Sở thích nhà ai mà có thể mở toang quỷ môn, một ngón tay tiêu diệt thiên sư Trần Lâm Giang, còn có thể giúp quỷ kiện xuống âm ty, đưa hồn về cõi chết?
Mọi người nhìn Phó Vãn lôi thùng mì gói còn lại một nửa từ trong xe đẩy ra, bất giác chìm vào im lặng.
Nghề chính là đầu bếp, nhưng lại nấu mì gói cho khách.
Nghề tay trái là thiên sư, nhưng lại dư sức trấn áp vạn quỷ.
Ừm...
Đoàn Đoàn ngẩng đầu, dõng dạc tuyên bố: “Sau này mẹ con nhất định sẽ trở thành Vua đầu bếp! Con cũng giống mẹ, đều mong sau này trở thành một đầu bếp tài ba.”
Lý Mỹ Phượng lập tức vỗ tay cổ vũ: “Đoàn Đoàn của chúng ta giỏi quá, ước mơ này thật tuyệt vời.”
Còn về phần Phó Vãn thì không ai bình luận gì.
Mãi Triệu Dương mới khó khăn nặn ra một câu: “Ừm. Ai có ước mơ cũng đều đáng nể cả.”
Thiên sư với đầu bếp thì cũng na ná nhau mà, chỉ khác có một chữ thôi.
Mọi người ngồi vào bàn. Cô chủ Phó với ước mơ trở thành đầu bếp đứng trước xe bán đồ ăn của mình, bắt đầu đun nước.
Trong bóng đêm, một chiếc xe máy điện màu vàng từ xa vù vù lao tới, người lái xe sững sờ khi nhìn thấy quán ăn của Phó Vãn. Website TruyenLau.com
Ngay sau đó, anh ta mừng như điên.
Vương Phong còn chẳng buồn gạt chống chân xe, anh ta nhảy phắt xuống, chỉ vào con quỷ nhỏ đang ngồi khoanh chân trên thùng giao hàng của mình rồi hoảng hốt kêu lên: “Bà chủ ơi, con quỷ nhỏ này cứ nằng nặc đòi tôi làm ba nó!”
TruyenLau
Triệu Dương phì cười: “Vụ 'bỗng dưng làm cha' phiên bản lệ quỷ này là sao?”
Đúng là “bỗng dưng làm cha” còn gì?
Vương Phong sợ thật sự. Đêm qua anh ta canh trước cửa nhà Phó Vãn cả đêm, tuy hành lang nhiều muỗi nhưng anh lại thấy cực kỳ an tâm, vì con quỷ nhỏ đó quả thực không xuất hiện nữa.
Chỉ là sáng sớm, mấy bà cụ tập thể dục dưới lầu chỉ chỉ trỏ trỏ vào anh khiến Vương Phong hơi xấu hổ.
Sáng tinh mơ, anh ta lại gõ cửa nhà Phó Vãn lần nữa, bên trong vẫn không có ai đáp lại. Lúc này Vương Phong mới nghĩ thông, có lẽ tối qua hai mẹ con họ không có ở nhà, nên gõ cửa mãi chẳng thấy ai. TruyenLau.com
Vương Phong đón ánh ban mai, hít thở không khí trong lành, lắng nghe tiếng chim hót líu lo trên cành, nỗi sợ hãi đêm qua cũng dần tan biến.
Kệ con quỷ nhỏ tối qua đi, quỷ có gan đến mấy cũng không thể xuất hiện dưới ánh mặt trời được chứ?
Vương Phong lập tức chạy tới nơi tối qua mình vứt xe, nhưng không thấy xe đâu. Nỗi buồn dâng lên, anh ta ngỡ đã bị trộm mất rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ai ngờ chuyện lại bất ngờ xoay chuyển, một anh bạn đồng nghiệp giao hàng quen biết bỗng gọi điện tới: “Anh Phong, em nhặt được một chiếc xe giao hàng trên đường, trông giống của anh. Có phải anh bị mất xe không?”
“Của anh!” Vương Phong mừng đến phát khóc, lập tức đi lấy lại chiếc xe máy điện của mình. Con xe này trâu bò thật, ngoài việc dính chút bụi bẩn ra thì không hề bị ngã hỏng, vẫn chạy tốt.
Vương Phong nhìn thùng giao hàng mà tim đập thình thịch. Anh ta phải mất mười lăm phút tự trấn an mình, rồi mới khum khum mấy ngón tay, run rẩy hé một kẽ hở.
Thùng giao hàng trống không, con quỷ nhỏ trốn bên trong đêm qua đã biến mất thật rồi.
Vương Phong lập tức có cảm giác may mắn vì sống sót sau tai nạn. Cuộc sống không cho phép anh ta ủy mị sầu đời, chỉ cần chưa c.h.ế.t là phải tiếp tục kiếm tiền.
Vương Phong lại bắt đầu giành đơn giao hàng. Thái độ phục vụ của anh ta vốn rất tốt, hôm nay lại gặp được một hai vị khách bo thêm tiền.
Nhưng sau chuyện tối qua, Vương Phong sợ đến mức không dám nhận, vội vàng chuyển lại cho khách.
Một ngày bận rộn khiến Vương Phong suýt quên mất chuyện đêm qua. Mãi cho đến khi trời sẩm tối, lúc anh ta đang ngồi trên xe, vừa gặm bánh mì vừa uống nước khoáng thì một giọng nói vang lên từ phía sau.
“Ba ơi, con cũng muốn uống nước.”
Động tác ngửa cổ uống nước của Vương Phong sững người lại.
Giọng nói này...!
Anh ta quay đầu nhìn, con quỷ nhỏ đó thế mà lại xuất hiện nữa rồi.
Khoan đã, tại sao nó lại gọi anh ta là ba?
Vương Phong vẫn còn độc thân, đang chờ năm nay kiếm thêm chút tiền trong thành phố, sang năm sẽ về quê xem mắt, cưới một cô vợ tốt.
Con quỷ nhỏ lặng lẽ không một tiếng động trèo lên thùng giao hàng của Vương Phong. Nó khoanh chân ngồi trên đó, nhìn xuống anh ta, rồi lại khàn khàn nói tiếp: “Con về nhà dọn dẹp phòng cho ba rồi đó.”
Giọng điệu như đang chờ được khen ngợi.
Vương Phong sợ c.h.ế.t khiếp. Anh ta lập tức hiểu ra “nhà” mà con quỷ nhỏ này nói không phải là căn nhà số 04 đêm qua, mà là nhà của anh ta.”
“Ban ngày ban mặt, con quỷ nhỏ đó cứ ngồi lì trong nhà anh.
Khoan đã! Làm sao nó biết địa chỉ nhà anh?
Vương Phong lạnh toát sống lưng, cảm giác mình sắp phát điên đến nơi. Anh đi đâu, con quỷ nhỏ bám theo đến đó. Ngay cả lúc đi giao cơm, nó cũng lẽo đẽo đi cùng, trơ tráo một cách trắng trợn.
Trời dần về khuya, Vương Phong chẳng dám về lại căn phòng trọ của mình. Không gian rộng lớn bên ngoài còn cho anh cảm giác an toàn hơn là căn phòng chật hẹp kia. Ít ra ngoài đường lớn thỉnh thoảng còn có vài người qua lại, chứ về phòng trọ thì chỉ có mình anh đơn độc đối mặt với nó.
Vương Phong phóng xe điện vun vút trên đại lộ, chạy loanh quanh không mục đích. Khi đi ngang qua cây hòe già, anh bất ngờ thấy quán ăn của Phó Vãn lại mở cửa, hơn nữa còn có khá nhiều khách.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.