Một bước.
Lại một bước.
Chúng bò đến nơi rồi!
“Á!”
Triệu Dương suýt nữa thì hét lên rồi ngất đi!
“Tiểu Dương, con sao thế?” Triệu Côn Minh lập tức lo lắng hỏi.
Mặt Triệu Dương trắng bệch, ngón tay run rẩy chỉ về phía Đàm Kính Nghiệp và Trần Lệ, lắp bắp mãi mới nói được mấy chữ: “Hài... Hài nhi... đang bò.”
Những người xung quanh bắt đầu tò mò nhìn sang, sắc mặt Triệu Côn Minh khẽ biến, ông vội túm lấy cổ áo sau của Triệu Dương, lôi cậu vào một góc khuất.
“Con vừa nói cái gì?” Triệu Côn Minh nhìn cậu chằm chằm, gặng hỏi.
Triệu Dương không trả lời. Cậu nhìn quanh một lượt, phát hiện mọi người vẫn đang vui vẻ chúc tụng, hoàn toàn không để ý đến mấy bóng ma hài nhi kia. Không thể nào, tại sao chỉ mình cậu nhìn thấy?
Triệu Dương chợt nhớ ra tối qua Phó Vãn đã điểm nhẹ một cái vào khoảng không giữa hai hàng lông mày của cậu. Lẽ nào…
Cậu vội vàng lôi điện thoại ra nhắn tin cho Phó Vãn: “Đầu bếp Phó, tôi… tại sao tôi lại nhìn thấy ma hài nhi bò ra từ hộp quà vậy? Mà tại sao chúng lại bám theo tôi?”
Nửa phút sau, Phó Vãn trả lời: “Cậu nợ nó.”
Triệu Dương nhớ lại mình quả thật đã đá vào một trong những cái túi đựng xác, cậu méo xệch cả mặt: “Tôi đâu có cố ý đá túi xác của nó đâu, nó thù dai thế à? Tôi cũng xin lỗi rồi mà!”
Phó Vãn: “Ừ, tính khí của tiểu quỷ thất thường lắm.”
Thấy Triệu Dương cứ cắm cúi nhắn tin, Triệu Côn Minh bắt đầu sốt ruột, ông giáng một cái tát vào gáy cậu, bực bội nói:
“Thằng nhóc này, rốt cuộc là… là chuyện gì?”
Website TruyenLau.com
Ngay khoảnh khắc lòng bàn tay chạm vào da thịt Triệu Dương, trong tầm mắt của ông và Lý Mỹ Phượng – người đang níu tay ông, bỗng hiện lên cảnh tượng kinh hoàng quanh gia đình Đàm Kính Nghiệp.
Sáu bóng ma hài nhi đang cười khanh khách, đứa thì ôm chân Đàm Kính Nghiệp, đứa thì bám chặt lấy cánh tay Trần Lệ, thậm chí có đứa còn ngồi vắt vẻo trên vai cả hai!
Còn lại thì uốn éo bò lổm ngổm dưới chân họ như những con sâu, trông vừa hưng phấn vừa ghê rợn.
TruyenLau
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trời đất ơi!
Cảnh tượng này như một cú sốc giáng mạnh vào thần kinh!
Website TruyenLau.com
Thế giới quan của hai vợ chồng sụp đổ tan tành!
Tim Lý Mỹ Phượng đập điên cuồng, bà sợ đến mức hét lên một tiếng rồi cả người mềm nhũn. Triệu Côn Minh mặt mày tái mét vội đỡ lấy vợ, hai chân ông cũng run lẩy bẩy.
Triệu Dương lắp ba lắp bắp buông một câu cảm thán: “Đây… đây mới đúng là… con cháu đầy đàn, quây quần bên gối chứ.”
*Hi hi, vòng tay mẹ ấm quá đi mất.*
Mẹ ơi! Có ma thật!
Triệu Côn Minh và Lý Mỹ Phượng chưa bao giờ nghi ngờ rằng chuyện những đứa con đã mất của mình có liên quan đến người bạn thân Đàm Kính Nghiệp và cô bạn thân Trần Lệ của vợ, nhưng cảnh tượng trước mắt quá đỗi kinh hoàng, khiến họ không thể không tin.
Thân mật đến mức mặt kề mặt thế kia, không phải bố mẹ ruột thì là gì?
Tự dưng lại có một cảm giác… ấm áp đến kỳ quái.
Triệu Dương từng nói cậu thấy những đứa trẻ đã c.h.ế.t mở mắt, nhưng vợ chồng họ chưa từng tận mắt chứng kiến nên vẫn bán tín bán nghi.
Còn bây giờ thì… Vị đầu bếp kia đúng là cao nhân thật rồi!
Chỉ mất có sáu nghìn tệ mà mời được một vị đại sư như vậy, nhà họ đúng là gặp may mắn lớn. Những bậc thầy phong thủy riêng của các nhà tài phiệt Hồng Kông, phí tư vấn toàn là những con số trên trời.
Lý Mỹ Phượng vốn nhát gan, lần đầu tiên thấy cảnh tượng thế này, đôi chân mềm nhũn không đứng vững nổi, cả người co rúm lại trong lòng chồng.
May mà mọi người xung quanh đều đang tập trung vào gia đình Đàm Kính Nghiệp, không ai để ý đến họ trong góc này.
Triệu Côn Minh lo cho vợ, bèn rụt tay đang đặt trên gáy Triệu Dương về. Ngay khoảnh khắc bàn tay rời khỏi da thịt cậu, cảnh tượng quỷ dị trước mắt liền biến mất không một dấu vết.
Ông sững người một chút, rồi theo bản năng đưa tay chạm vào Triệu Dương lần nữa. Quả nhiên, ông lại thấy mấy bóng ma hài nhi với nụ cười ma quái đang cọ vào người vợ chồng Đàm Kính Nghiệp.
Hóa ra… Triệu Dương là cái công tắc à!
Triệu Côn Minh tức thì cảm thấy Phó Vãn vô cùng tâm lý. Vợ ông nhát gan như vậy, làm sao có thể chịu đựng việc cứ nhìn thấy những thứ này mãi được?
Chỉ cần không chạm vào Triệu Dương là sẽ không nhìn thấy!
Triệu Dương thì khóc không ra nước mắt, không phải chứ đại sư Phó, tại sao lại bắt mình cậu phải nhìn thấy chúng mãi thế này?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.