Đoàn Đoàn tròn mắt kinh ngạc nhìn Thu Thu ăn hết sạch bát cơm chiên trứng của mẹ, cuối cùng không nhịn được bèn lí nhí nhắc nhở: “Thu Thu, không được gặm đĩa đâu, đĩa là của nhà chú Dương đấy!”
Nhìn Thu Thu ợ một tiếng no nê, Đoàn Đoàn vẫn không tài nào hiểu nổi tại sao con bé lại có thể ăn được cơm. Trước đây ở viện phúc lợi, cậu đã lén để dành đồ ăn cho nó, nhưng lần nào nó cũng không ăn được.
Đầu óc non nớt của Đoàn Đoàn nghĩ mãi không ra, cậu cũng chẳng buồn nghĩ nữa, vội vàng bưng mâm, hai cái bát và thìa vào bếp. Cậu bé bắc một chiếc ghế đẩu, trèo lên rửa sạch chúng ở bồn nước, sau đó cẩn thận dùng khăn lau khô từng vệt nước.
Đoàn Đoàn gõ cửa phòng Phó Vãn, “Mẹ ơi, con mang chén đĩa đi trả cho chú Dương ạ.”
Trong phòng vẳng ra tiếng đáp lại mơ hồ của Phó Vãn: “Ừ.”
Sợi dây tình thân mẫu tử giữa họ vô cùng sâu đậm, Phó Vãn có thể cảm nhận được tình cảnh của Đoàn Đoàn ngay từ lần đầu tiên, vì vậy cô rất yên tâm để cậu ra ngoài.
Đoàn Đoàn bưng bộ chén đĩa sang gõ cửa nhà Dương Chấn Vinh ở cùng tầng. Dương Chấn Vinh mở cửa thấy là Đoàn Đoàn thì lập tức tươi cười mời cậu vào nhà.
Trong phòng khách trải một tấm thảm mềm nhiều màu sắc, một cô bé mặc bộ đồ ngủ hình thỏ hồng đang ngồi trên thảm xem hoạt hình. Nghe tiếng động, cô bé liền quay đầu lại, giọng nói non nớt: “Ba ơi, đây là anh Đoàn Đoàn ạ?”
Cô bé tò mò đánh giá Đoàn Đoàn rồi ngay lập tức có cảm tình với cậu, bởi vì cậu còn đẹp trai hơn cả bạn Soái Soái ở nhà trẻ, mà cô bé thì lại rất thích những bạn nhỏ xinh xắn.
Hai đứa trẻ tự giới thiệu xong liền trở thành bạn tốt của nhau. Cô bé tên Đóa Đóa mời Đoàn Đoàn cùng xem phim “Biệt đội cún con”.
Đóa Đóa dốc ngược cả hòm đồ chơi của mình ra tấm thảm, cầm lên một con thú nhồi bông và khoe: “Anh Đoàn Đoàn xem này, đây là thỏ hồng ba mới mua cho em đó, có đẹp không?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đoàn Đoàn gật đầu, nhưng ánh mắt cậu lại để ý thấy Thu Thu đang ngồi xổm ở cửa, hau háu nhìn chằm chằm vào con thỏ bông màu hồng kia.
Dương Chấn Vinh để hai đứa nhỏ chơi với nhau, còn mình thì xách túi rác xuống lầu đi vứt. Anh vừa đi vừa gọi điện thoại: “Anh Lưu, em hỏi giúp bạn em chuyện này, cái loại xe bán đồ ăn vặt ấy thì giá khoảng bao nhiêu ạ?”
Anh Lưu cũng làm kinh doanh kho hàng ở cùng một khu chợ đầu mối với anh, bèn cười đáp: “Loại tốt thì cả vạn, còn loại thường mà mới tinh thì tầm 3000 tệ.”
3000 tệ không phải là quá đắt đối với Dương Chấn Vinh, nhưng anh cảm thấy tình hình của Phó Vãn hiện tại chưa chắc đã cáng đáng nổi. TruyenLau
Anh thầm nghĩ, nếu mình trực tiếp mua tặng thì có lộ liễu quá không nhỉ?
