Mở cửa kinh doanh mà lại có người đi từ chối khách hàng ư?
Tài xế đảo mắt nhìn quanh, chú ý tới mấy chiếc siêu xe đang đỗ phía trước, sắc mặt thoáng chút sững sờ.
Mấy chiếc xe này, chiếc rẻ nhất cũng phải hơn trăm vạn, trong đó có một chiếc siêu xe màu xanh lam là phiên bản giới hạn, cả thành phố Ninh này cũng chỉ có vài người mua nổi.
Người đàn ông nhìn đám nam thanh nữ tú đang hì hục tự pha mì gói trước quầy hàng, cảm thấy thật khó hiểu.
Hội nhà giàu bây giờ lại đi tranh nhau ăn quán cóc vỉa hè à?
Anh ta đặt hai tay trở lại vô lăng, hừ lạnh một tiếng rồi gằn giọng: “Đồ mắt chó coi thường người khác!”
Cái quán vỉa hè rách nát gì thế này, lại còn chỉ tiếp đãi người giàu thôi sao?
Hắn không thèm!
Người đàn ông tức giận nhấn mạnh chân ga, lái xe vụt đi, chỉ để lại một làn khói xe mờ mịt.
Trong lúc tự pha mì cho mình, Triệu Côn Minh ngẩng đầu lên, vừa kịp nhìn thấy góc nghiêng của người tài xế nọ trước khi anh ta rời đi.
Triệu Côn Minh nhíu mày, trầm ngâm: “Người đó trông quen quen, hình như là… hình như là…” TruyenLau.com
Nhất thời không nghĩ ra, anh bèn tặc lưỡi cho qua.
Đoàn Đoàn lo lắng hỏi: “Mẹ ơi, sao mẹ không bán mì cho chú ấy ạ?”
Phó Vãn liếc nhìn thùng đồ, đáp gọn lỏn: “Chỉ còn một gói.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đứng dưới gốc hòe già, Vương Phong giật nảy mình, một suy đoán lóe lên trong đầu.
Chẳng lẽ… là để dành cho mình?
Tối hôm đó bà chủ này đâu có từ chối cho anh ngồi xuống ăn mì!
TruyenLau.com
Nhưng mà anh thật sự không có nổi tám vạn tám!
Đoàn Đoàn vẫn không hiểu lắm, chẳng phải ai đến trước thì được ăn trước hay sao?
Cậu bé rất lo lắng, cứ cảm thấy mẹ bán hàng kiểu này thì sẽ chẳng có mấy khách. Mì gói của mẹ rất ngon, nhưng chú Triệu và mọi người không thể tối nào cũng đến ăn được. Phải có khách hàng mới chứ.
Đoàn Đoàn từng nghe cô giáo ở viện phúc lợi nói, Internet là một công cụ quảng bá rất tốt. Các cô thường đăng video về viện phúc lợi lên mạng, giới thiệu những đứa trẻ đáng thương để nhận được nhiều sự giúp đỡ hơn.
Cậu bé nghĩ rằng quán ăn của hai mẹ con cũng có thể nhờ vào sức mạnh của Internet để nhiều người biết đến hơn, như vậy sẽ có thêm nhiều khách hàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đoàn Đoàn ngẩng đầu nhìn Phó Vãn: “Mẹ ơi, mẹ cho con mượn điện thoại được không ạ?”
Phó Vãn không hỏi lý do, đưa thẳng điện thoại cho Đoàn Đoàn, máy không cài mật khẩu.
Cậu bé chụp vài tấm ảnh, dự định ngày mai sẽ học cách đăng chúng lên mạng.
Lý Mỹ Phượng nhìn thấy cảnh đó, liền lập tức lấy điện thoại của mình ra đặt mua một chiếc đồng hồ trẻ em và một bộ điện thoại di động.
Sáu người, ai nấy đều xơi sạch hai bát mì, đến giọt nước dùng cuối cùng cũng không chừa lại.
Trên chiếc bàn nhỏ la liệt bát đũa bẩn, chiếc bàn gỗ hẹp như sắp không chịu nổi sức nặng.
Phó Vãn lên tiếng: “Bùa bình an tặng kèm thì hai ngày nữa tôi sẽ đưa.”
Mọi người lập tức phấn chấn hẳn lên. Hai ngày nữa cũng không sao, miễn là có được lá bùa đó là được!
“Đầu bếp Phó, có phải chị cần những thứ như chu sa, giấy vàng không ạ?” Triệu Côn Minh nhanh nhảu hỏi trước cả vợ chồng Tiết Quốc Thịnh.
Phó Vãn giải thích: “Bất kể là chu sa hay giấy vàng, chúng đều chỉ là vật dẫn linh lực.”
“Giấy màu, giấy Tuyên Thành, giấy vệ sinh, bút lông, bút bi, bút chì, thực ra đều dùng được cả.”
Thứ quan trọng vĩnh viễn không phải là công cụ, mà là linh lực chứa đựng trong những nét phù mà cô vẽ ra!
Cũng như học sinh dốt mới đổ tại bút mực.
Phó Vãn nói thêm một câu: “Nhưng chu sa tự nhiên thượng hạng và giấy vàng chất lượng tốt đúng là có giúp gia tăng hiệu quả đôi chút.”
Giống như bộ dụng cụ nấu ăn sơ cấp mà hệ thống mỹ thực đã cho, theo lời hệ thống, dù món ăn có dở tệ đến đâu, chỉ cần cho vào bộ nồi đó cũng có thể trở nên ngon hơn.
Vạn vật trên đời, trăm sông đều đổ về một biển.
Đại khái là cùng một đạo lý.
Phó Vãn không nhắc thì thôi, vừa nhắc tới, hệ thống mỹ thực lại cảm thấy một trận đau lòng.”
“Cái chảo dùng để nấu ra mỹ vị đỉnh cao thế mà lại đựng nước âm phủ!
Đúng là một sự xúc phạm.
Nghe vậy, Triệu Côn Minh liền nói: “Vậy để tôi đi tìm một ít chu sa và bùa chú loại tốt nhất đến đây nhé, cô Phó.”
Dù sao lần này xin được bùa bình an của cô Phó rồi, chẳng biết lần sau còn có dịp nữa không.
Bọn họ không ngại phiền phức, chỉ mong bùa bình an có hiệu quả tốt nhất có thể.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.