Cút ngay cho ông!
Tôn Kiến Dân suy nghĩ một lúc rồi hỏi: “Tiểu Dương, lúc nãy Tạ thiên sư nói cậu quen vị Phó tiền bối kia à?”
Không thể cứ để tên Ngô Quân kia dắt hai con quỷ vợ của hắn coi nhà máy của mình như phòng tân hôn được. Tôn Kiến Dân cảm thấy phải mời một thiên sư cao tay hơn đến xử lý hắn.
Triệu Dương sửa lại: “Gọi là bếp trưởng! Nghề chính của chị ấy là đầu bếp, thiên sư chỉ là nghề tay trái thôi.”
Tôn Kiến Dân nhíu mày, nghe vậy thì chỉ là một tay mơ làm thêm cho vui thôi à.
Thời buổi này sao lại có cả đầu bếp đi kiêm luôn nghề thiên sư thế nhỉ?
Đồ làm thêm sao bì được với hàng chuyên nghiệp. Tôn Kiến Dân nghĩ vậy liền vỗ vai Triệu Dương rồi bỏ đi trước. Ông ta có nhiều mối quan hệ, hỏi thăm người khác biết đâu lại tìm được thiên sư lợi hại.
Thấy thế, Triệu Dương cũng lên chiếc xe thể thao của mình. Cậu vừa đeo kính râm lên, chiếc điện thoại đặt bên cạnh bỗng rung lên một cái.
Website TruyenLau.com
Triệu Dương cầm lên xem, và lập tức giật nảy mình!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Tôn Xương Minh đã chia sẻ: “Link” Kích thích! Minh thê tuyệt sắc mặc bạn lựa chọn, cùng vào chơi nào!”
Triệu Dương choáng váng, mắt dán chặt vào biểu tượng của trò chơi được chia sẻ. Hình ảnh một cô gái anime trong bộ váy cưới đỏ thẫm toát lên vẻ âm u kỳ dị, tên trò chơi là “Minh Thê”.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chết tiệt!
Ngực cậu truyền đến một cơn đau rát như bị lửa đốt. Triệu Dương đưa tay lên sờ ngực, mặt mày tái mét.
Cậu đã gấp tấm bùa bình an cao cấp mà Phó Vãn làm riêng cho mình thành một miếng nhỏ, dùng chỉ đỏ buộc vào cổ. Nghe Phó Vãn nói lá bùa này gặp nước cũng không tan, nên cậu chẳng bao giờ tháo ra, kể cả lúc tắm.
Mấy ngày nay vẫn luôn yên ổn, vậy mà lúc này, luồng hơi nóng kia lại phát ra từ chính lá bùa trên ngực!
Cái link game mà Tôn Xương Minh chia sẻ... có vấn đề.
Triệu Dương chợt nhớ đến buổi livestream ẩm thực của Phó Vãn tối qua. Bạn trai của vị khách tên Lý Nhã Hân cũng đang chơi một trò có tên là “Minh Thê”. Lúc đó Tạ Khiêm cũng có mặt và nói rằng trò chơi đó có hắc khí.
Đầu óc Triệu Dương quay cuồng. Cậu nghe nói bây giờ ma quỷ cũng lên mạng, người sống dùng Internet, còn chúng thì dùng mạng Quỷ Vực, hai mạng này có liên kết với nhau.
Tạ Khiêm từng nói, một email, một video ngắn, thậm chí là một bình luận trên mạng đều có khả năng dính phải ma quỷ.
Thằng c.h.ế.t tiệt Tôn Xương Minh kia, chia sẻ cho cậu làm cái quái gì không biết?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Làm sao bây giờ?!
Triệu Dương run rẩy tháo lá bùa trên cổ xuống, cố gắng giữ vững tay để chụp liên tiếp mấy tấm ảnh rồi đăng lên gửi đi.
“Triệu Dương: “Hình ảnh” “Hình ảnh” “Hình ảnh” “Hình ảnh”
Tôn Xương Minh đang hào hứng chơi game mới thì sững người, vội chuyển về WeChat.
“Tôn Xương Minh: ?”
“Tôn Xương Minh: Triệu Dương, mày gửi cả đống ảnh bùa chú làm gì thế? Mày nhát gan từ bao giờ vậy? Chỉ là một game kinh dị thôi mà.”
“Triệu Dương: Mày muốn c.h.ế.t à!”
Triệu Dương ngồi trong chiếc xe thể thao mát lạnh mà mồ hôi túa ra như tắm. Cậu gần như mếu máo, vội vàng gọi một cuộc điện thoại thoại cho Phó Vãn.
“Bếp trưởng Phó, thằng bạn thiểu năng của em vừa chia sẻ một cái game kinh dị có vấn đề cho em! Em đã chụp mười mấy tấm ảnh lá bùa bình an chị cho rồi gửi qua, không biết có tác dụng không ạ?”
Lúc này Phó Vãn đang cùng Đoàn Đoàn ở một cửa hàng đồ tang lễ, cô thản nhiên đáp: “Có tác dụng.”
Triệu Dương như trút được gánh nặng, ngả người ra ghế lái. Có tác dụng là tốt rồi, có tác dụng là tốt rồi.
Nhưng cậu nhanh chóng nghĩ ra một chuyện. Vòng bạn bè của họ thông nhau, nếu Tôn Xương Minh đã chia sẻ thì chắc chắn không chỉ gửi cho một mình cậu.
Triệu Dương vội hỏi: “Bếp trưởng Phó, vậy có phải chỉ cần không nhấn vào link đó là sẽ không sao đúng không ạ? Hay là em bảo thằng ngu đó mau rút lại hết mấy cái link đã chia sẻ, chắc chưa được hai phút đâu.”
Phó Vãn đang lựa mấy thỏi vàng mã, giọng điệu vẫn bình thản: “Vô dụng thôi. Một khi đã chia sẻ là đã dính quỷ khí rồi, có nhấn vào hay không cũng như nhau cả.”
Chỉ cần nhận được link, đồng nghĩa với việc đã bị nhắm tới.
Có được một người bạn ngu ngốc như Tôn Xương Minh đúng là “phúc đức” của cậu ta!
Triệu Dương khóc không ra nước mắt, vội vàng hỏi: “Bếp trưởng Phó, vậy tối nay chị...”
“Giọng Phó Vãn lạnh nhạt vang lên, cắt ngang lời người ở đầu dây bên kia: “Tôi không rảnh.”
Triệu Dương sực nhớ ra, hình như ngày mai là ngày giỗ của bố mẹ Phó Vãn. Chính xác hơn là rạng sáng đêm nay. Nhiều năm về trước, bố mẹ cô vì nhận được một tin tức hư thực về con gái mà vội vã lái xe lên cao tốc trong đêm, rồi gặp tai nạn thảm khốc ở một khúc cua trên đường núi.
Phó Vãn dập máy. Đối với cô, không có chuyện gì quan trọng hơn ngày giỗ của bố mẹ.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.