Đa Đa lắc đầu: “Thôi không cần đâu, ở nhà tớ đã ăn rất nhiều sủi cảo thịt ba làm rồi.”
Trong lúc hai đứa trẻ trò chuyện, Phó Vãn ngồi một bên im lặng tiến vào trạng thái tu luyện, còn trong bếp thì vang lên từng tràng tiếng d.a.o chặt thịt đều đặn.
Dương Chấn Vinh quả không hổ là tay mổ heo lành nghề, tay d.a.o của anh có thể nói là tuyệt kỹ. Anh cẩn thận dùng d.a.o lóc xương sườn, rồi chặt thành từng đoạn vừa phải. Thịt ba chỉ được cắt thành những miếng vuông vắn tiện chế biến.
Anh chặt riêng đuôi heo, hai cái móng giò, đầu heo cũng được xử lý kỹ càng, còn cố tình cắt riêng hai cái tai.
Xử lý xong xuôi, Dương Chấn Vinh tiện tay lấy vạt áo lau đi vài giọt mồ hôi trên mặt, trong lòng bỗng cảm thấy có chút kỳ lạ.
Vừa nãy lúc vào nhà anh đã phát hiện trong nhà không bật điều hòa, nhưng không khí lại vô cùng mát mẻ.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Lòng Dương Chấn Vinh càng thêm áy náy. Lẽ nào... cô Phó cũng vì muốn tiết kiệm tiền điện nên mới không dám bật điều hòa?
Nếu cô Phó cứ nhất quyết đòi trả tiền thuê nhà, anh sẽ miễn hết các khoản phí điện nước, quản lý và vệ sinh cho cô.
TruyenLau
Dương Chấn Vinh quay lại nói với Phó Vãn: “Cô Phó, thịt tôi đã xắt xong cả rồi, cô cứ dùng túi zip đựng lại rồi cho vào ngăn đông để bảo quản. Khi nào hai mẹ con muốn ăn thì lấy ra rã đông là được.”
Dĩ nhiên, thịt tươi ăn ngay là ngon nhất, nhưng với tảng thịt lớn thế này, hai mẹ con cô chắc chắn không thể ăn hết trong một sớm một chiều. Để tránh lãng phí, trữ đông là cách tốt nhất.
Phó Vãn mở mắt nhìn về phía bếp, cô lắc đầu: “Không cần đâu.” TruyenLau.com
Dương Chấn Vinh ngẩn cả người. Cô Phó không cần nửa tảng thịt này ư? Nhưng lúc nãy, khi anh nói về nhà lấy con d.a.o chuyên dụng để pha thịt, cô đâu có từ chối. Anh đã đinh ninh rằng cô đã ngầm chấp nhận cách cảm ơn này của mình.
Vậy bây giờ là sao...
Phó Vãn ra hiệu cho Dương Chấn Vinh lại ghế sô pha ngồi.
Dương Chấn Vinh lờ mờ đoán được điều Phó Vãn sắp nói, anh vội vàng rửa tay sạch sẽ rồi đi tới, kính cẩn ngồi xuống đối diện cô.
Phó Vãn bảo Đoàn Đoàn dẫn Đóa Đóa vào phòng ngủ chơi, rồi đi thẳng vào vấn đề: “Ai đã nói với anh chuyện Đóa Đóa bị ngã xuống nước không phải là tai nạn?”
Dương Chấn Vinh vội đáp: “Là một cậu thanh niên tự xưng là người trong giới Huyền học. Cậu ta còn nói chính xác ngày tháng năm sinh của Đóa Đóa, bảo con bé sinh vào năm âm, tháng âm, giờ âm nên mới bị con tiểu quỷ ở sông Ninh Thành để mắt tới. Hình như con tiểu quỷ đó còn ôm con thỏ bông màu hồng mà mẹ Đóa Đóa tặng cho con bé nữa!”
