Tạ Khiêm là người chính trực, nhưng trong những chuyện này quả thực rất khó để thay đổi suy nghĩ ngay lập tức, cậu bèn đáp: “Tôi đang học hỏi ở chỗ của tiền bối Phó ạ.”
Vậy thì chính là đồ đệ của Phó Vãn rồi.
Họ cũng không dám coi thường Tạ Khiêm vì cậu còn trẻ, dù sao Phó Vãn cũng mới 24 tuổi, mà Tạ Khiêm trông cũng không nhỏ hơn cô là bao. Mọi người lập tức mời Tạ Khiêm vào tòa nhà hành chính.
Địa điểm được chọn là văn phòng hiệu trưởng. Các sinh viên đã sớm mời giáo sư Quách Lộ Thanh, người đã có chút mệt mỏi, vào trong văn phòng.
Tạ Khiêm lấy từ trong ba lô ra một miếng ngọc bài màu trắng ngà có chất ngọc thượng hạng. Cậu lập tức niệm pháp quyết, rút hồn phách của giáo sư Quách Lộ Thanh ra khỏi hình nhân giấy, sau đó, trong ánh mắt kinh hoàng của vị hiệu trưởng, cậu dùng ngọc bài linh khí để đúc lại một thân thể hoàn toàn mới cho hồn phách ấy.”
“Toàn bộ quá trình thi triển pháp thuật này chỉ tốn vỏn vẹn chưa đầy mười phút.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tạ Khiêm nhặt hình nhân giấy rơi trên mặt đất lên, nó đã chuyển từ màu đỏ tươi sang màu đỏ thẫm. Cậu kẹp nó giữa ngón trỏ và ngón giữa, làm theo lời dặn của Phó Vãn, châm lửa đốt hình nhân giấy thành tro.
Website TruyenLau.com
Chuyện mượn mệnh trước đây hiệu trưởng cũng chỉ được nghe từ miệng các sinh viên, lần này chính là ông tận mắt chứng kiến, cả người chấn động đến tột độ.
Hiệu trưởng vội vàng hỏi vọng vào trong phòng: “Giáo sư Quách, bà cảm thấy bây giờ thế nào rồi?”
TruyenLau.com
Giáo sư Quách Lộ Thanh xoa xoa cánh tay mình, bàn tay đặt lên lồng n.g.ự.c cảm nhận nhịp tim đang đập tràn đầy sức sống, bà mỉm cười: “Vô cùng tốt.”
Tạ Khiêm lau đi lớp mồ hôi mỏng trên trán, nói: “Kể từ hôm nay, giáo sư Quách sẽ không khác gì người thường. Chỉ có một điều, sau khi bảy năm tuổi thọ này kết thúc, nếu bà ấy được hỏa táng thì sẽ không còn lại tro cốt mà là ngọc thạch. Mong mọi người lưu ý điểm này.”
Nghĩ đến những gì Phó Vãn đã nói về ngọc bài linh khí, hiệu trưởng và mọi người đều có thể hiểu được.
Chỉ sợ đến lúc đó đưa đến nhà hỏa táng, kết quả thiêu ra lại là một khối ngọc thạch thì sẽ dọa c.h.ế.t nhân viên ở đó mất.
Nhưng chuyện này cũng không cần quá lo lắng, nhà nước sẽ xử lý.
Tạ Khiêm nhìn sắc trời bên ngoài, trời đã sáng hẳn, cậu nói với hiệu trưởng: “Nếu đã xong việc, vậy tôi xin phép về trước.”
Hiệu trưởng lập tức đi ra tiễn Tạ Khiêm. Có thể kết giao được với những đại sư thế này, đối với bản thân ông và cả nhà trường đều là chuyện tốt.
Hiệu trưởng còn đang trò chuyện với Tạ Khiêm thì cậu đột nhiên dừng bước, ánh mắt trầm tĩnh nhìn chằm chằm về phía hồ nước nhân tạo gần đó, rồi lặng lẽ kéo khóa ba lô, rút ra một thanh kiếm gỗ đào.
Hiệu trưởng: “?”
