Phó Vãn: “...”
Còn có thể như vậy nữa sao?
Bạch Vô Thường thăm dò: “Đại nhân, nếu ngài bận thì cứ về trước, hay là ở đây đợi một lát ạ?”
Phó Vãn ung dung ngồi xuống chiếc ghế dài, nhắm mắt dưỡng thần.
Thái độ đã quá rõ ràng.
Lòng cô ngổn ngang trăm mối. Cha mẹ đi ứng tuyển, lẽ nào họ không muốn đầu thai ư? Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Đại nhân, dùng chút quả Âm Giới không ạ?” Đang mải suy nghĩ, bên tai cô lại vang lên giọng nói đặc trưng của âm phủ, một quỷ sai đầu trâu đang bưng một cái khay hình đầu lâu đựng đầy hoa quả tiến lại gần.
Phó Vãn nhìn hai quả lạ trên đĩa, nhướng mày: “Đây là...?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Âm phủ tuyệt đối không phải nơi hiếu khách gì cho cam.
“Minh Quân sai người mang đến cho đại nhân giải khát ạ.”
TruyenLau
Phó Vãn cầm một quả lên ngắm nghía. Đây là thứ quả kết từ cây đại thụ ở trung tâm biển Minh Hải, chỉ có nhân viên công tác dưới âm phủ mới có cơ hội được ăn vào đại hội khen thưởng cuối năm tổ chức một trăm năm một lần.
Một quả Âm Giới có thể tăng thêm trăm năm quỷ lực, đúng là của tốt.
Phó Vãn ngắm một lúc rồi dứt khoát cất cả hai quả đi.
“Tuyệt! Quá tuyệt vời!”
Phó Vãn nghe thấy tiếng trầm trồ khen ngợi từ trong phòng vọng ra, sau đó liền thấy mấy quỷ sai đang giành nhau một miếng quẩy chiên giòn.
Không lâu sau, cô lại thấy ông Phó Đại Thành và bà Lưu Mỹ Linh mặt mày hớn hở bước ra.
Hai người thoáng sững sờ khi nhìn thấy Phó Vãn rồi vội vã bước tới.
“Vãn Vãn, sao con lại ở đây?”
Phó Vãn đáp: “...Con đến tiễn ba mẹ đoạn đường cuối cùng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trước đây trong bữa cơm, Phó Vãn từng nói sơ qua rằng cô đã xuyên không đến Huyền Môn, theo sư phụ học chút huyền thuật đơn giản, nhưng hai vợ chồng chẳng thể nào ngờ con gái mình lại có bản lĩnh ra vào âm phủ như chốn không người.
Ông Phó Đại Thành liếc nhìn sắc mặt của đám quỷ sai xung quanh, thấy họ không hề trách tội Phó Vãn tự tiện xông vào thì mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại mơ hồ cảm thấy con gái mình có lẽ không chỉ đơn giản là “học chút huyền thuật”.
Ông Phó Đại Thành mặt mày rạng rỡ nói: “Vãn Vãn, không cần tiễn đâu! Ba trúng tuyển rồi! Ba vừa làm mấy cái quẩy chiên, mấy vị quỷ sai kia suýt nữa thì đánh nhau vì nó đấy.”
Phó Vãn quay đầu lại nhìn, không nói gì.
Đã đánh nhau rồi còn gì.
Cô giơ ngón tay cái lên với ông: “Ba lợi hại thật.”
Tay nghề nấu nướng của ông Phó Đại Thành quả thực không phải dạng vừa. Ngày xưa ông chuyên đi nấu cỗ ở quê, sau này nắm bắt cơ hội lên thành phố Ninh Thành phát triển, chỉ dựa vào tài nghệ nấu nướng mà gầy dựng nên nhà hàng Phúc Mãn Lâu, thậm chí còn đưa cả nhà họ Phó chen chân vào giới thượng lưu hạng chót của thành phố. Đúng là một đầu bếp có bản lĩnh thực sự.
Nếu không thì hệ thống ẩm thực sao lại tự tin có thể đào tạo cô thành một đầu bếp tài ba như vậy được chứ?
Ông Phó Đại Thành tiếp lời: “Minh Quân bảo ba tạm thời rèn luyện dưới trướng Mạnh Bà, bảo ba nghĩ cách làm sao để những linh hồn sắp đầu thai cam tâm tình nguyện uống cạn chén canh Mạnh Bà.”
Canh Mạnh Bà có vị rất khó uống, dẫn đến việc hiện nay không ít linh hồn chưa uống hết đã vội đi đầu thai, thế nên mới có những đứa trẻ khi còn nhỏ vẫn mang máng ký ức mơ hồ của kiếp trước.
Nói đến đây, ông Phó Đại Thành bất giác xoa cằm trầm tư. Uống canh Mạnh Bà là để linh hồn quên đi kiếp trước mà an tâm đầu thai, nói cách khác, đây chỉ là một hình thức. Kể cả có đổi thành món ăn khác, miễn là công thức đạt chuẩn, có lẽ sẽ khiến các linh hồn dễ dàng chấp nhận hơn.
Đứng bên cạnh, bà Lưu Mỹ Linh vén tóc mai ra sau tai cho Phó Vãn, mỉm cười nói: “Mẹ cũng trúng tuyển rồi. Minh Quân bảo mẹ đến phòng tài chính, nói là tiền âm phủ lạm phát ghê quá, gần đây đang định phát hành loại tiền mới.”
Phó Vãn im lặng. Mẹ cô lúc sinh thời cũng làm kế toán ở nhà hàng Phúc Mãn Lâu, hai vợ chồng mỗi người một sở trường đã cùng nhau vực dậy cả nhà hàng.
Đây đúng là được làm việc đúng chuyên môn rồi.
Vẻ mặt Phó Vãn có chút phức tạp, không nhịn được hỏi: “Ba mẹ... không muốn đi đầu thai ạ?”
Ông Phó Đại Thành đáp: “Sáng đi chiều về, bao ăn bao ở, qua thời gian thử việc là được vào biên chế chính thức, còn có thể nhận được lệnh bài đi lại giữa nhân gian và âm phủ, ngày lễ ngày Tết đều có thể tự do đi lại. Đây chính là công việc ổn định ở âm phủ, đầu thai làm gì nữa?”
Phó Vãn cụp mắt xuống, cô hiểu lý do họ không muốn đi đầu thai.
Cô nhìn về phía Hắc Bạch Vô Thường, hỏi: “Âm phủ của các vị bây giờ lại nhân văn thế cơ à?”
Hắc Bạch Vô Thường đáp: “...Cũng tạm, cũng tạm thôi ạ.”
Cha mẹ đã có công việc ổn định dưới âm phủ, mà cô lại là người tu luyện, nên dù cách biệt âm dương cũng không có khác biệt quá lớn, chẳng khác nào đi làm ăn xa cả.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.