Nhà họ Đàm đã xảy ra chuyện tày đình thế này, Đàm Kính Nghiệp và Trần Lệ thì đừng mong cậy nhờ. Lúc còn sống họ không bóp c.h.ế.t những hài nhi này đã là may lắm rồi, chỉ có người em trai còn quấn tã, ngây thơ không biết gì là có chung dòng m.á.u với chúng.
Cánh cửa Quỷ Môn vẫn mở toang, từng cơn gió âm u thổi qua khiến lòng người lạnh buốt.
Đêm nay, hết chuyện này đến chuyện khác xảy ra, tất cả đều vượt xa sức tưởng tượng. Những hài nhi oan khuất không muốn xuống địa phủ, nhưng kiện cáo cũng không thành, tạo thành một vòng luẩn quẩn không lối thoát.
Chỉ có Phó Vãn vẫn đứng yên tại chỗ, điềm tĩnh và thong dong.
Trong màn đêm mờ ảo, bỗng vang lên một giọng nữ yếu ớt, run rẩy: “Vậy… tôi thay các em gái tôi đi kiện, có được không?”
Một cô gái trẻ với vóc người mảnh khảnh đang run rẩy đứng cách đó không xa. Cô mặc chiếc váy ngủ màu hồng nhạt, mái tóc dài xõa tung, sắc mặt trắng bệch, trông vô cùng yếu ớt.
Lý Mỹ Phượng kinh ngạc thốt lên: “Nguyệt Nhi!”
Cô gái đó không ai khác chính là con gái lớn duy nhất của Đàm Kính Nghiệp và Trần Lệ, Đàm Nguyệt Nhi.
Cô bé được vợ chồng Triệu Côn Minh và Lý Mỹ Phượng đón về nhà ở tạm, lẽ ra giờ này đã phải ngủ rồi, vậy mà lại xuất hiện ở đây.
Đàm Nguyệt Nhi cũng không biết tại sao mình lại đến đây. Cô chỉ đột nhiên tỉnh giấc, trong cơn mơ màng dường như có một giọng nữ trong trẻo, thánh thót gọi tên mình, thế là cô cứ thế đi theo và đến được nơi này, rồi nghe thấy những lời vừa rồi.
Trần Lâm Giang nhìn thấy Đàm Nguyệt Nhi thì hoảng hốt. Cô gái này chắc chắn là người thân m.á.u mủ của sáu cái nghiệp chướng kia, là chị em cùng một mẹ sinh ra!
Ngày trước, khi Trần Lệ mang thai lần đầu, siêu âm ra là con gái. Dù không thích, nhưng họ nghĩ đứa đầu lòng thì cứ sinh ra thôi, thế nên Đàm Nguyệt Nhi mới được chào đời.
Đàm Nguyệt Nhi lấy hết can đảm bước tới, sợ hãi nhìn về phía Quỷ Môn: “Tôi… tôi phải làm thế nào? Bây giờ… bây giờ đến miếu Thành Hoàng sao?”
Trần Lâm Giang hét lên một tiếng chói tai, vừa như nhắc nhở vừa như đe dọa: “Người sống mà đi kiện ở cõi âm sẽ mang bệnh nặng, tổn thọ dương! Mày muốn c.h.ế.t yểu à?”
Hắn sở dĩ chỉ mang Thiên Bảo đi, một mặt vì đó là con trai của hắn và Trần Lệ, mặt khác là vì một đứa trẻ sơ sinh không hiểu chuyện rất có thể sẽ bị người khác đưa đi kiện thay. Nhưng Đàm Nguyệt Nhi đã là một nữ sinh lớp mười, cô bé biết cân nhắc thiệt hơn để bảo vệ bản thân.
Vì mấy cái nghiệp chướng còn chưa từng thấy mặt mà phải hy sinh chính mình ư? Chắc chẳng ai ngu ngốc đến thế đâu nhỉ?
Đàm Nguyệt Nhi thoáng hoảng loạn.
Sau khi tận mắt chứng kiến Đàm Kính Nghiệp tự đ.â.m mình mười mấy nhát, toàn thân bê bết máu, cô lại càng sợ hãi cái c.h.ế.t hơn bao giờ hết.