Tạ Khiêm vung kiếm gỗ đào trong tay, tạo ra vài đường kiếm quang sắc lẹm, rồi đột nhiên quát lớn: “Ra đây!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dưới gốc liễu lớn bên hồ, hai bóng người mờ ảo dần dần hiện ra. Cả hai đều mặc váy cưới màu đỏ, căng thẳng nhìn Tạ Khiêm.
Hiệu trưởng hét lên một tiếng thất thanh rồi chân mềm nhũn ra, ngồi bệt xuống đất. Trường học có ma!
Tạ Khiêm cau mày nhìn hai nữ quỷ: “Các cô là vợ ma của giám đốc Ngô, tiền bối Phó đã giúp các cô đốt hôn thư rồi, sao không đi đầu thai mà lại đến trường học làm gì? Nếu kinh động đến người sống, đó sẽ là tội của các cô, Âm Phủ sẽ tính sổ đấy.”
Hai chị em nghe vậy thì vui mừng khôn xiết, quả nhiên là vì hôn thư đã bị hủy nên họ mới có cơ hội trừng trị Ngô Quân!
Họ cũng biết giáo sư Quách Lộ Thanh, hơn ba tháng trước khi bà qua đời, hai chị em còn đến đặt hoa tưởng niệm. Vừa rồi, cả hai lơ lửng bên ngoài cửa sổ nhìn trộm, trong lòng không khỏi có chút ngưỡng mộ.
Kiếp sau ra sao thì chưa rõ, nhưng họ thực sự rất luyến tiếc kiếp này.
Tuy sinh ra ở nông thôn nhưng gia đình họ không hề trọng nam khinh nữ, hai chị em cũng rất có chí tiến thủ, đã thi đỗ vào Đại học Công nghệ Ninh Thành, tương lai vốn vô cùng xán lạn, vậy mà lại ra đi ở độ tuổi đẹp nhất.
Nhưng hai chị em cũng hiểu rõ, họ không có được cơ duyên như giáo sư Quách, không có nhiều học trò sẵn lòng mượn mệnh cho mình để được tái sinh.
Chu Tử Hàm không kìm được mà lên tiếng: “Thiên sư đại nhân, quê chúng tôi ở làng Cao An, trước khi ngài siêu độ cho chúng tôi, có thể cho chúng tôi về thăm nhà một chuyến được không? Tính ra chúng tôi mất cũng sắp được bảy ngày rồi.”
Tạ Khiêm đang định trả lời thì điện thoại của cậu rung lên. Cậu lấy ra xem.
“Là Vãn Vãn nha: Đem hai oan hồn song sinh đó về đây.”
Thấy vậy, Tạ Khiêm liền tháo chiếc vòng tay gỗ đào xuống, ra hiệu cho hai chị em đi vào. Bên trong chiếc vòng tay âm khí nồng đậm, thoải mái hơn nhiều so với việc trốn ở gần hồ nước, hai chị em không nghĩ nhiều liền bay vào trong.
Tạ Khiêm quay lại đỡ vị hiệu trưởng vẫn còn đang hoảng sợ đứng dậy, vẻ mặt cậu vô cùng đắn đo.
Biểu cảm của cậu khiến tim hiệu trưởng đập thịch một tiếng, người ta vẫn nói trường học nhiều ma, chẳng lẽ trong trường còn có chuyện gì khác nữa sao?
Tạ Khiêm có chút ái ngại hỏi: “Cái đó... thưa hiệu trưởng, tiền xe đi lại... liệu nhà trường có thể thanh toán giúp tôi được không ạ?”
Trong ví điện tử của cậu chỉ còn chưa đến hai nghìn tệ.
Hiệu trưởng lập tức thở phào nhẹ nhõm, ông còn tưởng là yêu cầu kỳ quái gì, hóa ra chỉ là thanh toán tiền xe thôi sao?
Hiệu trưởng chuyển cho Tạ Khiêm một trăm tệ, lúc này Tạ Khiêm mới mãn nguyện leo lên một chiếc xe công nghệ rồi rời đi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.