Phó Vãn khẽ nhướng mày: “Cậu ta nói đúng một nửa. Con quỷ ở sông Ninh Thành nhắm vào Đóa Đóa không phải ngẫu nhiên, mà đúng là vì con bé sinh vào năm âm, tháng âm, giờ âm. Lại là con gái nên sau khi c.h.ế.t đi sẽ cực kỳ dễ bị luyện thành Quỷ đồng áo đỏ.”
Bốn chữ “Quỷ đồng áo đỏ” khiến một người đàn ông cao hơn một mét tám như Dương Chấn Vinh cũng phải rùng mình. Mắt anh long lên sòng sọc, anh giáng một cú đ.ấ.m mạnh xuống chiếc sô pha rẻ tiền, gằn lên giận dữ: “Con tiểu quỷ đó rốt cuộc muốn làm gì?! Dám làm chuyện ác độc như vậy, tôi nhất định phải mời đạo sĩ đến đánh cho nó hồn bay phách tán!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dương Chấn Vinh vốn là một người đàn ông hiền lành, nhưng Đóa Đóa chính là vảy ngược của anh.
Bỗng, từ phòng ngủ của Đoàn Đoàn vang lên những tiếng “rầm rầm”, khiến Dương Chấn Vinh giật mình ngơ ngác.
Phòng của Đoàn Đoàn có người sao?
Phó Vãn thản nhiên đáp: “Gió thổi cửa phòng thằng bé thôi.”
Rồi cô chuyển chủ đề: “Con thủy quỷ ở sông Ninh Thành không phải là tiểu quỷ nữ, mà là một con quỷ nam.”
Dương Chấn Vinh thoáng bối rối. Cậu trai trẻ trong giới Huyền học kia đã quả quyết đó là một bé gái ôm con thỏ bông màu hồng cơ mà. Hơn nữa, chính miệng Đóa Đóa cũng kể rằng có một bạn gái giật con thỏ bông nên con bé mới đuổi theo.
Nhưng...
Nhìn vẻ mặt chắc chắn của Phó Vãn, Dương Chấn Vinh lập tức tin lời cô. Dù sao thì cậu thanh niên kia là ai anh không rõ, còn Phó Vãn lại là người đã thật sự cứu mạng con gái anh.
Dương Chấn Vinh hoàn toàn chẳng hiểu mô tê gì, anh kinh ngạc hỏi: “Vậy... rốt cuộc là có chuyện gì?”
Phó Vãn không muốn giải thích nhiều, chỉ buông một câu: “Con thỏ bông màu hồng đó vốn dĩ là của cô bé quỷ kia.”
Đầu óc Dương Chấn Vinh trống rỗng. Một lúc lâu sau, anh mới tiêu hóa được thông tin này: “Vậy có nghĩa là... con thỏ bông mà mẹ Đóa Đóa đưa cho con bé, là thú nhồi bông cũ của một đứa trẻ khác?”
Trẻ con trao đổi đồ chơi với nhau là chuyện rất bình thường. Đóa Đóa cũng đã đổi không biết bao nhiêu món đồ chơi với bạn bè trong khu, thậm chí còn mua được búp bê Barbie ở hội chợ đồ cũ do nhà trẻ tổ chức. Nhưng lần này…
Dương Chấn Vinh cảm thấy ghê tởm vô cùng!
Đó là một cô bé quỷ, nghĩa là cô bé ấy chắc chắn đã chết. Lấy đồ chơi của một đứa trẻ đã khuất đưa cho con gái mình đang khỏe mạnh hoạt bát ư?
Dương Chấn Vinh cảm thấy thật xúi quẩy!
Anh từng xem qua con thỏ bông đó, giá niêm yết trên mạng của nó rất cao, phải lên đến cả chục nghìn tệ. Lúc ấy, anh chỉ nghĩ dù đã ly hôn, vợ cũ vẫn hết lòng yêu thương con.
Ai ngờ...
Ai ngờ sự thật lại là thế này?
Một ngọn lửa giận vô danh bùng lên trong lòng Dương Chấn Vinh.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.