Họ đã làm việc chung với nữ quỷ trong cùng một nhà xưởng suốt bấy lâu nay sao?
Có kẻ không khỏi nghĩ đến những lúc mình bông đùa thô tục, chẳng phải đã bị đám nữ quỷ này nghe thấy hết rồi sao? Liệu có bị họ ghi hận không?
Trời đất ơi!!
“Cậu... Cậu là thiên sư?” Ngô Quân ngồi phịch xuống đất, nhìn Tạ Khiêm với vẻ mặt không thể tin nổi.
Hắn chưa từng thấy thiên sư nào trẻ tuổi như vậy.
Tạ Khiêm “Ừm” một tiếng. Quả nhiên tiền bối Phó nói không sai, cứ cất bộ đồ nghề kia đi thì đám người xấu này sẽ chẳng có chút phòng bị nào. Mới vừa rồi bọn họ còn tưởng cậu chỉ là một sinh viên ngây thơ.
Tạ Khiêm lạnh lùng liếc Ngô Quân, gằn giọng: “Một kẻ người trần mắt thịt như ngươi mà dám thao túng cả trăm oan hồn? Ta thấy ngươi chán sống rồi, muốn xuống thẳng vạc dầu dưới địa phủ hay sao!”
Vẻ mặt Tạ Khiêm lộ rõ sự ghê tởm, cậu chẳng muốn dây dưa nhiều với Ngô Quân. Cậu lập tức giơ chiếc vòng tay gỗ đào lên, đầu ngón tay lướt qua từng hạt, miệng niệm một câu chiêu hồn quyết.
“Không, không được! Họ là công nhân của tao, họ phải làm việc không công cho tao năm mươi năm nữa! Mày không được mang họ đi!” Ngô Quân đột ngột gào lên, gân xanh trên trán nổi cuồn cuộn, đáy mắt vằn lên những tia hung tợn.
Ngô Quân lập tức móc từ trong túi ra một lá bùa giấy vàng vẽ chu sa, miệng cũng nhanh chóng lẩm nhẩm pháp quyết. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đây là thứ mà đại sư đã dạy hắn, có thể khiến cho đám âm hồn này ngoan ngoãn nghe lời.
TruyenLau
Tạ Khiêm quát lớn: “Trở về!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Giọng nói uy nghiêm nhưng lại ẩn chứa sự trấn an thuần hậu, giống như một tiếng chuông lớn bị gõ mạnh. Ánh mắt của vô số nữ quỷ đang mê mang bỗng trở nên trong trẻo trong giây lát, họ từng bước đi về phía Tạ Khiêm, ngoan ngoãn bay vào chiếc vòng tay gỗ đào.
Lúc thấy nhiều nữ quỷ đến vậy, Triệu Dương cũng sợ suýt nhảy dựng lên. Nhưng thấy Tạ Khiêm đã kiểm soát được tình hình, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Vị thiên sư trẻ này tuy trông không lợi hại bằng bếp trưởng Phó, nhưng trang bị lại xịn sò ra phết, khắp người toàn là pháp khí.
Nhìn chiếc vòng tay gỗ đào kia mà xem, một chuỗi nhỏ như vậy mà chứa được gần cả trăm nữ quỷ.
Thấy vậy, Triệu Dương bèn lại gần Tạ Khiêm, nhìn chằm chằm vào chiếc vòng gỗ đào trên tay cậu: “Vào hết rồi à?”
“Ừm, mỗi một chấm đỏ tượng trưng cho một nữ quỷ bên trong. Bây giờ họ đều được ở phòng đơn đấy,” Tạ Khiêm giải thích.
Phần lớn trong số một trăm linh tám hạt gỗ đào đều đã có thêm một chấm đỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tạ Khiêm thầm nghĩ chiếc vòng gỗ đào này còn dễ dùng hơn cả túi Câu Hồn mà sư phụ tặng. Túi Câu Hồn nhiều nhất cũng chỉ bắt được mười oan hồn, hơn nữa nếu không cẩn thận, chúng rất có thể sẽ tự ý trốn thoát, phiền phức vô cùng. Giờ thì hay rồi, mỗi hồn một phòng, tất cả đều là phòng đơn, chẳng sợ ai nhân cơ hội lẻn ra ngoài.