Dương Chấn Vinh vừa ném túi rác vào thùng thì thấy mấy người đang kéo chiếc xe bán đồ ăn vặt của bà Vương đậu ở lối đi nhỏ trong khu ra, í ới mặc cả giá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dương Chấn Vinh lập tức bước tới hỏi chuyện. Một người đàn ông trung niên trong nhóm nhíu mày nói: “Tôi là cháu ngoại của bà Vương. Bà ấy mất mấy hôm trước, nhà tôi lo hậu sự cho bà, giờ bán cái xe này đi để gỡ gạc lại chút vốn thì có vấn đề gì à?”
Dương Chấn Vinh kinh ngạc, bà Vương mất rồi ư? TruyenLau
Bà Vương là một trong số ít những người già neo đơn trong khu, không có con cái, ngày thường sống bằng nghề bán đồ ăn vặt này.
Dương Chấn Vinh thấy một người khác trong nhóm là ông chú chuyên thu mua phế liệu ở gần đây, anh suy nghĩ một lát rồi nói: “Anh bán cái xe này cho bên ve chai thì nhiều nhất cũng chỉ được trăm tệ là cùng. Hay là thế này, anh nhượng lại cho tôi đi, tôi trả anh 500 tệ.”
Người đàn ông trung niên vốn còn định cò kè thêm giá, nhưng nghe có người bên cạnh nói Dương Chấn Vinh ngày thường hay cho bà Vương lòng heo thừa, lại nghĩ đến việc mình được hưởng không của bà một căn nhà tái định cư mà chưa từng giúp đỡ gì, liền đồng ý. Ông ta còn tiện tay cho không luôn mấy bộ bàn ghế nhựa nhỏ của bà Vương.
Dương Chấn Vinh lo liệu xong xuôi chuyện xe bán hàng, nhìn sang bãi đất trống trong khu thấy người ta đang dựng rạp tang, đoán chừng là do cháu ngoại của bà Vương làm.
Một người hàng xóm đi ngang qua nhìn thấy bèn tặc lưỡi: “Nghe nói bà Vương c.h.ế.t trong nhà năm sáu ngày rồi người ta mới phát hiện, người đã bốc mùi hết cả lên.”
Dương Chấn Vinh đứng cảm thán một lúc, nghĩ đến con gái còn ở nhà một mình liền vội vàng đi về.
Lúc về đến nhà, anh thấy Đoàn Đoàn đã đi rồi, còn Đóa Đóa thì đang cuộn tròn ngủ gật trên ghế sô pha. Dương Chấn Vinh đảo mắt một vòng, phát hiện con thỏ hồng hôm qua mới mua cho con gái đã biến mất, anh nghĩ chắc cô con gái nhỏ đã tặng đồ chơi cho Đoàn Đoàn nên cũng không hỏi nhiều.
Hành lang trống trải, chiếc đèn cảm ứng chập chờn sáng tối. Một giọng nói ma quái như có như không cất lên những tiếng cười khằng khặc: “He he... Con thỏ... con thỏ của ta...”
Sáng sớm hơn bảy giờ, Đoàn Đoàn mơ màng thức dậy, phát hiện Phó Vãn đã ngồi sẵn trên sô pha đợi mình.""
""Phó Vãn lên tiếng: “Rửa mặt đi con, chúng ta ra ngoài mua ít đồ.”
Đoàn Đoàn cười hì hì một cách ngượng ngùng, giơ bàn tay nhỏ xíu lên thề thốt: “Đoàn Đoàn không phải bé heo lười đâu, sẽ không ngủ nướng nữa. Lần sau ạ... Lần sau thôi.”
Cậu bé lí nhí nói thêm: “Lần sau mẹ có thể đánh thức con ạ.”
Phó Vãn cũng không có ý định này, trẻ con cần ngủ đủ giấc thì cơ thể mới phát triển khỏe mạnh được. Cô vào phòng ngủ cũng chỉ là để ngồi đả tọa mà thôi.
Năm phút sau, Đoàn Đoàn đã nhanh chóng rửa mặt xong và chạy ra. Thấy Phó Vãn đã đứng chờ sẵn ngoài cửa, cậu bé bất giác quay đầu nhìn vào bếp.
Lại không ăn gì sao?
Đoàn Đoàn lén sờ bụng, cậu bé lại đói rồi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.