăn bánh. Tôn Xương Minh và mấy người còn lại điên cuồng áp mặt vào cửa kính, đập cửa rầm rầm.
“Đại sư, đại sư cứu mạng, đại sư!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.