Một pháp khí tốt như vậy lại cho cậu, Tạ Khiêm cảm thấy hơi hổ thẹn, không dám nhận.
Ngô Quân gần như suy sụp. Hắn đã phải vất vả lắm mới bắt được đám nữ quỷ này về làm không công cho mình, vậy mà giờ tất cả đã đi rồi, bị tên thiên sư kia mang đi hết!
Nữ quỷ trong xưởng không còn một ai. Không có nữ quỷ, ai sẽ làm việc miễn phí đây? Mấy đơn hàng của nhà xưởng sẽ không kịp tiến độ, có khi còn phải đối mặt với nguy cơ bồi thường.
“Triệu Dương, thằng nhóc cậu nhắn gì cho tôi trên WeChat thế? Ngô Quân đánh đập nữ công nhân, không cho họ ăn cơm?” Tôn tổng đã chạy tới, ông ta vội vã xuống xe rồi lao thẳng vào trong nhà máy.
Ông không để ý đám công nhân đang đứng ngoài cửa với vẻ mặt hoảng sợ. Vừa vào trong, ông thấy bốn phía tối đen như mực, chỉ có giám đốc Ngô đang ngồi bệt dưới đất với bộ mặt vừa dữ tợn vừa tuyệt vọng.
Tôn tổng nhìn quanh quất, chỉ cảm thấy mình bị lừa.
Nữ công nhân đâu?
“Triệu Dương, cậu nói nữ công nhân đâu? Thằng ranh này dám lấy chuyện đó ra lừa tôi à?”
Triệu Dương gãi đầu không biết giải thích thế nào, cũng có chút sốt ruột, bèn nói thẳng: “Chú Tôn, giám đốc Ngô nhà chú lừa một đám nữ quỷ về làm chui trong nhà máy của chú đấy, thế chẳng phải nữ công nhân là gì?”
Tôn tổng nhìn Triệu Dương như nhìn một thằng ngốc, suýt nữa thì tưởng mình nghe lầm: “Cậu nói cái gì? Nữ quỷ? Triệu Dương, ban ngày ban mặt mà cậu còn chưa tỉnh ngủ à?”
Ông đã vội vã chạy tới, vậy mà giờ lại nghe cậu ta nói về nữ quỷ?
Đầu óc Ngô Quân xoay chuyển cực nhanh. Hắn lập tức thu lại vẻ mặt dữ tợn, vội vàng bò dậy khỏi mặt đất, lao đến trước mặt Tôn tổng mà khóc lóc kể lể: “Tôn tổng, cuối cùng ngài cũng đến rồi! Cậu hai nhà họ Triệu dẫn bạn đến đây, cứ khăng khăng nói nhà xưởng chúng ta có ma, quậy phá lung tung, công nhân đều bị họ dọa chạy hết ra ngoài rồi.”
Nữ quỷ đã bị tên thiên sư kia bắt đi hết, hắn phải giữ cho được cái ghế giám đốc nhà xưởng này. Chỉ cần Tôn tổng không tận mắt trông thấy thì ai mà tin trên đời này có ma chứ?
Cho dù đám công nhân bên ngoài cũng nói vậy, hắn cũng sẽ cắn c.h.ế.t không nhận, cứ bảo là do họ bị hoa mắt tập thể.
Triệu Dương không thể tin nổi, gã giám đốc Ngô này đúng là có tài đổi trắng thay đen!
Điện thoại trong túi Tạ Khiêm rung lên. Cậu lấy ra xem, gương mặt tuấn tú lộ vẻ khó xử.
*Tiền bối Phó, làm vậy... có phải hơi quá không ạ?*
Tạ Khiêm do dự một lát rồi vẫn bước lên, nhìn Tôn tổng đang đùng đùng nổi giận và nói một cách nghiêm túc: “Chào Tôn tổng, giám đốc nhà xưởng của ngài đã bắt giữ các nữ quỷ và bóc lột sức lao động của họ suốt ba năm. Ý của tiền bối Phó là muốn ngài bồi thường cho gia đình mỗi người hai triệu tệ.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.