Đêm dần buông.
Bầu trời đen đặc như mực, mây đen giăng kín không thấy một ánh sao nào.
Khu chung cư tái định cư cũ kỹ này đa phần là người già, họ nghỉ ngơi từ rất sớm nên cả khu phố chìm trong tĩnh lặng.
Bác bảo vệ ở cổng đang gà gật thì chợt bị ánh đèn xe rọi sáng. Bảy chiếc xe hơi màu đen tuyền từ từ tiến vào khu dân cư, tất cả đều có biển số bắt đầu bằng số 7 và kết thúc bằng số 4.
“Mẹ ơi, anh Tiểu Dương đến rồi ạ!” Đoàn Đoàn hớn hở ghé vào cửa sổ nói.
Phó Vãn “ừ” một tiếng: “Chuẩn bị đi thôi, con mang cái chảo theo đi.”
Hệ thống Ẩm thực: *”?”*
Hệ thống ngớ người. Đây là... đi nấu cơm sao?
Triệu Dương đến đón họ. Phó Vãn dắt Đoàn Đoàn ra đến cổng, nhìn thấy dàn xe đen bóng đang đậu sẵn, cô nói: “Chúng tôi sẽ không đi xe.”
*Cậu nhóc này chắc không biết cô cần dàn xe này để làm gì.*
Triệu Dương ngẩn người: “Hả? Không đi xe ạ?” Anh gãi đầu bối rối: “Vậy... để tôi gọi cho cô chiếc xe khác nhé? Hay là tôi gọi xe công nghệ?”
Phó Vãn buông một câu “Không cần” rồi nắm tay Đoàn Đoàn hòa vào màn đêm.
Triệu Dương cũng không dám thắc mắc những hành động kỳ lạ của Phó Vãn nữa. Anh ngồi vào xe rồi nói với theo: “Cô Phó, vậy tôi về nhà chờ cô và bé Đoàn Đoàn.”
Đoàn Đoàn được bàn tay lành lạnh của mẹ nắm chặt. Cậu bé bước đi như bình thường, nhưng rồi nhận ra có điều gì đó khác lạ.
Cảnh vật xung quanh bỗng vụt lùi về phía sau như một thước phim tua ngược, nhanh đến mức cậu bé nhìn không rõ.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, Đoàn Đoàn há hốc miệng kinh ngạc khi thấy trước mặt là một tòa nhà lộng lẫy như cung điện: “Oa, đẹp quá!”
Phó Vãn dắt Đoàn Đoàn đi vào. Mấy người đã chờ sẵn từ lâu vừa thấy hai mẹ con liền vội vàng ra đón.
Đây là lần đầu tiên bà Tiết gặp Phó Vãn. Bà đã nghe chồng nói cô còn rất trẻ, nhưng khi thật sự nhìn thấy người thật, bà vẫn không khỏi kinh ngạc.
Website TruyenLau.com
Cô mặc một chiếc váy liền thân màu trắng mang hơi hướng cổ điển, mái tóc dài xõa trên vai, gương mặt thanh tú thoát tục. Nếu không phải vì khí chất đặc biệt toát ra từ cô, trông cô chẳng khác nào một nữ sinh vừa bước chân vào cổng trường đại học.
Lý Mỹ Phượng chào hỏi xong, vẻ mặt khẩn trương nói: “Cô Phó, Nguyệt Nhi nói Trần thiên sư đã bắt em trai con bé đi rồi, tôi sợ sẽ có chuyện chẳng lành.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sáng nay, Đàm Kính Nghiệp cấp cứu không qua khỏi đã qua đời, Trần Lệ thì hóa điên, còn em trai lại bị người cha trên danh nghĩa bắt đi. Hai vợ chồng lo Đàm Nguyệt Nhi còn nhỏ tuổi không chịu đựng nổi cú sốc, nên sau khi cân nhắc đã đón cô bé về nhà ở tạm. Lúc này, cô bé đã ngủ rồi. TruyenLau.com
Phó Vãn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhờ vậy mà tâm trạng bất an của mọi người cũng dịu đi phần nào.
Triệu Côn Minh cứ liên tục ngó ra sau, buột miệng mắng: “Thằng Triệu Dương làm cái gì mà sao giờ này vẫn chưa vào?”
Đoàn Đoàn vác cái chảo trên vai, giọng nói non nớt vang lên: “Chú Triệu ơi, cháu và mẹ đi bộ đến đây ạ.”
Sắc mặt Triệu Côn Minh tối sầm lại ngay tức khắc. Thằng em mình đúng là không biết đối nhân xử thế gì cả, đã lái xe đi đón cô Phó mà lại để hai mẹ con người ta phải đi bộ tới đây.
Lỡ trên đường xảy ra chuyện gì thì sao? Website TruyenLau.com
Đang nghĩ ngợi thì ngoài cửa truyền đến tiếng đoàn xe đỗ lại, không bao lâu sau đã nghe được tiếng bước chân của Triệu Dương.
Người chưa thấy đâu đã nghe thấy tiếng: “Anh, chị dâu, cô Phó và Đoàn Đoàn không đi xe của em, chắc phải một lúc nữa cô ấy và bé mới tới. Ơ, cô Phó?”
Triệu Dương ngơ ngác nhìn Phó Vãn đang ung dung ngồi uống trà trong phòng khách.
Khoan đã...
Bọn họ lái xe về mà còn không nhanh bằng cô ấy dắt theo một đứa trẻ đi bộ sao?
Chẳng qua là Phó Vãn đã dùng thuật rút ngắn khoảng cách mà thôi.
Mọi người thầm kinh hãi trong lòng, ánh mắt nhìn Phó Vãn lại càng thêm phần kính nể.”
“Bà Tiết cố nén nước mắt chực trào, thành khẩn nói với Phó Vãn: “Phó đại sư, xin ngài hãy cứu Định Khôn nhà chúng tôi, tất cả là lỗi của tôi.”
Phó Vãn chỉ hờ hững liếc mắt một cái, chẳng nói chẳng rằng.
Đồng hồ trong phòng điểm 23:45, Phó Vãn bèn đứng dậy đi ra ngoài. Mọi người thấy vậy thì giật mình, vội vàng đuổi theo sau.
Phó Vãn rẽ qua một dãy nhà thấp tầng, tiến thẳng vào vườn nho nhà họ Triệu.
Một luồng hơi lạnh đến thấu xương từ bốn phía ùa tới, lạnh đến nỗi họ phải đứng sát vào nhau. Ai nấy đều run lẩy bẩy, tim đập thình thịch nhưng chẳng dám hé răng nửa lời.
Phó Vãn ngẩng đầu nhìn cả vườn nho trĩu quả. Từng trái, từng trái đều căng tròn, mọng nước. Vì nhà họ Triệu hai ngày nay không hái nên nhiều quả đã chín rục, rơi rụng đầy đất, nước nho văng tung tóe, khiến hương thơm ngọt ngào lan tỏa khắp không gian.
Phó Vãn thầm nghĩ, chắc chắn Đoàn Đoàn sẽ rất thích ăn nho. Cô vốn là một bà mẹ bỉm sữa cực kỳ chú trọng đến dinh dưỡng của con trai.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.