“Rầm!”
Một tiếng động lớn vang lên.
Cánh cửa chính sau lưng anh ta, đã sập lại.
Làm gì có cô bé nào, làm gì có chuyện làm bài tập?
Trong phòng ngủ này chỉ có duy nhất một chiếc bàn thờ đặt đầy hũ tro cốt!
Có đánh c.h.ế.t Vương Phong cũng không thể ngờ mình sẽ phải chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đến thế này.
Hai mắt anh ta trợn trừng, đồng tử giãn lớn đến cực đại. Adrenaline trong người tăng vọt.
Đôi tay quanh năm lao động của anh ta run lên bần bật, không còn giữ nổi túi đồ ăn thơm phức nữa. “Choang” một tiếng, chiếc hộp rơi thẳng xuống đất.
Hộp cơm vỡ tan tành, nhưng thứ lăn ra từ bên trong không phải là cơm, mà là…
Một bó nhang và những cây nến đỏ tươi như máu!
Một gã đàn ông cường tráng như Vương Phong bỗng bật ra một tiếng thét thất thanh, rồi chợt cảm thấy dưới háng lành lạnh.
Website TruyenLau.com
Trong phòng ngủ vang lên tiếng cười khúc khích khàn đục của cô bé lúc nãy: “Chú ơi, chú tè ra quần rồi kìa.”
Giữa gian phòng chật hẹp chỉ nghe thấy tiếng nói mà chẳng thấy người đâu, đập vào mắt chỉ có bốn bức tường trống không.
Trên chiếc quần đùi màu xám của Vương Phong loang ra một vệt nước bốc mùi khai nồng. Chất lỏng trong suốt chảy dọc theo ống quần xuống sàn, chiếc quần ướt sũng dính chặt vào đùi, lạnh toát.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Anh ta sợ đến mức tè cả ra quần!
Mà gặp phải chuyện này, có lẽ ai cũng sẽ tè ra quần mà thôi!
Vương Phong hét lên không thành tiếng, anh ta đột ngột quay người, co giò chạy như ma đuổi về phía cửa chính. Căn phòng vốn chẳng lớn, chỉ cần ba bước là anh ta đã lao đến nơi.”
“Cái khóa cửa c.h.ế.t tiệt không tài nào mở được. Dù Vương Phong có vắt kiệt sức bình sinh cũng không làm nó nhúc nhích.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Gặp ma rồi. Hắn thực sự gặp ma rồi!
Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, Vương Phong cảm nhận rõ tấm lưng ướt sũng sau lớp áo mỏng. Một thứ gì đó lạnh toát, trơn nhớt đang chầm chậm lướt trên da thịt hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiếng sột soạt vang lên sau lưng. Vương Phong gần như bật khóc, cứng ngắc quay đầu lại. Căn phòng ngủ tối om không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm vài cái bóng xám ngoét.
Mấy cái bóng đó là... trẻ con!
Bảy đứa trẻ ma quỷ, phần lớn là bé gái, chỉ có hai bé trai.
Gương mặt chúng trắng bệch một cách bất thường như xác chết. Đôi mắt to trừng trừng nhưng trống rỗng, không có con ngươi. Khắp người đứa nào đứa nấy chi chít những vết m.á.u loang lổ, thậm chí có đứa còn cụt tay, cụt chân.
Vương Phong chứng kiến một cảnh tượng mà có lẽ cả đời này hắn cũng không thể nào quên. Con bé dẫn đầu với khuôn mặt hốc hác, gầy gò đang toe toét cười với hắn. Bất thình lình, nó đưa hai tay lên ôm lấy đầu mình rồi dùng hết sức giật mạnh lên trên.
Cứ thế, cái đầu bị nó giật phắt ra khỏi cổ. Đầu một nơi, thân một nẻo, chúng tách nhau ra, lao thẳng về phía đống nhang nến vương vãi trên sàn.
Cái đầu ngấu nghiến gặm những ngọn nến, còn phần thân thì nhặt từng cây nhang cắm thẳng vào người, điên cuồng hít lấy hít để.
Mấy con quỷ nhỏ còn lại cũng tranh nhau xông lên, vơ vét nốt chỗ nhang nến ít ỏi.
Vương Phong: “!!!”
Đầu óc hắn trống rỗng vì sợ hãi. Mãi một lúc sau, hắn mới lờ mờ nhớ ra, có phải những hộp cơm hắn giao mấy ngày nay thực chất bên trong không hề có cơm, mà toàn là nhang nến không?
Nỗi kinh hoàng muộn màng một lần nữa bùng lên dữ dội. Vương Phong sắp phát điên đến nơi rồi!
Vương Phong tự thấy mình cũng là người lương thiện, chỉ biết chăm chỉ giao cơm kiếm sống, thỉnh thoảng còn làm việc tốt giúp người, tại sao lại gặp phải thứ chuyện quái quỷ này chứ?
Cổ họng Vương Phong khô khốc vì căng thẳng. Hắn có thể nghe rõ mồn một tiếng tim mình đang đập điên cuồng trong lồng ngực. Hắn ép sát người vào cánh cửa phòng ngủ, mếu máo van xin: “Các... các người, tôi... tôi không làm hại các người, tha cho tôi đi mà.”
Vương Phong không hiểu nổi chúng lừa hắn vào đây để làm gì. Bắt hắn làm kẻ thế mạng ư?
Ở đây có tới bảy đứa trẻ, một mình hắn có thế mạng cũng không đủ chia!
Cái đầu của con bé dẫn đầu quay lại nhìn hắn. À không, chỉ có cái đầu quay thôi, còn thân nó vẫn đứng yên. Trông hệt như một con cú vọ xoay đầu 180 độ, chỉ khác là đầu và thân của nó vốn đã lìa khỏi nhau.
“Chú lừa đảo... Khát... con muốn uống nước... cho con nước...” Con bé l.i.ế.m đôi môi khô nứt, miệng lẩm bẩm, oán khí trong đáy mắt càng thêm trĩu nặng.
Vương Phong run rẩy đưa chai nước khoáng trong tay ra. Ngay khi con bé chìa ngón tay đầy thương tích định đón lấy thì hắn lại rụt tay về.
Con bé quỷ trợn mắt, Vương Phong liền vội vàng vặn nắp chai, lắp bắp giải thích: “Để... để chú mở giúp.”
Con bé ngây ra một lúc, rồi cứ thế im lặng nhìn chằm chằm vào Vương Phong.
Nước, nó muốn uống nước.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.