Cô cũng chỉ là một cô bé mới học lớp mười thôi mà. Chỉ trong một đêm, cha c.h.ế.t mẹ điên, cô đã không còn nơi nương tựa.
Dũng khí vừa rồi gom góp được bỗng chốc vơi đi ít nhiều.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng đúng lúc này, giữa màn đêm lạnh lẽo bỗng vọng đến một giọng nữ dịu dàng: “Có tôi ở đây, đừng sợ.”
Giọng nói này!
Nó tựa như cơn gió mát, lại trong như dòng suối nguồn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nỗi sợ hãi trong mắt Đàm Nguyệt Nhi dần được thay thế, cô nhìn về phía chủ nhân của giọng nói ấy, đó là Phó Vãn.
Website TruyenLau.com
Chủ nhân của giọng nói ấy lại hỏi: “Còn muốn kiện nữa không?”
Ánh mắt họ giao nhau. Đối diện với ánh nhìn bình lặng mà từ bi của Phó Vãn, Đàm Nguyệt Nhi nắm chặt tay, đôi mắt từ sợ hãi chuyển sang kiên định. Hồi lâu sau, cô cất lời.
“Kiện!”
Dù là con gái lớn nhà họ Đàm, nhưng bao năm qua cô đã phải chịu bao nhiêu khổ cực chẳng ai hay biết. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cô muốn đi kiện.
Vì các em gái, và cũng vì chính bản thân mình.
Phó Vãn lấy ra một tờ giấy màu đen tuyền rất lớn, dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy rồi tung lên không trung.
Tờ giấy không hề rơi xuống theo gió, mà được cơn gió âm u trải rộng ra giữa không trung. Lũ hài nhi oan khuất tranh nhau lao về phía tờ giấy đen.
Đây không còn là một tờ giấy đơn thuần, mà là công cụ duy nhất có thể giúp chúng hóa giải oán khí!
Trên mặt giấy đen, những dòng chữ nhỏ li ti tựa như con kiến nối đuôi nhau hiện ra, nét chữ hỗn loạn, chồng chéo, liên tục bị xóa đi viết lại.
Những nỗi đau chúng phải chịu, những tủi cực chúng phải gánh, tất cả đều được giãi bày trên đó, từng chữ như rỉ máu.
Giờ đây, cuối cùng cũng có người thấu hiểu cho chúng, chị gái cũng đã hiểu cho chúng.
Đoàn Đoàn nghiêng đầu nhìn, phát hiện mình chẳng hiểu gì cả.”
“Đoàn Đoàn hơi ngượng ngùng, cậu bé đã năm tuổi rồi mà vẫn chưa biết nhiều chữ. Nghe nói các bạn nhỏ từng đi nhà trẻ đều biết đọc, Đoàn Đoàn thấy ngưỡng mộ ghê.
Đoàn Đoàn không hiểu, mà ngay cả những người lớn như chú Triệu Dương cũng chẳng đọc được gì.
Hệ thống Ẩm thực đột ngột lên tiếng: “Đây là chữ gì thế? Ta đã dẫn dắt biết bao nhiêu ký chủ ở đủ mọi thế giới, từ nước ngoài, cổ đại, cho đến cả thời nguyên thủy, nhưng đúng là lần đầu tiên ta thấy loại chữ này.”
Phó Vãn đáp gọn: “Minh văn.”
Hệ thống Ẩm thực: “!”
“Rén rồi, chuồn thôi.”
Tờ giấy đen từ từ rơi xuống từ không trung, đáp gọn vào tay Đàm Nguyệt Nhi.
Giấy đen chữ đỏ, từng chữ như m.á.u lệ.
Rõ ràng cô không thể đọc được thứ văn tự của cõi âm này, nhưng ngay khoảnh khắc tờ đơn kiện nằm trong lòng bàn tay, cô lại đột nhiên hiểu hết tất cả.
Tất cả đều là tội trạng, không chỉ giới hạn ở việc Trần Lâm Giang tàn nhẫn bắt giữ bọn họ để luyện thành “lục tử hồn trận”, mà còn có cả những tội ác khác của gã mà bọn họ biết được.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.